Con đường bá chủ - Quyển 6 - Tác giả Akay Hau

Phần 174
Phần 174

Tận cùng bên trong Đan Huyền Môn.

Nơi này có một tòa Trận Pháp bao trùm ngăn cách với thế giới bên ngoài.

Bên trong Trận Pháp là một mảnh Dược Điền, nơi có vô số loài Tiên Dược sinh trưởng, tầng tầng lớp lớp, đa dạng cực kỳ…

Dược Điền có diện tích cực kỳ lớn, trung bình cứ hàng trăm dặm là có một vị tộc nhân của Mộc Linh Tộc tiếp quản, đảm nhiệm phụ trách bồi dưỡng Tiên Dược trong phạm vi diện tích được phân phó của mình.

Tộc nhân của Mộc Linh Tộc thậm chí còn không được phép ở gần nhau, càng không được phép tiếp xúc, để tránh bọn họ liên hợp nghĩ cách bỏ trốn hay chống đối.

Phụ trách giám sát và quản lý toàn bộ Mộc Linh Tộc chính là vị Khách Khanh Trưởng Lão còn lại của Đan Huyền Môn, tên hắn là Tiết Mạc – Tiên Đế Sơ Kỳ cấp bậc cường giả.

Nhiều năm giám sát, bất kỳ tộc nhân nào của Mộc Linh Tộc nếu không tuân theo quy định, dám lén lút gặp nhau sẽ bị Tiết Mạc vô tình bắt giữ và tra tấn tàn khốc, đôi khi còn giết gà dọa khỉ, hơn thế còn dùng Lưu Ảnh Ngọc thu lại toàn bộ quá trình, phát tán đến tay tất cả tộc nhân Mộc Linh Tộc.

Mộc Linh Tộc chỉ là một cái Thiên Tôn Cấp Thế Lực, lại không tinh thông chiến đấu, dưới sự giám sát của một vị Tiên Đế, cơ hội đào thoát gần như bằng không, chưa kể xung quanh còn có trận pháp bao phủ.

Có thể nói, những năm này Mộc Linh Tộc như công cụ và cỗ máy nuôi trồng Tiên Dược cho Đan Huyền Môn, quanh năm suốt tháng chỉ có Tiên Dược làm bạn, cô đơn và tuyệt vọng bao trùm toàn bộ tâm trí bọn hắn.

Một ngày này, Lâm Báo trưởng lão bất chợt tiến vào Dược Điền.

Sự xuất hiện của hắn lập tức gây nên Tiết Mạc chú ý.

“Lâm trưởng lão, ngươi đến Dược Điền làm gì?” Thân ảnh già nua của Tiết Mạc xuất hiện trước mặt Lâm Báo, cau mày hỏi.

Mặc dù đều là khách khanh trưởng lão của Đan Huyền Môn, nhưng bọn hắn từ trước đến giờ nước sông không phạm nước giếng, một người tọa trấn phía sau Đan Huyền Môn, một người canh giữ Mộc Linh Tộc.

Giao tình của hai bên cũng không sâu, lúc này chứng kiến Lâm Báo tìm đến Dược Điền khi hai vị Môn Chủ ra ngoài đón khách, bản năng của một cường giả cho Tiết Mạc đánh hơi được điều không lành.

Hắn cực kỳ cẩn thận vận chuyển Đế Lực, ánh mắt đề phòng nhìn lấy Lâm Báo.

Lạc Nam trong lòng cười nhạt, ngoài mặt ra vẻ dâm dê, vuốt vuốt cằm nói:

“Lão Tiết ngươi đừng đề phòng, bổn Đế chỉ muốn phong lưu một trận mà thôi, tuyệt đối không ảnh hưởng đến ai, xong chuyện sẽ nợ ngươi một ân tình!”

“Phong lưu một trận?” Lâm Báo ngờ vực hỏi.

“Không sai!” Lạc Nam liếm liếm môi nói: “Nghe đồn tộc trưởng của Mộc Linh Tộc là một vị tuyệt sắc mỹ phụ nhân, bổn Đế trong lòng ngứa ngáy… khặc khặc!”

“Ngươi điên rồi!” Tiết Mạc sắc mặt đột biến, không ngờ Lâm Báo này có sắc đảm ngập trời như vậy.

Tiết Mạc hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: “Ngươi tốt nhất bỏ ý định này đi, Mộc Linh Tộc Trưởng quả thật là tuyệt sắc, nhưng ngay cả hai vị Đan Đế thèm thuồng cũng không dám chạm vào, đừng có mơ tưởng!”

“Vì sao không dám động?” Lạc Nam nhíu mày.

Mộc Linh Tộc như cá nằm trên thớt, nói khó nghe một chút, nếu hai tên Đan Đế nảy sinh ý dâm, chỉ sợ các nàng ngay cả cơ hội tự sát để bảo toàn trinh tiết cũng không có a.

“Hừ, ngươi đừng giả ngu!” Tiết Mạc cười gằn:

“Hai vị Đan Đế có ý định tặng Mộc Linh Tộc cho một vị Đan Tử của Đan Thần Tháp để lấy lòng, từ đó có thể ôm đùi Đan Thần Tháp!”

“Mộc Linh Tộc các mỹ nhân chỉ có Đan Tử của Đan Thần Tháp mới có tư cách hưởng dụng, chỉ cần hắn hài lòng, Đan Huyền Môn chắc chắn sẽ được Đan Thần Tháp nâng đỡ, một bước lên trời!”

“Thì ra là thế…” Lạc Nam trong lòng bừng hiểu.

Nếu vậy, khách nhân lần này mà Đan Huyền Môn tiếp đón chín phần mười là vị Đan Tử của Đan Thần Tháp kia rồi.

Hắn không ngờ đến Đan Huyền Môn có dã tâm lớn như vậy, muốn dùng Mộc Linh Tộc làm phần quà để nịnh bợ Đan Thần Tháp, bám đùi thánh địa của Luyện Đan Sư, từ đó nâng cao địa vị so với tự mình cố sức leo lên.

Quan trọng hơn hết, với sự xuất hiện của vị Đan Tử kia, kế hoạch và mưu đồ của Đan Huyền Môn khả năng rất cao sẽ trở thành hiện thực.

“Ngươi trở về đi! Đừng để hai vị Đan Đế biết được ý đồ của ngươi, một khi lọt vào tay Đan Tử, dù ngươi là Tiên Đế cũng phải chết!” Tiết Mạc uy hiếp nói.

“Được rồi, đa tạ ngươi nhắc nhở!” Lạc Nam bất đắc dĩ cười khổ, nhún nhún vai.

Hắn ra vẻ chán nản quay người rời đi.

Tiết Mạc lạnh lùng nhìn theo bóng lưng Lạc Nam, thầm nghĩ ta sẽ đem chuyện hôm nay cáo trạng hai vị Đan Đế, để xem bọn hắn xử lý ngươi ra sao.

ẦM!

Hết sức bất chợt, Lâm Báo đang đi ở phía trước đột ngột ném ngược trở lại một cái Bát đồng.

Tiết Mạc không hề phản ứng kịp trước tình cảnh như vậy, Tù Không Bát đã đem hắn úp vào.

“Lâm Báo, ngươi muốn làm gì?” Tiết Mạc sắc mặt trở nên dữ tợn, Đế Lực bùng nổ.

Quả nhiên linh cảm của hắn là đúng, Lâm Báo này chắc chắn có vấn đề.

“Đại Lâm Chưởng!”

Phản ứng của Tiết Mạc cực nhanh, lập tức đánh ra Đế kỹ.

Vô số Mộc Hệ Đế Lực hình thành một mảnh rừng rậm mênh mông trên đỉnh đầu, hai tay trấn ra, Đại Lâm Chưởng nặng nề đè xuống Lạc Nam, muốn trấn áp hắn một cách toàn diện.

“Không có thời gian dây dưa với ngươi!” Lạc Nam cười một tiếng.

Lạc Hồng Kiếm ầm ầm xuất hiện trong tay.

25 Đường Hồng Hoang Ma Văn kích hoạt, nhanh chóng bao trùm lấy cánh tay Lạc Nam và thân Kiếm.

Bên trong Đan Điền, Bá Lực hoàn chỉnh hình thành, có thêm sự gia nhập của một cổ lực lượng hùng mạnh mới – Độc Đế Lực.

Bất Hủ Kinh Văn bao trùm cánh tay, Lạc Nam gầm lên:

“Hãm Quân Xa Luân Kiếm Điển!”

Bá Lực bao trùm Lạc Hồng Kiếm, Hồng Hoang Ma Văn bùng nổ, Lạc Nam trong một hô hấp ngắn ngủi liên tục trảm xuống 20 Kiếm.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Từ Không Bát kịch liệt rung lên, vô biên Kiếm Khí liên miên bất tuyệt chất chồng lên nhau, Bá Lực ngập trời, Hồng Hoang Ma Văn gia tăng sức mạnh.

Trong ánh mắt không thể tưởng tượng nổi của Tiết Mạc, Đại Lâm Chưởng khổng lồ trên đỉnh đầu hắn bị Kiếm khí nghiền thành hư vô, ngay cả một chút chống cự cũng không có.

Như giấy mỏng bị hung hăng tàn phá, Tiết Mạc kinh hoàng thốt ra bốn chữ trước khi cơ thể hóa thành bọt máu:

“Làm… sao… có… thể?”

Động tĩnh chiến đấu bên trong Tù Không Bát chẳng truyền ra bên ngoài, Lạc Nam bình thản thu hồi Pháp Bảo, nhặt lấy Nhẫn Trữ Vật của Tiết Mạc, tiến thẳng vào Dược Điền.

Lướt qua vô số thành viên của Mộc Linh Tộc, hắn không hề có ý định ngừng lại.

Tốc độ nhanh chóng, băng xuyên qua Dược Điền, tìm đến một gian nhà gỗ nhỏ mộc mạc, giản dị nằm bên hồ nước nhỏ, cực kỳ hẻo lánh.

Như cảm ứng được có người tiếp cận, từ bên trong nhà gỗ nhỏ, một thân ảnh bước ra.

Trong khoảnh khắc, Lạc Nam cũng phải thất thần mất một thoáng.

Chỉ thấy trước mắt là một vị mỹ phụ phong tình vạn chủng khoảng chừng 25 26 tuổi, hòa nhã quý phái, diễm lệ vô song, môi nàng đỏ như hoa hồng, lông mày như liễu sương trong gió, da thịt không chỗ nào không trơn bóng như ngọc, ánh mắt thâm thủy lại ẩn chứa nét tang thương.

Mặc dù toàn thân mặc lấy lục y mộc mạc, mái tóc xanh biếc cũng chỉ đơn giản búi cao có trâm gỗ vắt ngang giống một mỹ phụ làng quê, nhưng loại khí chất cao quý bẩm sinh cũng không thể nào che giấu được.

Chỉ là dung mạo phong tình vạn chủng lúc này tràn đầy u sầu, dung nhan cũng tiều tụy, trong ánh mắt là vẻ đượm buồn khó tả, khiến toàn thân nàng tỏa ra khí tức cô tịch, thê lương, khiến nam nhân rất dễ động lòng, chỉ muốn ôm vào lòng ôn nhu che chở.

“Ngươi là?”

Chứng kiến Lạc Nam trong bộ dạng Lâm Báo xuất hiện, mỹ phụ cau mày, tràn đầy đề phòng hỏi.

Lời của nàng khiến Lạc Nam định thần lại, hắn âm thầm cảm thán một tiếng, trách không được Đan Đế cũng phải nhịn xuống thèm thuồng để đem nàng tặng cho Đan Tử của Đan Thần Tháp.

Mỹ nhân này đúng là vưu vật được thiên nhiên ưu ái, hắn xém chút cũng bị khí chất của nàng làm cho mất bình tĩnh.

“Nàng là Tộc Trưởng Mộc Linh Tộc đúng chứ?” Lạc Nam dùng giọng ôn hòa hỏi.

Mỹ nhân sắc mặt lạnh lẽo không đáp, bởi vì ở Đan Huyền Môn này, ngoại trừ Mộc Linh Tộc nàng sẽ không tin tưởng bất kỳ ai.

Thấy cảnh này, Lạc Nam biết mình cũng không thể giải thích, chỉ có thể thả Mộc Linh Nhu ra ngoài.

Vừa chứng kiến Mộc Linh Nhu, đại mỹ nhân của Mộc Linh Tộc toàn thân chấn động, hốc mắt ngấn lệ, tràn đầy kinh hỉ hô lên:

“Tiểu Nhu?”

Mà Mộc Linh Nhu lúc này thân thể cũng là run mạnh, thất thanh hô lên:

“Tỷ tỷ?”

Hai mỹ nhân một lớn một nhỏ bất chấp người ngoài như Lạc Nam đứng bên cạnh, lao vọt đến ôm chầm lấy nhau.

Danh sách chương (250 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250