Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 75
Phần 75

Tiểu Hồng Nhi vừa xuất hiện, thân thể nhỏ nhắn bỗng nhiên chấn động…

Khác với vẻ thường ngày nhí nhảnh lập tức quấn lấy Lạc Nam, lần này Tiểu Hồng Nhi ra mặt ánh mắt lập tức nhìn chằm chằm về thanh Ma Kích quỷ dị, sắc mặt nhỏ nhắn trở nên trịnh trọng…

Lạc Nam bắt gặp cảnh tượng này cảm giác không ổn, hắn chưa bao giờ chứng kiến vẻ mặt của Hồng Nhi như vậy khi gặp phải vũ khí.

Thông thường, tiểu nha đầu phải lập tức chảy cả nước miếng, ra vẻ thèm ăn mới đúng.

“Thế nào tiểu bảo bối?” Lạc Nam không nhịn được hỏi.

KENG KENG KENG!

Mà lúc này, thanh Ma Kích cũng bộc phát tiếng ngân vang dữ dội, khí thế của nó khóa chặt lấy Tiểu Hồng Nhi, hiển nhiên cũng đang bị chấn động.

Tiểu Hồng Nhi hít sâu một hơi, trịnh trọng nói: “Baba, thứ này rất nguy hiểm, Hồng Nhi phải đạt đến Đế Cấp Thượng Phẩm mới có thể đối phó nó!”

“Cái gì?” Lạc Nam cả kinh.

Từ trước đến nay Tiểu Hồng Nhi đều là cực kỳ tự tin, lấy Vương Cấp uy hiếp Đế Cấp cũng không phải chưa từng làm qua.

Vậy mà đối diện thanh Ma Kích này lần đầu cảm thấy khó làm, phải đạt đến Đế Cấp Thượng Phẩm mới được.

Tiểu Hồng Nhi hiện tại chỉ mới là Đế Cấp Hạ Phẩm mà thôi, muốn trở thành Thượng Phẩm phải ăn thêm rất nhiều Đế Cấp Vũ Khí mới được.

“Không sai! Phải Đế Cấp Thượng Phẩm mới có thể đối phó nó!” Tiểu Hồng Nhi ánh mắt lóe lên nói:

“Bởi vì nó cũng đang là Đế Cấp Thượng Phẩm, còn đang chậm rãi tăng lên, sắp trở thành Đế Binh chân chính!”

Chưa đợi Lạc Nam phản ứng, Tiểu Hồng Nhi trịnh trọng nói thêm:

“Hơn nữa nó cũng giống như ta, thành viên thuộc về Binh Nhân Tộc… có thể chuyển đổi giữa hình dạng nhân loại và binh khí!”

“Hít!” Lạc Nam hít một ngụm khí lạnh, rốt cuộc cũng hiểu vì sao đối diện với thanh Ma Kích này Tiểu Hồng Nhi cũng không có cách nào.

Bởi vì xét về bản chất, Tiểu Hồng Nhi và thanh Ma Kích này giống nhau…

Chỉ là khả năng có sự khác biệt, nếu Tiểu Hồng Nhi là ăn Vũ Khí để lên cấp… thì thanh Ma Kích này ăn các loại lực lượng trong thiên hạ để tăng cấp.

“Binh Nhân Tộc là chủng tộc gì?” Lạc Nam không nhịn được hỏi, đây là lần đầu tiên hắn nghe Tiểu Hồng Nhi chủ động nói về lai lịch của mình.

Tiểu Hồng Nhi ngoan ngoãn gật đầu, nãi thanh nãi khí nói: “Binh Nhân Tộc là một chủng tộc đặc biệt thưa thớt, mỗi một thành viên có thể hóa hình thành Binh Khí để chiến đấu, sở hữu phương thức chiến đấu và thăng cấp khác biệt nhau!”

“Quả thật đặc biệt!”

Lạc Nam cảm thấy kinh dị, không ngờ trên đời này có chủng tộc độc đáo như vậy, nhân loại hóa thành vũ khí, vũ khí hóa thành nhân loại, quả thật chưa từng nghe qua.

Đây rõ ràng sự khác biệt hoàn toàn với khí linh thông thường như Châu Nhi…

“Gần đây thăng thành Đế Cấp nên trong đầu ta mới xuất hiện những thông tin này!” Tiểu Hồng Nhi nhìn Lạc Nam cười nói:

“Thanh Ma Kích này cũng là một thành viên của Binh Nhân Tộc, bất quá thành viên thuộc Binh Nhân Tộc cũng không hề đoàn kết, vì lẽ đó chỉ có thể đợi khi nào ta trở thành Đế Cấp Thượng Phẩm lại giúp baba thu phục nó!”

“Hừ, tiểu nha đầu muốn thu phục lão nương, ngươi còn non lắm!”

Mà lúc này, thanh Ma Kích rốt cuộc mở miệng nói tiếng người, thái độ cực kỳ ác liệt:

“Ngươi là thành viên của Binh Nhân Tộc cao quý lại quy thuận một nhân loại, quả thật đáng khinh bỉ!”

“Hì hì, có thể thu phục hay không đợi ta thăng cấp mới biết được!” Tiểu Hồng Nhi cười nhí nhảnh, không bận tâm lắm.

Ở trong cùng cấp, tiểu nha đầu tự tin dù là Binh Nhân Tộc cũng không phải đối thủ của mình.

“Khanh khách, quên nói cho ngươi, lão nương ngay cả một tên Thiên Trận Đế kiêm Địa Ma Đế cũng không thèm nhận chủ nên mới bị hắn phong ấn ở nơi đây, dựa vào tiểu chủ nhân này của ngươi ngay cả Tiên Tôn còn chưa đến mà muốn thu phục lão nương? Buồn cười!” Ma Kích phát ra tiếng cười lãnh ngạo, càng xem thường Tiểu Hồng Nhi và Lạc Nam.

Lạc Nam nghe lời nói của nó mà ánh mắt biến ảo, quả nhiên đúng như hắn dự đoán, người ra tay phong ấn Ma Kích là một vị Thiên Trận Đế, hơn nữa còn có một thân phận khác là Địa Ma Đế.

Ma và Trận song tu, hơn nữa thành tựu đều là cực cao…

Nhân vật như thế này chính là tầng lớp đứng trên đỉnh của vũ trụ, nhìn xuống ngàn vạn thế giới, quân lâm thiên hạ…

Người như vậy lại không đủ tư cách để cho Ma Kích nhận chủ, thật sự quá kinh khủng…

Binh Nhân Tộc kiêu ngạo đến thế sao? Thà bị phong ấn cũng khó lòng phục tùng.

Tiểu Hồng Nhi là một ngoại lệ, tiểu nha đầu là Hệ Thống cho hắn khi mới là Hoàng Cấp, bồi dưỡng cho đến ngày hôm nay, tình cảm thâm hậu không khác nào chí thân.

“Được rồi, chúng ta cứ mặc kệ nó!” Lạc Nam nhún vai, không mấy bận tâm.

Dưa hái xanh không ngọt, Lạc Nam cũng chẳng cưỡng cầu, mặc dù thanh Ma Kích này vô cùng kinh khủng, nhưng đã không có biện pháp hàng phục nó thì hắn cũng không tiếp tục dây dưa.

Ma Kích quá kiêu ngạo, chẳng may nó giả vờ hàng phục, trong lúc chiến đấu lại cắn ngược Lạc Nam, đến lúc đó lại rước bực tức.

Hơn nữa vạn nhất có cách hàng phục Ma Kích và thu phục, như vậy chính là trực tiếp đắc tội một vị Địa Ma Đế kiêm Thiên Trận Đế.

Kẻ thù cấp bậc này, Lạc Nam không nghĩ ra mình có biện pháp nào để đối kháng, dù là trốn trong Làng Nhất Thế cũng không được.

Làng Nhất Thế được Đế Cấp Thượng Phẩm Trận Pháp bảo vệ, nhưng đối với Thiên Trận Đế thì việc hóa giải Đế Cấp Thượng Phẩm Trận Pháp dễ như trở bàn tay, chưa kể thủ đoạn của nhân vật như thế sẽ còn tầng tầng lớp lớp.

Ví dụ như bố trí một tòa sát trận Đế Cấp Cực Phẩm đem Làng Nhất Thế vây nhốt vào bên trong.

Với trạng thái hiện nay của hắn, vì một thanh Ma Kích thiếu trung thành để đắc tội với nhân vật khủng bố như vậy, Lạc Nam cảm thấy không đáng.

Ngược lại, hắn đối với một thứ khác bên trong hang động này cảm thấy hứng thú hơn nhiều.

“Chúng ta đi!” Lạc Nam nói.

Tiểu Hồng Nhi ngoan ngoãn hóa thành Lạc Hồng Kiếm vắt lên lưng hắn.

Ma Kích nhìn thấy Lạc Nam dứt khoát quay lưng như vậy nhất thời cảm thấy cứng đờ…

Phải biết dù là những lão quái vật Thiên Ma Đế trong vũ trụ này cũng khao khát có được nó, vậy mà tiểu tử thối chỉ mới Tiên Vương này lại lạnh lùng như vậy, thậm chí ngay cả năn nỉ một tiếng hay xuống nước một chút cũng chẳng thèm.

Lý nào lại như vậy?

Ma Kích trong lòng bực tức, bất quá với tính cách kiêu ngạo nên nó cũng ra vẻ không thèm quan tâm Lạc Nam.

Lạc Nam lúc này sắc mặt nghiêm túc, lấy ra Phỏng Thiên Kính, bỏ Tiên Thạch vào làm nguyên liệu, lại tiếp tục chiếu rọi xung quanh.

Hiển nhiên hắn muốn dùng Phỏng Thiên Kính để mô phỏng Cấm Lực Đế Trận.

Nếu có thể mô phỏng Cấm Lực Đế Trận, hắn chính là vô địch… thần cản giết thần, phật cản giết phật.

Chỉ là rất nhanh, sắc mặt Lạc Nam lập tức trở nên nhăn nhó…

Phỏng Thiên Kính truyền về ý niệm mô phỏng thất bại…

“Làm sao lại như vậy?” Lạc Nam cảm thấy khó hiểu.

Phỏng Thiên Kính có thể mô phỏng vạn vật từ Đế Cấp Cực Phẩm trở xuống, Cấm Lực Đế Trận là Đế Cấp Cực Phẩm, theo lý mà nói vẫn có thể mô phỏng mới đúng.

“Công tử đừng ảo tưởng!” Kim Nhi trợn trắng mắt đáp:

“Thứ quan trọng nhất của một Đại Trận chính là Hạch Tâm Trận Pháp, người bố trí Đại Trận có thể dựa vào Hạch Tâm Trận Pháp để khống chế và điều khiển toàn bộ Đại Trận hoạt động, kích hoạt mỗi ngóc ngách trong Đại Trận theo ý muốn của mình!”

“Phần Hạch Tâm Trận Pháp của Cấm Lực Đế Trận đã bị tên Thiên Trận Đế kia ẩn giấu, chỉ có chính bản thân hắn hoặc Chiến Trận Sư cao cấp sánh ngang với hắn mới có thể tìm ra!”

“Phỏng Thiên Kính không phải vạn năng, nếu không chiếu rọi được Hạch Tâm Trận Pháp, nó vĩnh viễn cũng không thể mô phỏng được Cấm Lực Đế Trận!”

“Lại có chuyện như vậy…” Lạc Nam như bị dội một gáo nước lạnh, cười khổ không thôi…

Hắn từng dễ dàng mô phỏng Gia Tốc Trận nên có chút ngựa quen đường cũ, mà quên mất một điều Gia Tốc Trận chính là Trận Pháp của hắn, cũng chẳng thèm ẩn giấu Hạch Tâm Trận Pháp làm gì, mô phỏng đương nhiên sẽ đơn giản vô cùng.

“À mà khoan!” Lạc Nam ánh mắt dâng lên một tia hy vọng, đột nhiên lấy ra Chiếu Ảnh Kính.

“Công tử là muốn?” Kim Nhi có chút hứng thú hỏi.

“Không sai, ta muốn xem thử trong vòng 50 năm qua tên Thiên Trận Đế kia có từng bộc lộ vị trí của Hạch Tâm Trận Pháp ra hay không!” Lạc Nam cười nói.

Chiếu Ảnh Kính có thể chiếu rọi cảnh tượng trong quá khứ giới hạn từ 50 năm về trước trở lại.

Lạc Nam hy vọng dựa vào đó có thể tìm ra Hạch Tâm Trận Pháp, chẳng nguyện ý bỏ cuộc.

Nếu có thể mô phỏng được Cấm Lực Đế Trận, hắn thậm chí có thể trực tiếp cứu ra Mộc Linh Tộc, chỉ cần đem Cấm Lực Đế Trận giáng xuống Đan Huyền Môn.

Nghĩ là làm, Chiếu Ảnh Kính bắt đầu hoạt động hết công suất, chiếu rọi xung quanh thạch thất…

Cảnh tượng bên trong lập tức hiện ra, như một cuốn phim quay ngược quá khứ, hơn nữa Lạc Nam còn điều chỉnh tốc độ hình ảnh gia tăng để tiết kiệm thời gian.

Rốt cuộc Lạc Nam cũng hiểu vì sao mấy người Thục Phi lạc vào nơi này, ba người các nàng truy đuổi một tên ác nhân có tu vi Thiên Tôn, rượt đuổi thế nào vô tình tìm đến tận đây, tiến vào vị trí Cấm Lực Đế Trận…

Tên ác nhân kia bị Ma Kích hút sạch tới chết, sau đó mới đến lượt Thục Phi ba nữ.

Cũng may có tên ác nhân kia kéo dài thời gian, bằng không đợi đến khi Lạc Nam đuổi tới thì ít nhất một trong ba người Thục Phi sẽ có một phải hy sinh.

Nghĩ đến đây Lạc Nam âm thầm may mắn, Long Tiên Thánh Điển mặc dù chỉ mới luyện đến tầng 2 đã cứu mấy nữ một bàn thua trông thấy rồi.

Thời gian chầm chậm trôi… Lạc Nam cầm Chiếu Ảnh Kính soi rọi mọi ngõ ngách trong hang động, hy vọng tìm ra Hạch Tâm Trận Pháp.

Ròng rã một tuần trôi qua, Thục Phi ba nữ đã tỉnh lại, ôn nhu nhìn lấy nam nhân của mình đang bận rộn, cũng không lên tiếng quấy rầy.

50 năm quay ngược, bên trong Chiếu Ảnh Kính vẫn chỉ là cảnh tượng Ma Kích nằm giữa trung tâm, thỉnh thoảng lại có nạn nhân tiến vào và vĩnh viễn cũng không thể đi ra được nữa, hóa thành xương khô và xác chết.

Khiến Lạc Nam đổ mồ hôi lạnh chính là, hắn từ Chiếu Ảnh Kính thấy được những cảnh tượng kinh khủng…

Có những tu sĩ vô tình tìm đến nơi này, chứng kiến Ma Kích quỷ dị cũng không có can đảm tiến đến gần quan sát, vì thế không lọt vào phạm vi Cấm Lực Đế Trận mà quyết định quay người rời đi.

Kết quả chính là lập tức bị một tòa Sát Trận ở lối vào bùng nổ sức mạnh vô hình nghiền nát, triệt để hóa thành hư vô, muốn trốn cũng trốn không được…

“Vì sao lúc vào không gặp Sát Trận?” Lạc Nam nghiến răng.

Hắn âm thầm cảm thấy may mắn vì mình dùng đến Chiếu Ảnh Kính, bằng không một khi mang theo Thục Phi ra cửa chỉ sợ cửu tử nhất sinh.

“Loại Sát Trận này đã được tên Thiên Trận Đế kia thiết lập chỉ kích hoạt đoạt mạng khi người ở bên trong đi ra, người đi vào sẽ không gặp phải nguy hiểm!” Kim Nhi tán thán nói ra.

Lạc Nam hít sâu, một vị Thiên Trận Đế thiết lập sát cục quả nhiên vô cùng kinh khủng, nguy cơ nghìn trùng, tầng tầng lớp lớp.

Cũng may hắn có nhiều thủ đoạn ứng đối, bằng không ngay cả chết thế nào cũng không biết a.

Mà khiến Lạc Nam càng thêm thất vọng chính là, trong 50 năm qua vị Thiên Trận Đế kia cũng chưa từng xuất hiện, Hạch Tâm Trận Pháp vẫn là một thứ gì đó biệt vô âm tính.

Thu hồi Chiếu Ảnh Kính, trong lòng hắn ảo não không thôi, chỉ trách bản thân còn quá non kém…

Thiên Trận Đế quả nhiên khủng bố và cẩn thận, muốn lợi dụng một nhân vật như vậy thật sự quá mức khó khăn, không bị hắn chơi chết là may mắn rồi.

Đầu tiên là Trận Pháp Thiên Nhiên che mắt người đời, Cấm Lực Đế Trận hỗ trợ Ma Kích tăng cấp, Phong Ấn mạnh mẽ giam giữ Ma Kích, Sát Trận ở cửa vào ngăn cản con mồi thoát thân…

Chẳng trách vô số năm qua, tin tức ở tại nơi này chưa từng lộ ra ngoài, bởi vì những kẻ phát hiện đều đã chết.

“Phu quân!” Thục Phi ba nữ gọi hắn một tiếng, thấy Lạc Nam ảo não các nàng muốn an ủi hắn.

Lạc Nam cười khổ, tiến đến bên cạnh các nàng đem toàn bộ phát hiện của mình kể lại một lượt.

Thục Phi các nàng nghe xong cũng biến sắc, không ngờ mình vô tình rơi vào tử cục như vậy.

Nếu không có phu quân tiến đến, chỉ sợ thập tử vô sinh… một khi cả ba đều chết, ngay cả Nhất Khí Hóa Tam Thanh cũng bất lực.

Hơi suy nghĩ một chút, Thục Thục chau mày suy đoán nói:

“Thiếp nghĩ mục đích của vị Thiên Trận Đế kia là để Ma Kích hấp thụ toàn bộ Tiên Khí và Ma Khí của Nam Vực trong vô số năm qua, về phần các tòa Trận Pháp hắn thiết lập chỉ là phòng ngừa có người tiết lộ bí mật ra ngoài mà thôi!”

“Ừm, bằng không số người chết ở đây sẽ còn kinh khủng hơn vô số lần nữa!” Phi Phi tán thành nói.

“Các nàng nói đúng!”

Lạc Nam hiểu ý mấy thê tử, suy cho cùng những kẻ chết ở đây đều là trong lúc vô tình vượt qua Trận Pháp Thiên Nhiên tiến vào, vị Thiên Trận Đế kia cũng chưa từng chủ động bắt cóc tu sĩ mang vào cho Ma Kích hấp thụ.

Mục đích ban đầu của hắn chính là lượng Tiên Khí và Ma Khí ở Nam Vực, bằng chứng là qua nhiều năm qua, Nam Vực đã trở thành nơi vắng vẻ nhất Tiên Ma Vực.

Tin chắc rằng vô số năm về trước, Nam Vực cũng có Tiên Khí và Ma Khí nồng đậm như các Vực còn lại.

“Nếu chàng là vị Thiên Trận Đế kia, hiện tại Tiên Khí và Ma Khí ở Nam Vực đã quá loãng, chàng sẽ làm thế nào?” Thục Phi nhìn Lạc Nam cười hỏi.

Lạc Nam nghe vậy ánh mắt lấp lóe nói: “Ta sẽ mang Ma Kích rời đi, dù không thể thu phục nó cũng không để nó vĩnh viễn đặt tại nơi này!”

“Bọn thiếp cũng nghĩ như vậy, tin tưởng vị Thiên Trận Đế kia đang vướng bận chuyện gì đó nên chưa làm như vậy, bất quá cũng không sớm thì muộn mà thôi!” Phi Phi nhoẻn miệng cười nói.

“Hoặc có lẽ hắn đang tìm biện pháp cưỡng chế thu phục Ma Kích!” Lạc Nam hít sâu nói.

“Ừm!” Ba nữ gật đầu tán thành.

Đổi lại là các nàng cũng sẽ không phí công tăng cấp cho thanh Ma Kích chẳng phục tùng mình.

“Mặc kệ hắn, chuyện này cũng không liên quan gì đến chúng ta, trở về thôi!” Lạc Nam nhún vai nói.

Ba nữ gật đầu, các nàng một phần nhỏ tu vi đã bị Ma Kích làm ảnh hưởng, cần phải trở về bế quan để ổn định trở lại.

Bốn người xuất ra lệnh bài truyền tống, thân ảnh lập tức biến mất tại chỗ.

Ngay khi bốn người rời khỏi, không gian vang lên tiếng thở dài đầy khó hiểu:

“Lạc Hồng Kiếm, thân là tiểu công chúa của Binh Nhân Tộc, vì sao lại phục tùng một nhân loại…”

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250