Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 34
Phần 34

“Công tử… dù là đệ nhất cường giả hiện tại của Tiên giới là Tuế Nguyệt Nữ Đế, vẫn chỉ sở hữu Thể Chất top 3 mà thôi!” Mộng Chi Tiên âm thanh run rẩy nói.

“Thì tính sao?” Lạc Nam bình thản hỏi:

“Nếu chưa từng có ai đúc nên hai thể chất này, tại hạ cũng muốn làm người đi đầu một phen, chẳng lẽ cứ để chúng nó ở mãi trong truyền thuyết?”

Chúng nữ không phản bác được, nhưng một Tiên Vương như Lạc Nam mở miệng đã muốn Thể Chất top 1, còn nói kém nhất phải là top 2… thấy thế nào cũng không thích hợp.

Đây chẳng phải nên là đòi hỏi của những Thiên Đế cao cao tại thượng hay sao?

Nhưng nghĩ lại những gì Lạc Nam đã làm, nghĩ lại những thành tựu của hắn, các nàng không phản bác được, thế gian không ai có thể nói trước được điều gì.

Cho dù là Tuế Nguyệt Nữ Đế ngày trước cũng không ai có thể cho rằng nàng sẽ thành công đúc nên Thời Không Thánh Thể.

“Công tử… Mộng Chi lấy một ví dụ, giả sử nếu ngươi có thành công đúc nên Thể Chất top 2 thôi, chỉ sợ cũng sẽ oanh động toàn vũ trụ, trở thành mục tiêu săn giết của vô số lão quái vật a!” Mộng Chi Tiên lồng ngực phập phồng nói:

“Trừ khi có được thực lực tuyệt đối, thần cản giết thần, phật cản giết phật như Tuế Nguyệt Nữ Đế, đến khi đó Thể Chất sẽ khiến ngươi càng mạnh, lực áp quần hùng, không ai dám ngấp nghé!”

“Đạo lý này ta hiểu!” Lạc Nam mỉm cười thong dong: “Tại hạ hiện tại chỉ tìm hiểu tin tức mà thôi, một chút xíu manh mối cũng được, cũng không phải kiên quyết lập tức đúc thành, Mộng Chi cứ xem như ta tò mò là được!”

Thấy Lạc Nam vẫn quyết tâm như vậy, Liễu Tú Quyên chúng nữ ánh mắt nóng rực, dù kết quả thế nào các nàng cũng ủng hộ nam nhân này lập nên kỳ tích một phen.

Chỉ đáng tiếc, Mộng Chi Tiên lại lắc đầu cười khổ: “Với thân phận của Mộng Chi còn chưa đủ tư cách tiếp xúc với cơ mật Thể Chấp cấp cao như vậy, ta sẽ hỏi ý tộc trưởng và lão tổ giúp công tử… nhưng chỉ sợ kết quả cũng mấy không khả quan!”

“Yên tâm, tại hạ sẽ đưa ra cái giá thật sự xứng đáng, chỉ là phải làm phiền Mộng gia rồi!” Lạc Nam chắp tay nói.

Mộng gia chỉ là Đại Đế Cấp Thế Lực, chỉ sợ rằng cũng không có manh mối, trừ khi số ít lão quái vật của Thiên Địa Hội thì may ra.

Mà muốn liên hệ với mấy lão quái vật này, hắn phải nhờ đến Mộng gia làm trung gian.

“Thể chất khủng bố tạm gác sang một bên, công tử còn muốn mua thêm những tin tức nào?” Mộng Chi Tiên thở dài nói ra, nàng sợ Lạc Nam lại đòi những thông tin nặng ký nào khác.

“Ta cần biết về một thế lực Đế Cấp gọi là Đan Huyền Môn!” Lạc Nam bình thản nói:

“Ngoài ra cần tìm kiếm hai người bên trong tranh vẽ!”

Nói xong, Lạc Nam lấy ra hai bức họa.

Chúng nữ đưa mắt nhìn vào, chỉ thấy bức họa đầu tiên là một nữ nhân lãnh diễm phi phàm, khí chất độc nhất vô nhị, tuyệt sắc vô song, lạnh lùng như băng giá, một bức họa khó thể miêu tả tất cả vẻ đẹp của nàng.

Ngay cả ở đây ngồi toàn mỹ nhân cũng phải âm thầm kinh dị.

Một bức họa khác lại là một tên nam tử thân hình như ngọn núi, diện mạo chất phát thật thà, ngoài ra không có đặc điểm nào khác.

Mộng Chi Tiên ánh mắt co rụt lại khi chứng kiến hai bức họa, lồng ngực hơi phập phồng hỏi:

“Công tử có thông tin nào khác về hai người không?”

Lạc Nam gật đầu, chỉ vào hai bức tranh lần lượt nói:

“Nữ nhân tên Lãnh Nguyệt Tâm, nàng là hồng nhan tri kỷ của ta ở hạ giới, nàng chủ tu Ma Lực, có bí thuật Ma Đế Biến, có thân pháp là Thiên Ma Loạn Vũ, sử dụng Kiếm!”

“Nam nhân tên Cự A Man, chủng tộc là Cự Nhân, xuất thân hạ giới Man Hoang Tinh Cầu, hắn là em vợ của ta, lạc mất hắn ở trong vòng xoáy không gian!”

Mộng Chi Tiên nghe vậy mày liễu hơi chau lại, lâm vào trầm tư…

Hồi lâu sau, nàng vươn người đứng dậy nói:

“Công tử chờ một chút! Ta sẽ mang tin tức của Đan Huyền Môn và hai người này trở về, chỉ là không biết có phải người công tử cần tìm hay không…”

Nhìn bóng lưng Mộng Chi Tiên rời đi, Lạc Nam quay sang Liễu Tú Quyên cười nói:

“Ta lần này đi Loạn Cổ Chiến Trường một chuyến, phát hiện thứ này tặng cho nàng!”

“Quà?” Liễu Tú Quyên ánh mắt sáng lên, mặc dù là vật gì nam nhân này tặng nàng cũng sẽ trân quý.

Lạc Nam cười cười, Tỏa Thiên Hắc Ám cuồn cuộn tiến ra, sau đó chậm rãi thả lỏng…

VO VE VO VE VO VE…

Trong thoáng chốc, toàn bộ căn phòng xuất hiện hàng loạt côn trùng nhỏ nhắn như hoa tuyết, băng lôi chi lực điên cuồng ngưng tụ, muốn nện xuống đầu Lạc Nam.

Phòng của Thiên Địa Hội có trận pháp ngăn trở, trận văn lóe lên, ngăn cản đám côn trùng, bằng không chỉ sợ toàn bộ kiến trúc đều bị oanh tạc.

Cùng lúc đầu, côn trùng Tiểu Lạc trên tóc của Liễu Tú Quyên bay ra, một cổ khí thế từ cơ thể nó quét ngang bốn phía, như trùng vương hàng thế, vậy mà khiến đám Băng Lôi Trùng co cụm lại một chỗ.

“Băng Lôi Trùng?”

Liễu Tú Quyên sắc mặt kinh hỉ, đây là loài cổ trùng đã tuyệt chủng từ lâu, không ngờ nam nhân này tìm được một bầy với số lượng lớn.

Không tiếp tục nhiều lời, nàng miệng niệm khẩu quyết:

“Khống Trùng Thiên Hạ!”

Trong khoảnh khắc, Tôn Lực trên người của Liễu Tú Quyên lan tràn ra ngoài, như có chất gây nghiện, vừa mới tiếp xúc với đám Băng Lôi Trùng, chúng nó lập tức ngoan ngoãn bay quanh lấy nàng.

Diện mạo của Băng Lôi Trùng nhỏ nhắn lại trắng muốt, vờn quanh dáng người Liễu Tú Quyên như từng bông hoa tuyết, vô cùng mỹ lệ.

Liễu Tú Quyên lấy ra một cái túi vải, hấp lực tiến ra, toàn bộ Băng Lôi Trùng bị nàng hút vào trong đó.

“Nếu có thể nuôi dưỡng bầy trùng này đến hàng triệu con, thiếp có lòng tin chiến được Tiên Đế Sơ Kỳ!” Liễu Tú Quyên nhìn Lạc Nam hưng phấn nói.

“Không hổ là Ngự Trùng Sư, lợi hại!” Lạc Nam hướng về Liễu Tú Quyên nâng lên ngón tay cái.

Đối với bầy trùng này hắn chỉ có thể bắt nhốt mà không thể thuần phục, không ngờ rơi vào tay Liễu Tú Quyên lại trở nên dễ dàng như vậy.

“Lễ vật này của chàng thiếp rất thích!” Liễu Tú Quyên ánh mắt nhu tình nói:

“Thời gian qua thiếp cũng nuôi được một số loài trùng, bất quá so với bầy Băng Lôi Trùng này còn kém không ít!”

Lạc Nam gật đầu, mở miệng hỏi thăm: “Nhược Linh gần đây sao rồi?”

“Vừa mới đột phá Tôn giả, hiện tại đang bế quan củng cố tu vi!” Liễu Tú Quyên ánh mắt tự hào nói.

Hiển nhiên nữ nhi tiến bộ vượt trội khiến nàng vô cùng vui sướng.

“Không hổ là có Đại Đế chỉ dạy…” Lạc Nam âm thầm cảm thán, tốc độ tu luyện của Phú Nhược Linh như vậy đã cực kỳ xuất sắc.

“Là nhờ Thải Vân tiền bối chiếu cố!” Liễu Tú Quyên một mặt biết ơn nói, lúc này mới nhìn sang Độc Cô Ngạo Tuyết mấy nữ cười hỏi:

“Các tỷ muội thích ứng với hoàn cảnh mới chưa?”

“Tạm được!” Độc Cô Ngạo Tuyết vuốt nhẹ lọn tóc nhàn nhạt đáp: “Lần đầu rời Làng, cũng muốn thưởng thức Tiên Ma Vực một phen phong cảnh!”

“Tiên Ma Vực này ngư long hỗn tạp, đôi khi chỉ vì một chút lý do nhỏ mà người sống ta chết, mọi người hành tẩu nên cẩn thận một chút!” Liễu Tú Quyên quan tâm nhắc nhở.

“Tú Quyên tỷ tỷ, ngươi và trưởng làng chúng ta rốt cuộc có quan hệ gì?”

Rốt cuộc, Đạm Đài Uyển với Hoàng Y Thiền không nhịn được hỏi.

“Phốc!” Lạc Nam phun ra một ngụm trà, mặt mo nóng lên.

Hiển nhiên chuyện của hắn và Liễu Tú Quyên chỉ có một vài người biết, điển hình như Thục Phi với Âu Dương Thương Lan.

Lúc này chứng kiến Lạc Nam và Liễu Tú Quyên biểu hiện thân mật như vậy, các nàng không nghi ngờ mới là chuyện lạ.

Đứng trước câu hỏi của hai nữ, ngay cả Liễu Tú Quyên cũng có phần phản ứng không kịp, lâm vào lúng túng, oán trách trừng lấy Lạc Nam.

Nàng có cảm giác như mình vụng trộm bị phát hiện vậy.

“Khụ khụ…” Lạc Nam ho khan một tiếng, cũng không che giấu nói ra: “Tú Quyên là nữ nhân của ta!”

“Cái gì?” Đạm Đài Uyển với Hoàng Y Thiền xém chút thất thanh.

Trước đây Lạc Nam âm thầm qua lại với Liễu Tú Quyên, mấy người các nàng còn không biết gì cả.

Nghĩ đến thân phận của Liễu Tú Quyên là phu nhân Phú gia, lại nghĩ đến nàng là mẫu thân của Phú Nhược Linh, hai nữ dùng ánh mắt quỷ dị nhìn lấy Lạc Nam.

“Đừng có hiểu lầm!” Lạc Nam vội vàng giải thích, cũng đem những chuyện phát sinh kể ra một lần.

“Thì ra là vậy!” Đạm Đài Uyển thở phào một hơi nhẹ nhõm.

“Bái phục!” Hoàng Y Thiền bắt chéo hai chân, ánh mắt hài hước nhìn lấy Lạc Nam, môi đỏ cong lên: “Một mặt giả làm Tiểu Yên sư muội, một mặt qua lại với toàn mỹ nhân, thật là bội phục!”

Lạc Nam cạn lời, hiển nhiên vô lực phản bác…

“Sau này không được nhắc lại chuyện cũ!” Độc Cô Ngạo Tuyết ánh mắt liếc ngang hai nữ, trong trẻo nói:

“Hắn hiện tại chính là người đứng đầu một thế lực, các ngươi thân là thành viên có trách nhiệm giữ vững tôn nghiêm cho hắn!”

“Bọn muội biết sai!” Đạm Đài Uyển với Hoàng Y Thiền líu ríu nhận lỗi.

Thật ra do Lạc Nam quá ôn hòa dễ tính nên các nàng không có suy nghĩ nhiều, đổi lại là Âu Dương Thương Lan, hai nữ sẽ không dám trêu đùa như vậy.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250