Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 170
Phần 170

Tại một mảnh thế giới hoang vu…

Đồi núi chập chùng, liên miên bất tuyệt, cao vút trong mây…

Cổ trụ thành rừng, tầng tầng lớp lớp, vô cùng vô tận…

Bình nguyên mênh mông, chim chóc bay lượn, không thấy điểm cuối…

Sa mạc hoang sơ, tiêu điều cô tịch…

Tất cả tạo nên một bước tranh đầy tính hoang sơ… nguyên thủy…

Trong một gốc cổ thụ khổng lồ như một tòa đại tháp, từng chiếc rễ như những con trăn khổng lồ uốn lượn trên mặt đất, vỏ cây như một lớp áo giáp cực đại vô kiên bất toái, tán cây che phủ bầu trời, tạo thành bóng râm bao trùm vạn dặm…

Dưới gốc cây, một cái hang sâu hun hút rỗng tuếch và đen kịch tràn đầy thần bí, không rõ ràng sâu bên trong đó sẽ ẩn chứa thứ gì…

Bất quá lúc này đây, bao vây xung quanh gốc cây là vô số thân ảnh với từng cổ khí tức mênh mông như thác, cực kỳ cường đại…

Bọn hắn là những Yêu Tộc không hề triệt để hóa thành nhân loại, trái lại cố tình lấy một trạng thái nửa người nửa yêu để tồn tại.

Mặc dù có thể hình của nhân loại, nhưng rất nhiều bộ phận trên cơ thể vẫn còn lưu giữ đặc điểm của Yêu Tộc.

Đây là Nhân Yêu Tộc, chủng tộc cường đại nhất Nhân Yêu Giới…

Trong số những thành viên đang có mặt, không ít kẻ ẩn chứa khí thế làm cho không gian xung quanh rạn nứt, Đế Uy cuộn trào, cực kỳ hùng mạnh.

Ít ai biết rằng, vô số năm về trước… Nhân Yêu Tộc chỉ là một chủng tộc thấp kém, yếu nhược ở thế giới này, bởi vì bẩm sinh không thể triệt để hóa thành nhân loại để tu luyện nên Nhân Yêu Tộc bị các Yêu Tộc chân chính hùng mạnh xem thường, bọn hắn bị vô số tộc quần kỳ thị…

Nhưng mà, một ngày nào đó trong quá khứ… Tộc Trưởng đời đầu của Nhân Yêu Tộc cứu về một tên Yêu Tộc với hình dạng thê thảm, toàn thân phủ đầy rẫy các vết thương nghiêm trọng, thương thế đến mức độ biến dạng toàn thân, người ngoài nhìn vào chỉ biết hắn có khí tức của Yêu Tộc, lại không hề rõ cụ thể đây là chủng tộc nào.

Vị Yêu Tộc này thương vong quá mức nặng nề, dù có thể sống sót cũng đã trở thành tàn phế…

Bất quá, điều này không ảnh hưởng đến Nhân Yêu Tộc phát triển một cách nghiêng trời lệch đất khi có sự xuất hiện của vị Yêu Tộc tàn phế kia.

Bởi vì, trước khi trở thành phế vật… hắn từng là một vị cường giả khủng bố, thân kinh bách chiến, lão luyện sa trường.

Để trả ơn Nhân Yêu Tộc cứu mạng, vị yêu tộc tàn phế này ghi chép lại vô số công pháp, vũ kỹ, phương pháp tu luyện cường đại cho Nhân Yêu Tộc, giúp Nhân Yêu Tộc khai mở linh trí, học hỏi tri thức, các loại thủ đoạn huấn luyện quân đội, bày binh bố trận, che giấu địch nhân, cực kỳ thâm ảo khó lường…

Tại thời điểm đó, sẽ chẳng có ai chú ý đến một chủng tộc thấp kém như Nhân Yêu Tộc đang lấy tốc độ khủng bố phát triển qua bàn tay của một yêu tộc tàn phế.

Hơn nữa dưới chỉ dẫn của vị phế yêu kia, Nhân Yêu Tộc cực kỳ khôn khéo điệu thấp hành sự, chưa từng chủ động gây chuyện, cũng chưa từng bạo lộ ra bí mật của mình…

Thời gian dần trôi, trong một ngày nào đó… Nhân Yêu Tộc bỗng nhiên bùng phát sức mạnh, chấn kinh thiên hạ.

Nhân Yêu Tộc xuất động Nhân Yêu Quân vô địch hoành tảo sa trường, quét ngang từng tất đất, cường giả đỉnh cao tầng tầng lớp lớp liên tục xuất động.

Chỉ trong vòng mười năm ngắn ngủi, thống nhất mảnh thế giới này… đổi tên thành Nhân Yêu Giới, quân lâm thiên hạ.

Một góc vũ trụ chấn kinh.

Bọn hắn không hiểu vì sao Nhân Yêu Tộc im hơi lặng tiếng từ trước đến nay đột nhiên lại trở nên kinh khủng như vậy, bọn hắn phát triển từ khi nào? Không một ai biết…

Nhưng trái với vinh quang chiến thắng, Nhân Yêu Tộc không chút vui mừng, ngược lại lâm vào bầu không khí bi thương, đè nén…

Bởi vì, vị Yêu Tộc tàn phế kia… kẻ một mình thay đổi toàn bộ Nhân Yêu Tộc, kẻ khiến từ trên xuống dưới Nhân Yêu Tộc xem là thần minh, kính ngưỡng hơn cả tổ tiên của mình tiến vào giai đoạn chung kết của sinh mệnh.

Sau một khoảng thời gian kéo dài hơi tàn bồi dưỡng Nhân Yêu Tộc, vị Yêu Tộc tàn phế này phải trở về cát bụi.

Trước khi chết đi, hắn tại trong gốc cổ thụ cổ xưa và to lớn nhất của Nhân Yêu Tộc lưu lại truyền thừa chân chính thuộc về mình, với hy vọng tìm kiếm một truyền nhân thích hợp.

Hơn nữa, không cần biết bất kỳ chủng tộc nào, không cần biết lai lịch ra sao… chỉ cần là người hữu duyên tìm được đến Cổ Thụ, sẽ có cơ hội tiến vào bên trong khảo nghiệm.

Vô số năm qua, tầng tầng lớp lớp thế hệ hậu bối của Nhân Yêu Tộc đều ấp ủ hy vọng tiến vào gốc cây, nhưng chưa từng có ai thành công thu được vị kia tán thành.

Nhân Yêu Tộc đối với việc mình không thể tìm ra được truyền nhân cho tiền bối cực kỳ hổ thẹn…

Bất quá, cách đây một đoạn thời gian… có kẻ từ trên trời ngã xuống, rơi vào đúng vị trí gốc cây, trực tiếp lọt vào bên trong, trùng hợp đến mức quỷ dị, như có bàn tay của thiên đạo sắp đặt…

Kể từ ngày hôm đó, toàn bộ cường giả Nhân Yêu Tộc đều đang canh giữ tại bên ngoài, vây quanh gốc cổ thụ.

Nhân Yêu Thất Đại Trưởng Lão, Nhân Yêu Tộc Trưởng… một đám lão quái vật thân mang Đế Uy đi qua đi lại…

Tâm tình bọn hắn cực kỳ phức tạp, vừa hy vọng, vừa chờ mong, lại vừa thấp thỏm không yên.

OÀNH!

Hết sức bất chợt, một tiếng nổ kinh thiên động địa, chấn kinh toàn bộ Nhân Yêu Giới.

Trong ánh mắt lòi ra của một đám cường giả Nhân Yêu Tộc, gốc cổ thụ cỗ lão đã tồn tại vô số năm nổ tung như bom nguyên tử.

Khí thế nghiền ép quét ngang toàn trường, ngay cả một đám Nhân Yêu Đế cũng là sắc mặt nghiêm trọng, thân thể lảo đảo sắp ngã…

“Cái này…”

Bọn hắn không quan tâm bộ dạng vô cùng chật vật của mình, trái lại từng đôi mắt triệt để trợn tròn, gân máu nổi lên, thân thể run lẩy bẩy vì kích động…

Chẳng biết qua bao lâu sau…

Khói bụi tản đi, một thân ảnh cao ngất hiện lên trong tầm mắt của hàng vạn thành viên Nhân Yêu Tộc.

Chỉ thấy đây cũng là một tên Nhân Yêu, hơn nữa chủng tộc cực kỳ quái dị…

Thân thể cao ngất y đúc như nhân loại, tứ chi tráng kiện lực lưỡng, từng khối cơ bắp lõa lồ ẩn chứa kinh thiên xuất mạnh…

Sở hữu thân hình lực lưỡng khôi ngô của một nam tử nhân loại là thế, nhưng đầu của hắn lại là đầu gà.

Một con Gà Trống, với bộ lông như lôi đình cao ngạo trên đầu, một cái Mào sừng sững dựng ngược, cực kỳ thần tuấn.

Hắn lẳng lặng đứng ở nơi đó, lại có một cổ khí thế sát phạt dữ dội quét ngang toàn trường, khiến cả Yêu Đế cũng phải âm thầm kiêng kỵ.

“Nhân Kê?” Tộc Trưởng của Nhân Yêu Tộc lẩm bẩm, hình như Nhân Yêu Tộc của hắn không có giống Nhân Kê tồn tại.

Không để tâm đến vô số ánh nhìn, tên Nhân Kê khép hờ hai mắt, chiếc mỏ sắt lẹm như mũi dao khẽ lẩm bẩm những lời mà chỉ một mình hắn có thể nghe thấy:

“Cầm Tinh Chiến Tướng, Dậu Kê?!”

“Ngươi rốt cuộc là ai? Đến từ nơi nào?”

Bầu không khí trầm lắng hồi lâu, không ít thành viên Nhân Yêu Tộc ánh mắt đỏ lên, sắc mặt tràn đầy phức tạp.

Truyền thừa của vị tiền bối kia để lại, ở trong lòng tất cả thành viên Nhân Yêu Tộc không thể nghi ngờ có địa vị chí cao vô thượng, là cả tín ngưỡng của bọn hắn.

Nhân Yêu Tộc có thể đạt được địa vị như ngày hôm nay, tất cả đều là nhờ vị tiền bối kia một người duy nhất dẫn dắt, mang đến vô thượng huy hoàng.

Vô số năm, Nhân Yêu Tộc vẫn thủ hộ gốc cổ thụ này như một thánh địa, chỉ có những tộc nhân và hậu bối ưu tú nhất mới đủ tư cách tiến vào khảo nghiệm.

Ấy vậy mà trải qua biết bao thế hệ, không một Nhân Yêu Tộc thành viên nào có thể thành công.

Vậy mà hôm nay, một kẻ ngoài cuộc xa lạ vô tình rơi vào, đem truyền thừa thu mất, cũng khiến thánh địa trong mắt bọn hắn trở thành quá khứ.

Bất kỳ sinh mạng nào cũng sẽ có những cảm xúc…

Ở trong hoàn cảnh này, nếu nói Nhân Yêu Tộc không ghen tị, không ghen ghét, đó là hoàn toàn không có khả năng.

Bọn hắn vây lấy Nhân Kê, dùng ánh mắt chứa đựng vô số cảm xúc biến ảo xem lấy hắn.

“Nhân Yêu Tộc?”

Nhân Kê lúc này mới định thần lại sau khi đã tiếp thu truyền thừa, ánh mắt cực kỳ điềm tĩnh quét nhìn toàn trường hỏi:

“Các ngươi có ý kiến gì?”

Đã đạt được truyền thừa của vị tiền bối kia, Nhân Kê đương nhiên cũng có được lượng lớn tri thức, biết sư phụ của mình đã có ân tình và địa vị lớn như thế nào đối với Nhân Yêu Tộc.

Hiện tại mình đoạt lấy truyền thừa trước mắt của bọn hắn, có trời mới biết Nhân Yêu Tộc sẽ làm ra phản ứng gì.

“Ngươi thật sự đã đem truyền thừa của tiền bối thu hết?” Một tên thân người nhưng cánh đại bằng trầm giọng hỏi, trên thân Kim Vũ cuồn cuộn, Đế Uy ngập trời.

Hắn là Nhị Trưởng Lão của Nhân Yêu Tộc, tu vi Đại Đế… một trong những cường giả cấp cao nhất tại Nhân Yêu Giới.

“Không sai…” Nhân Kê gật đầu, mặt không biểu tình.

Hắn vừa nói ra, không ít Nhân Yêu Tộc sắc mặt đại biến.

“Mau giao ra truyền thừa của tiền bối, tha cho ngươi khỏi chết!” Nhị Trưởng Lão giọng điệu cực kỳ lạnh lẽo, Uy áp của Đại Đế quét mạnh về phía Nhân Kê.

Nhân Kê ánh mắt lạnh lùng, một cước hung hăng đạp ra.

ẦM!

Uy áp Đại Đế toàn diện băng liệt.

“Các ngươi dám đối xử với truyền nhân của ân công mình như vậy?” Nhân Kê sắc mặt lạnh lẽo.

“Hừ, truyền nhân của tiền bối? Ngươi cũng xứng?” Nhị Trưởng Lão ngửa đầu thét dài, cánh bằng huy vũ, muốn tiếp tục công kích Nhân Kê.

“Lão Nhị dừng tay!” Một thân ảnh khác quát lên, cơ thể khổng lồ như ngọn núi lớn xuất hiện, ngăn cản trước mặt Nhị Trưởng Lão.

“Tộc trưởng, ngươi muốn để truyền thừa của tiền bối rơi vào tay người ngoài sao?” Nhị Trưởng Lão nhìn người ngăn cản mình, sắc mặt khó coi hỏi.

Kẻ ngăn cản hắn là một nam tử với hình thể khổng lồ, trên thân có tầng tầng vảy giáp bao phủ như chiến giáp, đầu có song giác, miệng phủ răng nanh…

Nam tử này chính là Tộc Trưởng của Nhân Yêu Tộc, là một Lân Nhân, lai giữa nhân loại và Ngọc Kỳ Lân.

Là người có huyết thống ưu tú nhất của Nhân Yêu Tộc, cũng là hậu bối đời thứ ba của vị tộc trưởng đời thứ nhất, nhân vật đã cứu mạng vị tiền bối kia, từ đó thay đổi vận mệnh của cả Nhân Yêu Tộc.

Địa vị của tộc trưởng Nhân Lân cực kỳ cao, thấy hắn đứng ra bảo vệ Nhân Kê, không ít thành viên Nhân Yêu Tộc sắc mặt trở nên tối sầm.

“Hừ, Nhân Yêu Tộc chúng ta được như ngày hôm nay là nhờ có tiền bối, hiện tại tiền bối tìm được truyền nhân, chúng ta phải chúc mừng hắn mới đúng, sao có thể làm ra chuyện vong ân phụ nghĩa?” Nhân Lân ngửa đầu gầm thét, tiếng gầm như sấm chấn động cửu thiên.

Một đám Nhân Yêu Tộc cảm thấy chột dạ, bởi vì lời của Nhân Lân thật sự có lý.

Nếu tiền bối còn sống biết được bọn hắn ỷ đông ức hiếp truyền nhân của hắn, không biết sẽ có suy nghĩ thế nào.

“Tộc trưởng nói thế là sai rồi!”

Đúng lúc này, một lão già toàn thân được bao trùm bởi hắc mao, lông lá như rừng rậm, đầu vượn thân người, tứ chi cứng rắn như từng khối đá mở miệng.

Lão già này là Nhân Vượn, một vị Thể Tu đạt đến Thể Đế Hậu Kỳ, chính là Đại Trưởng Lão của Nhân Yêu Tộc, chiến lực chỉ kém Nhân Lân một chút mà thôi.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250