Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 109
Phần 109

“Thật sự là Uẩn Linh Đạo Trà…”

Giới Điện Đại Lão cũng giật mình, trong mắt hiện lên ánh lửa nóng.

Ngũ Đạo Thần Đế thèm thuồng, lão sao lại không thèm?

Mà đừng nói là lão, cho dù Siêu Thần Cảnh như Điện Chủ của Giới Điện cũng phải thèm.

Trong lòng âm thầm cân nhắc, trừ phi là giết hết tất cả Trưởng Lão và Điện Sứ ở đây diệt khẩu, sau cùng chỉ có lại một người là mình sống sót trở về thì mới mong có thể qua mặt được Điện Chủ.

Bằng không nếu để bất kỳ ai sống sót, chắc chắn Uẩn Linh Đạo Trà cũng sẽ rơi vào tay của Điện Chủ mà thôi.

Trong lòng âm thầm suy tính, để xem cái đám Nguyên Giới này có đủ khả năng giết nhiều một chút hay không, sau đó bản thân lão sẽ tùy cơ ứng biến.

Nếu Nguyên Giới giết gần sạch, lão không ngại đẩy thêm một chân…

Còn nếu song phương đồng quy vu tận, còn mỗi mình lão ở trạng thái tốt thì quá tuyệt vời.

Lòng tham thật sự là thứ có thể khiến cho Giới Điện Đại Lão làm ra hành vi ngoan tuyệt, sẵn sàng muốn diệt khẩu hết đồng bọn của mình.

Bởi suy cho cùng thì Giới Điện là một nơi được hình thành từ quyền lực và lòng tham, muốn sinh tồn tại nơi đó không có chỗ cho khái niệm tình và nghĩa, hơn ai hết lão hiểu rõ ràng điều này.

Nếu như lão luyện hóa được Uẩn Linh Đạo Trà, vậy thì dù Giới Điện chỉ còn lại một mình lão và Siêu Thần chống lưng, lão vẫn có thể dựng lại một Giới Điện hùng mạnh khác, chỉ là khá tốn thời gian mà thôi.

Nhưng đối với loại tài nguyên tưởng rằng chỉ có trong truyền thuyết như Uẩn Linh Đạo Trà, tốn bao nhiêu thời gian cũng là xứng đáng.

Nghĩ đến đây, Giới Điện Đại Lão cố ý lưu thủ lực lượng, không có bạo phát để chiến thắng Đế Lạc, mà bắt đầu câu kéo thời gian, chờ đợi những trận chiến khác có kết quả.

Hương Trà không biết vì lai lịch của mình mà Giới Điện Đại Lão nảy sinh ác độc, nàng lúc này đang quyết tâm tiêu diệt Ngũ Đạo Thần Đế thật nhanh để chiến thắng Lâm Tích, biến nàng ấy thành trợ thủ đắc lực của mình trong trận chiến cuối cùng.

“Nghịch Thế Thần Thông – Hộ Đạo Cổ Thụ!”

Vô tận Mộc Thần Lực bùng nổ, sau lưng Hương Trà hiển hóa ra một gốc cổ thụ phiên bản thu nhỏ của Đạo Thụ, dù chỉ là thu nhỏ nhưng cũng lớn hơn cả toà núi cao.

Đây là Nghịch Thế Thần Thông Mộc Hệ mà nàng lĩnh ngộ ra ở kiếp trước, trải qua năm tháng dài đằng đẳng sinh trưởng bên cạnh Đạo Thụ, nàng xem Đạo Thụ như một vị huynh trưởng luôn nâng đỡ, hộ đạo và thủ hộ mình.

Hộ Đạo Cổ Thụ với vô số tán cây chứa đựng Quy Tắc nồng đậm, vừa như đại thủ tấn công kẻ địch, vừa có thể bảo vệ Hương Trà.

Ba môn Đạo Kinh vận chuyển, Trận Văn và Phù Văn bừng sáng khắp Hộ Đạo Cổ Thụ, mỗi một tán cây đều chứa đựng vô số tầng Vực, thân cây lại có thể phóng ra Thiên Sinh Âm Vận cấp cao.

Hộ Đạo Cổ Thụ và Bạo Chủ liên hợp, trực tiếp nghiền ép tất cả Thần Bảo của Ngũ Đạo Thần Đế.

Hương Trà tay cầm Lưỡi Tầm Sét, thân thể hừng hực hoả diễm cường đại lại xông thẳng đến Ngũ Đạo Thần Đế, lưỡi sấm giáng xuống đầu kẻ này.

“Để trẫm xem ngươi rốt cuộc còn bao nhiêu Nghịch Thế Thần Thông!”

Ngũ Đạo Thần Đế vận chuyển Siêu Thần Huyết Thống đến cực hạn lao vào kịch chiến.

“Như ngươi mong muốn!” Hương Trà lãnh khốc, nội tâm thì thầm:

“Nghịch Thế Thần Thông – Thêu Dệt Càn Khôn!”

Từng đầu ngón tay của nàng bắn ra, hàng tỷ sợi tơ tằm mang theo linh tính xuyên qua thời không, bao trùm chiến trường mà điên cuồng thêu dệt.

Những sợi chỉ này thêu dệt đại đạo, thêu dệt lực lượng, thêu dệt cả hư ảnh uy nghiêm của năm vị Thần Tổ sau lưng Ngũ Đạo Thần Đế…

Từng dấu ấn có hình chiếc lá của Đạo Trà được dệt ra trên thân chúng nó, Hồn Lực của Hương Trà bùng nổ, thông qua đó khống chế mọi thứ.

“CHẾT!”

Ma Tổ, Phật Tổ, Yêu Tổ, Trận Tổ và Hồn Tổ bỗng nhiên gầm lên, phát động công kích nện xuống đầu Ngũ Đạo Thần Đế.

“PHỐC!”

Ngũ Đạo Thần Đế không lường trước được điều này, ở khoảng cách gần cũng không kịp né tránh, lập tức bị năm hư ảnh sau lưng mình đánh cho thổ huyết.

“Làm sao có thể?”

Bất khả tư nghị, Ngũ Đạo Thần Đế vạn phần không ngờ hư ảnh do chính bản thân mình triệu hoán bằng lực lượng và quy tắc của mình lại có thể rơi vào khống chế của Hương Trà.

Nhưng mọi thứ chưa dừng ở đó, những sợi chỉ vô hình trong suốt kia chẳng biết từ bao giờ đã xuyên qua cánh tay Ngũ Đạo Thần Đế, dệt ra dấu ấn lá trà.

Hồn Lực của Hương Trà thông qua dấu ấn, một tay nâng lên.

Cánh tay Ngũ Đạo Thần Đế hung hăng đấm thẳng vào cằm hắn.

“RĂNG RẮC…”

Răng môi lẫn lộn, Ngũ Đạo Thần Đế như diều đứt dây bay ngược ra ngoài.

“Cút!” Hắn thịnh nộ vung đao chém phăng cánh tay của mình, Siêu Thần Quy Tắc bảo vệ quanh thân như một quả cầu ánh sáng, ngăn cản những sợi chỉ quỷ dị kia tiếp cận.

Mà hư ảnh năm vị Thần Tổ cũng bị hắn giải trừ…

Nhìn thấy sắc mặt Ngũ Đạo Thần Đế trắng nhợt vì di chứng do thi triển Siêu Thần Huyết Thống trong thời gian dài lại bị đánh trong liên tiếp trọng thương, Hương Trà từng bước ép sát.

Mà ở phía sau nàng, Bạo Chủ và Hộ Đạo Cổ Thụ đã đánh cạn Thần Lực của bốn kiện Thần Bảo, khiến chúng nó suy yếu rơi rụng, tiến đến yểm hộ chủ nhân nghiền nát kẻ địch.

“Đại Lão và Tam Lão đánh nhanh thắng nhanh, cùng ta chiếm đoạt tiện nữ này.”

Ngũ Đạo Thần Đế lớn tiếng quát, nhận ra bản thân không phải đối thủ của Hương Trà, muốn cầu viện hai vị trưởng lão.

“Được, ngươi ráng cầm cự một chút, lão phu sẽ đem nữ nhân này tiêu diệt.” Giới Điện Đại Lão rống lớn đáp lại, trong lòng lại âm thầm cười lạnh.

Lão chờ Ngũ Đạo Thần Đế bị dồn vào đường cùng, phải tự bạo Siêu Thần Kinh Mạch mà ứng chiến, tốt nhất là suy yếu Hương Trà càng nhiều càng tốt.

So với Giới Điện Đại Lão, Giới Điện Tam Lão nội tâm mắng chửi, lão tử lúc này còn chưa biết có thắng hay không, giúp ngươi cái rắm.

Bởi vì không muốn thua so với Hương Trà, Lâm Tích giờ đây đã ở trạng thái bạo tẩu.

Nàng thi triển Bí Pháp tăng phúc, triệu hoán ra 500 bản thể của mình ở các dòng thời gian khác nhau, toàn lực vây giết Giới Điện Tam Lão.

Mà Giới Điện Tam Lão cũng rất khó chơi, y không phải người, không phải yêu thú, không phải bất cứ sinh vật nào.

Y là một bộ xương khoác áo choàng.

Không sai, y là một bộ xương của Siêu Thần Cường Giả.

Cũng không biết là vị Siêu Thần nào ngã xuống chỉ lưu lại khung xương, may mắn gặp hoàn cảnh thuận lợi, khung xương trải qua tuế nguyệt thăng trầm, hấp thụ Nguyên Khí nồng đậm mà khai mở linh trí, trở thành một Cốt Tu khủng bố, tự xưng là Cốt Lão.

Y không có Siêu Thần Kinh Mạch như những người khác, ngược lại có mười sáu Đường Văn Siêu Thần uốn quanh xương cốt.

Chấp chưởng Cốt Thương trong tay, mặc cho 500 Lâm Tích điên cuồng tấn công vẫn không thể khiến y ảnh hưởng.

Khả năng phòng ngự của khung xương Siêu Thần quá mạnh, dù hàng trăm luồng Thần Kỹ cấp của đại năng đánh vào vẫn không thể tác động vào khung xương.

Nhưng tương tự, Cốt Lão cũng không làm gì được Lâm Tích…

Bởi vì giết mãi cũng không hết…

Khi Cốt Lão thành công giải mười Lâm Tích, lại có chục Lâm Tích khác từ Thời Không Môn bước ra.

Cốt Lão chỉ có Khung Xương, là Cốt Tu hàng đầu hỗn độn, lại thiếu Thần Lực nên không thể thi triển công kích quy mô lớn, không thể một lần mà tiêu diệt tất cả 500 Lâm Tích…

Mà chỉ cần một người còn sống, nàng vẫn có thể triệu hoán.

Có thể nói Lâm Tích và Cốt Lão đều đang ở thế bất bại, không ai làm gì được ai, nhưng cũng ở thế bất thắng, không ai chiến thắng được ai.

Điều này khiến Lâm Tích có chút buồn bực, biết vậy nàng chọn đánh với Ngũ Đạo Thần Đế rồi.

Cũng bởi vì cái tên Cốt Lão này ban đầu khoác áo choàng che đậy toàn thân, nàng đâu biết hắn là một khung xương Siêu Thần.

Mức độ cứng rắn của khung xương Siêu Thần không khác nào Khởi Nguyên Thạch, Cốt Lão chính là một tấm cốt thuẫn di động, đánh mãi không vỡ.

“Chết cho lão phu!”

Cốt Lão khàn giọng gào thét, 16 đường Kinh Văn Siêu Thần cường hóa Cốt Thương trong tay.

Nhất thương kéo dài vạn dặm quét ngang, hỗn độn vặn vẹo, Lâm Tích ẩn vào không gian cũng không thể thoát khốn, bị nghiền nát vài chục người…

Nhưng những người còn lại tiếp tục kết ấn, Thời Không Môn mở ra, lại có vài chục Lâm Tích toàn thịnh nhảy ra, Thần Đạo Kỹ phô thiên cái địa giáng vào thân thể Cốt Lão.

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…

Áo choàng trên khung xương đã nát, khung xương lại hoàn hảo vô khuyết, ngay cả một vết trầy xướt cũng không có.

“Dùng át chủ bài mới mong thắng được trận này!” Con chồn đen trốn trong áo Lâm Tích đề nghị.

“Ta vốn muốn lưu chiêu này để đối phó Lạc Nam, không nghĩ đến phải sử dụng vào hôm nay.” Lâm Tích không cam tâm nói.

“Không sao cả, trước thắng Hương Trà rồi tính tiếp!” Con chồn nói.

“Hít…”

Lâm Tích hít sâu một hơi, hai tay kết ấn:

“Thời Không Tự Tại – Tự Tại Dung Thân Thuật!”

499 vị Lâm Tích còn lại cũng đồng thanh quát lên:

“Thời Không Tự Tại – Tự Tại Dung Thân Thuật!”

Giữa bụng của Lâm Tích bỗng nhiên hiện ra một cái Thời Không Môn, một vị Lâm Tích lao vào trong đó, lại mở ra một cái Thời Không Môn, lại có Lâm Tích lao vào Thời Không Môn của Lâm Tích…

Cứ thế cứ thế, liên miên bất tuyệt, chồng chất dung hợp.

Liên tục có Lâm Tích xuất hiện trong thân thể của Lâm Tích, liên tục có Lâm Tích dung hợp vào bên trong Lâm Tích.

500 người chồng vào một thân, Thời Không Thần Lực, Thời Không Quy Tắc bùng nổ kinh thiên động địa.

Chiến trường náo nhiệt chỉ còn lại duy nhất một Lâm Tích, nhưng Lâm Tích này lại mang theo sức mạnh tổng lực của 500 người đến từ 500 cột móc thời gian khác nhau.

Lạc Kỳ Nam, Tuế Nguyệt, Nam Thiên Tố, Đế Lạc… những nữ nhân sở hữu Thời Không Chi Lực đều rung động trước một màn này.

Lâm Tích lại có thể đi đến mức độ này?

Nguồn sức mạnh của bản thể dung hợp sao mà kinh khủng.

“Thời Không Chưởng!”

Lâm Tích gầm thét, một chưởng nghiền ép thời không đẩy ra như có thêm 499 chưởng khác ở phía sau hợp nhất.

ĐÙNG…

Cốt Lão ăn trọn một chưởng, cơ thể bay vọt đụng nát cả một khoả thiên thạch phía xa.

“Đau chết bộ xương già của ta!”

Cốt Lão chật vật đứng lên.

RĂNG RẮC…

Một thanh âm truyền vào trong tai, chỉ thấy vài vết nứt rất nhỏ đã hiện trên khung xương Siêu Thần.

“AAAAA…”

Cốt Lão vừa sợ vừa nộ ngửa đầu lâu gào thét…

Từ trước đến nay lão luôn bất khả xâm phạm, sức mạnh của đại năng căn bản không thể tạo nên dấu vết gì trên xương cốt Siêu Thần, dù lão có ngồi yên bị đánh cũng chẳng hề hấn gì.

Vậy mà giờ đây khi 500 Lâm Tích chồng chất lên nhau, một chưởng đã tạo thành vết nứt.

Nếu khung xương Siêu Thần sụp đổ, lão chắc chắn phải chết.

Lâm Tích mặc kệ tất cả, thời gian của Tự Tại Dung Thân Thuật không thể kéo dài quá lâu.

Nhục thân của nàng căn bản gánh không nổi nguồn sức mạnh khổng lồ như vậy, dù sao thì nàng không phải Thể Tu.

Phải đánh vỡ khung xương này càng nhanh càng tốt.

“Hậu Cung toàn lực xuất động!” Yên Nhược Tuyết phất tay hạ lệnh.

Trước đó nàng đã lưu lại những cường giả hàng đầu của Hậu Cung để vây công Giới Điện Nhị Lão và Giới Điện Tam Lão, phòng trường hợp không có ai đủ sức ngăn cản hai kẻ này.

Nhưng hiện tại có Hương Trà và Lâm Tích ra tay, bản thân Yên Nhược Tuyết, Lạc Long Nhi, Võ Tam Nương, Cự Mỹ Anh, Huyết Yêu Cơ, Thập Khánh Huyên, Thuỷ Triều Tịch… đều trở nên rảnh rỗi.

Còn chờ gì nữa mà không xông vào chiến trường? Chiếm lấy ưu thế.

Các nàng như lưu tinh lao vọt lên, đang định tách ra, hợp lực cùng các tỷ muội tấn công đám Giới Điện Trưởng Lão còn lại.

Nào ngờ thanh âm quỷ mị của Yểm Ma Điện Chủ bỗng nhiên truyền vào trong tai:

“Dồn hết vào Song Kiếm Diệt Thần!”

Lời này khiến ánh mắt chúng nữ lóe lên, sau đó đạt thành ăn ý trong một hơi thở.

“Vô Hạn Thiên Hà Quyền!”

Lạc Long Nhi gầm lên một tiếng, ba vạn Thiên Hà tầng tầng lớp lớp dồn nén vào nắm tay, Quỷ Văn cuồn cuộn, sức mạnh tuôn trào, một quyền cứ thế oanh tạc.

“Vô Tận Chiến Kinh, Cửu Đạo Thánh Pháp – Phân Chia Thiên Hạ!” Võ Tam Nương đạp không lao vọt lên, một cước đạp thẳng xuống đầu Song Kiếm Diệt Thần.

Cự Mỹ Anh thân hình khổng lồ, hai cánh tay cầm lấy Khai Thiên Phủ tàn bạo đập xuống.

“Tu La Huyết Chú!” Huyết Yêu Cơ tung ra một chưởng hội tụ Đạo Huyết mênh mông.

“Đạo Thần Thiên Luân!” Thập Khánh Huyên ném ra một Thiên Luân sắc bén xoay tròn kết thành từ hàng trăm Đạo Thuộc Tính.

“Bích Hải Tru Hồn!” Thuỷ Triều Tịch tay cầm Tỳ Bà gãy một khúc, bên trong chứa đựng sức mạnh của một vạn Hồn Thần, phía sau còn có Hải Linh Lung, Hải U Quỳnh tương trợ.

“Bá Hậu Chi Uy – Thuỷ Hoang Quân Ấn!”

Yên Nhược Tuyết đứng trên Bá Chủ Chi Thành, vận dụng Bá Đạo Quy Tắc và sức mạnh vạn quân tung ra một ấn.

OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH…

Song Kiếm Diệt Thần đang phải chiến đấu với hơn mười vị Kiếm Thần vây công, nào ngờ bỗng nhiên mình trở thành cái bia ngắm của những nữ cường nhân mạnh nhất Hậu Cung.

Ngay cả hắn vào phút này cũng tê dại cả da đầu, thần sắc kịch biến.

Chỉ bất quá chúng nữ tấn công quá nhanh, vừa ra tay đã là toàn lực, lại còn ăn ý nhắm vào một mình hắn.

“Mẹ kiếp các ngươi, tại sao lại là ta?”

Song Kiếm Diệt Thần gào thét, Hỗn Độn Kiếm Pháp và Phá Thế Kiếm Pháp thi triển đến cực hạn, vạn kiếm loạn vũ…

Cơ hội khó được, toàn bộ nữ Kiếm Thần cũng điên cuồng áp sát vào giờ phút nào, Kiếm Kỹ mạnh nhất được chém ra.

Song quyền khó địch tứ thủ, huống hồ lúc này còn là vài chục luồng công kích kinh hoàng.

PHỐC!

Song Kiếm Diệt Thần thổ huyết, linh hồn và thân thể khắp nơi đều phải gánh công kích, toàn thân đầm đìa máu tươi…

Mộc Tử Âm nhận thấy thời cơ đã đến, thả người như hồ điệp trong đêm đen, vạn nhãn mở ra, Huyễn Ảnh quấy rối, Tử Mộc Kiếm lóe lên hàn mang nguy hiểm.

XOẸT…

Hồ Điệp Kiếm Pháp lướt qua, cánh tay cầm Hỗn Độn Kiếm của Song Kiếm Diệt Thần rơi rụng.

“Sao mà xui xẻo như vậy?”

Từ trong óng tay áo của Song Kiếm Diệt Thần bị chém, một tiếng mắng chửi trong âm thầm, cái bóng của Hắc Vô Diện như quỷ mị lặng lẽ thoát ra, dự định tìm nơi bí mật khác ẩn nấp.

Nào ngờ vào chính khoảnh khắc này, Linh Hồn của hắn nghênh đón nguy cơ chí mạng…

Ác mộng giáng lâm, hàng vạn sợi xiềng xích xuyên thủng vào tận cùng bổn nguyên linh hồn.

Cơn đau đớn tê tâm liệt phế lại không đáng sợ bằng tiếng cười âm u vang vọng bên tai:

“Nghe nói ngươi muốn thu đồ đệ?”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239