Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 91
Phần 91

Trong phủ thái tử, Quỷ Giới Công Chúa vừa lao vào đã muốn phá tan tất cả.

Nhưng đối mặt với nàng là chín cái đuôi hồ ly màu hồng phô thiên cái địa, bao phủ thương khung đang đập xuống.

“Thì ra là con hồ ly này, quả nhiên ngươi ở phủ thái tử.”

Quỷ Giới Công Chúa nhếch mép hừ một tiếng, Quỷ Thế toàn diện mở ra…

Từng tôn từng tôn nữ Quỷ được hình thành bên trong đó, bọn chúng được ngưng kết từ Quỷ Đạo Quy Tắc và Huyết Hoả Quỷ Lực cao cấp, chỉ thoáng chốc đã tạo thành cả đội quân có chiến lực cấp Thần Đạo.

Cả đám bay lên nghênh đón những cái đuôi hồ ly.

Nhưng mà bầu trời lại hiện ra vô số con mắt quỷ dị, từ trong những con mắt này là vô số tia huỷ diệt bắn xuống, oanh tạc Quỷ Quân thành cặn bã.

Quỷ Giới Công Chúa nhướn mày, hai tay kết ấn, Quỷ Văn tràn lan nhanh chóng gia trì lên thân thể của đội quân Quỷ khiến chúng nó trở nên mạnh hơn, nhanh hơn, bền bỉ hơn.

Quỷ Quân trỗi dậy, hung hăng tàn phá khắp bốn phương tám hướng nhưng vẫn không thể thoát khỏi sự bao trùm của chín cái đuôi hồ ly và vô vàn con mắt.

Mặc kệ đánh đến mức nào, những chiếc đuôi và những con mắt này đều sừng sững tồn tại, không chút tổn hại.

“Huyễn Cảnh?”

Quỷ Giới Công Chúa nhận ra vấn đề, phẫn nộ kết ấn:

“Huyết Quỷ Cự Lâu – Thôn Phệ!”

Sau lưng nàng nổ tung, một cái đầu lâu quỷ cao hàng vạn trượng mở ra cái miệng khổng lồ, điên cuồng cắn nuốt.

Trước sự cắn nuốt của cái đầu này, ngay cả Huyễn Cảnh đang bao trùm trời đất cũng bị cuốn vào trong đó.

Thiên địa như bị xé nát, huyễn cảnh cuốn trôi vào miệng quỷ, trời quang mây tạnh.

Quỷ Giới Công Chúa liếc mắt nhìn, phát hiện thân ảnh “Huyễn Kha” và Hồ Dĩnh đang ngồi trong một cái đình viện thưởng trà, tư thái ung dung nhàn nhã, khoan thai đắc ý.

“Các ngươi…” Quỷ Giới Công Chúa tức giận đến toàn thân run rẩy:

“Có ngon chiến tiếp!”

Lạc Nam lúc này mới đánh giá nữ nhân này.

Chỉ thấy Quỷ Giới Công Chúa đứng trước đầu lâu khổng lồ, tóc đỏ như lửa và máu đan xen, xung quanh là Quỷ Quân gào thét, đinh ba chấp chưởng trong tay, tư thái hiên ngang lẫm liệt, một thân hắc bào ôm lấy dáng người đồng hồ cát, ngũ quan thuần một nét đẹp mỹ nhân đến từ dị vực, làn da nâu cực kỳ khỏe khoắn và nóng bỏng như con báo cái hoang dã khó thuần.

Trên đầu chỉ có một cái sừng nhỏ ở giữa trán, phía sau kiều đồn vểnh cao lại có chiếc đuôi hình mũi tên màu đỏ đang uốn éo.

Hai ngọn núi ngạo nhân phập phồng theo từng nhịp thở lúc giận dữ cực kỳ hút mắt.

Mà nàng ăn mặc cũng vô cùng bạo dạng, hắc bào chẻ dọc phía dưới khéo léo khoe chân dài từ đùi đến gót, thẳng tắp mê người.

Lạc Nam thầm nghĩ nếu chân này mà mang tất lưới thì hết nước chấm.

“Nhìn cái gì? Cẩn thận lão nương móc mắt ngươi!” Quỷ Giới Công Chúa lạnh lùng nói:

“Là cái chân nào của ngươi mạo phạm ta? Mau lấy ra!”

“Đừng tiếp tục làm điều vô nghĩa, nàng thừa hiểu rằng chúng ta dù đánh nhau bảy ngày bảy đêm cũng không ai chết được.” Lạc Nam nhún nhún vai.

“Ngươi đã dùng thủ đoạn gì khiến Quỷ Lực của ta rối loạn?” Quỷ Giới Công Chúa chất vấn, đây là điều nàng không thể hiểu nổi.

Bởi nếu không phải Quỷ Lực mất khống chế, hắn làm sao có cơ hội đạp nàng?

“Thế nào? Liên thủ bắt giữ không? Đám lão quái kia thu hồi thần thức cả rồi.” Thần Hiên Hiên nhịn không được truyền âm.

Linh Vũ Mộng Âm gật đầu tán thành.

Các nàng cảm thấy giải quyết vấn đề cũng khá đơn giản, chỉ cần Tử Giới mở ra, không cần Lạc Nam ra tay, ba nàng liên thủ vẫn dễ dàng đem Quỷ Giới Công Chúa cầm xuống.

Dù nữ nhân này rất mạnh nhưng cũng chỉ nhỉnh hơn Hồ Dĩnh một chút mà thôi, không thể nào là đối thủ của Thần Hiên Hiên hay Linh Vũ Mộng Âm.

“Kiên nhẫn một chút, nếu đem đuổi đi được thì tốt.” Lạc Nam bất đắc dĩ đáp.

Quỷ Giới Công Chúa cũng nhận ra lỗ mãng chẳng mang lại hiệu quả, nàng thu hồi Đinh Ba, giải trừ đại quân, đằng đằng sát khí bước đến, mở miệng:

“Huyễn Kha, ta đến nơi này chỉ để tuyên bố, hôn nhân giữa hai ta chỉ là bình phong để Quỷ Giới và Huyễn Giới hợp tác mà thôi, chỉ có danh nghĩa phu thê, tuyệt đối không thể có phu thê chi thực, ngươi đừng ảo tưởng.”

“Ồ, vậy ra nàng đã có ý trung quỷ hay sao?” Lạc Nam cười hỏi.

“Hừ, nam nhân có thể khiến Xoa Diệp Sầu ta lọt mắt còn chưa ra đời!” Quỷ Giới Công Chúa ngạo nghễ đáp.

“Xoa Diệp Sầu? Xem ra nữ tử này có bối phận rất cao, không phải công chúa bình thường.” Thần Hiên Hiên truyền âm.

“Vì sao nói thế?” Lạc Nam tò mò.

“Dạ Xoa Quỷ là chủng tộc mạnh nhất Quỷ Giới, chỉ có bọn hắn được mang họ Xoa.” Thần Hiên Hiên đáp lời:

“Công chúa của Dạ Xoa Quỷ là tồn tại phi phàm.”

Lạc Nam gật gù, trước đó hắn cũng chỉ cho rằng Quỷ Giới tùy tiện vơ đại một công chúa nào đó mang ra làm thông gia mà thôi.

Hiện tại mới biết thân phận của Xoa Diệp Sầu này ở Quỷ Giới chắc cũng không thua kém Huyễn Kha ở Huyễn Giới quá nhiều, chẳng trách được Huyễn Ảnh Yêu Thần xem trọng như vậy.

Bốn nữ quỷ khiêng kiệu rồi đến Dạ Xoa Quỷ đều là những quỷ tộc không hề có ở Nguyên Giới.

Điều này cũng chứng minh mỗi một loài đều có sự đa dạng và phong phú về chủng tộc, không riêng gì nhân loại.

“Không thể để bọn hắn kết thành thông gia thành công.” Linh Vũ Mộng Âm lo lắng nói:

“Một khi hai nhân vật quan trọng của hai đại giới này gắn kết, Linh Giới và Thần Giới của chúng ta rất khó đối phó.”

Lạc Nam ánh mắt lóe lên, thản nhiên khoác lấy vòng eo của Hồ Dĩnh nói với Xoa Diệp Sầu:

“Ngươi yên tâm đi! Dĩnh Nhi mới là người ta yêu, về phần ngươi chỉ là một tấm bình phong không hơn không kém, có thể biến được rồi!”

“Khanh khách, nghe rõ chưa? Ta là chính thất, ngươi mới là hồ ly!” Hồ Dĩnh rất biết cách phối hợp, khiêu khích trừng mắt nhìn Xoa Diệp Sầu.

XOẸT.

Chẳng ngờ nổi Xoa Diệp Sầu chợt triệu hồi Đinh Ba, toàn lực đâm vào cổ họng Hồ Dĩnh.

KENG.

Huyễn Hồn Kiếm lập tức vung lên đối kháng, dư ba quét ngang.

“Ngươi muốn làm gì?” Lạc Nam giận dữ hỏi.

“Hừ, dù chỉ có trên danh nghĩa, ta cũng không muốn có bất cứ tiện nhân nào đến gần ngươi.” Xoa Diệp Sầu bá đạo nói:

“Một món đồ chơi ta không thèm chơi, không có nghĩa là ta cho kẻ khác nghịch nó.”

Quỷ Thế một lần nữa bùng nổ, Xoa Diệp Sầu đã quyết tâm giải quyết Hồ Dĩnh, trực tiếp tiến vào trạng thái Dạ Xoa Quỷ Thân.

Chỉ thấy nàng mọc thêm sáu cánh tay, giữa trán mở ra một con Quỷ Nhãn, chiếc sừng giữa trán cũng kéo dài ra, mái tóc màu đỏ hóa thành bạc trắng.

Lực lượng cuồng bạo gào thét, hàng triệu đường Quỷ Văn chằng chịt khắp làn da, Sát Thế kinh thiên động địa.

Hóa ra Xoa Diệp Sầu chưa từng dùng thực lực chân chính, lúc này mới bùng nổ.

Lạc Nam tê dại cả da đầu, có vẻ như ngay cả Huyễn Kha nếu không dùng đến Huyễn Thuật cũng khó lòng đánh bại vị hôn thê này.

“Không còn cách nào khác.” Linh Vũ Mộng Âm cười nhạt.

Lạc Nam điểm đầu ngón tay xuống bàn.

Lấy đình viện làm trung tâm, Tử Giới đen kịch tràn lan…

“Con ả này, lão nương nhịn ngươi đủ rồi!”

Hồ Dĩnh lập tức hóa thành bản thể xông tới, hiển nhiên đã rất muốn bón hành cho nữ quỷ kiêu ngạo kia.

Mặc dù nàng không phải đối thủ, nhưng nàng biết sau lưng mình có người.

Quả nhiên ngay khi Hồ Dĩnh động thủ, Thần Hiên Hiên và Linh Vũ Mộng Âm đã trái phải mà theo.

Cảm nhận được nguy cơ tứ phía, Xoa Diệp Sầu sắc mặt khẽ biến:

“Rốt cuộc là sao?”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239