Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 212
Phần 212

Nghe thanh âm bá đạo của Lạc Nam, chứng kiến hai vị đồng bọn đã trở thành cái xác không hồn, năm cái đầu của Tổ Long sắc mặt biến ảo, chợt biến trở thành nhân loại, quỳ xuống một chân cung kính dập đầu:

“Mong đại nhân tha mạng, tiểu nhân nguyện ý thần phục, làm trâu ngựa.”

Vừa nói, hắn vừa lấy ra mảnh gốm và Hồng Mông Ngọc Bội dâng lên.

“Hử?” Lạc Nam sửng sốt, hiển nhiên không ngờ con hàng này lại lựa chọn như thế.

“Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt.” Hắn cười nhạt:

“Nhưng mà đừng quên, nếu làm thịt ngươi… những thứ của ngươi đều sẽ thuộc về ta, hãy đưa ra thứ gì có giá trị hơn đi!”

Hầu như không chút do dự, tên này kính cẩn đáp:

“Thuộc hạ có thể giúp đại nhân dụ dỗ năm tên Hồng Mông Sứ Giả còn lại vào bẫy, tiết kiệm công sức săn giết của chủ nhân.”

“Hừ.” Lạc Nam hừ lạnh một tiếng:

“Hồng Mông Thiếu Chủ không có thủ đoạn hạn chế tự do của các ngươi sao? Vậy mà dám phản bội hắn?”

“Không giấu gì chủ nhân, ở bất cứ nơi nào thì Siêu Thần Viên Mãn như chúng tôi cũng đều nhận được sự tôn trọng nhất định.” Kẻ này thành thật nói:

“Hồng Mông Thiếu Chủ dù muốn sai khiến Siêu Thần Viên Mãn cũng sẽ lựa chọn phương án ôn hòa điều động thay vì cứng rắn cưỡng ép…”

“Tuy nhiên nếu như để hắn biết chúng ta phản bội, người nhà thuộc mạch chúng ta phụ thuộc vào Hồng Mông Cổ Tộc chắc chắn sẽ bị tru di.”

“Nhưng nếu ta mất mạng, mạch của ta cũng sẽ suy tàn, sự sống chết của ta mới là điều quan trọng.”

Lạc Nam vuốt cằm, trao đổi với Thần Huyền Huân một phen.

Không thể không nói, lời của tên này rất có lý, dù sao để đối phó năm tên Hồng Mông Sứ Giả còn lại cũng không phải chuyện đơn giản, nếu có tên này phối hợp, nhất định sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.

“Hắn nói đúng đó phu quân, ở tại các nội tình Bất Hủ thì Siêu Thần Viên Mãn cũng được xem là nhân vật cao tầng.” Thần Huyền Huân xác nhận:

“Mấy tên này không phải tộc nhân dòng chính của Hồng Mông Cổ Tộc, bằng không với tu vi Siêu Thần Viên Mãn… thừa sức đảm nhiệm vị trí Trưởng Lão.”

Lạc Nam gật gù, thật ra cũng không thể trách Hồng Mông Thiếu Chủ.

Hắn đã cử ra đội hình chín tên Siêu Thần Viên Mãn, lại còn được trang bị mảnh gốm và Hồng Mông Ngọc Bội… có thể nói là đủ sức quét ngang hỗn độn nếu Bất Hủ Thần không ra.

Mà dù có đụng độ cường giả của các nội tình Bất Hủ khác, thì đám Hồng Mông Sứ Giả này cũng có thể ứng phó, đánh không lại vẫn đào tẩu được dễ dàng.

Nhưng Hồng Mông Thiếu Chủ vạn phần cũng không thể ngờ, trận hình khủng bố như vậy lại đụng phải Bất Hủ Chi Chủ và người có liên quan mật thiết đến Vạn Đạo Thần Chủ.

Gặp phải hai nhân vật nghịch thiên, từ đó kế hoạch thất bại, bị phản bội cũng không oan uổng chút nào.

Mặc dù đã phần nào thỏa mãn, Lạc Nam vẫn tiếp tục ra điều kiện:

“Cái giá ngươi đưa ra chưa hấp dẫn, ta tự tin có thể tự mình giải quyết năm tên Sứ Giả còn lại kia, cùng lắm mất thêm chút công sức mà thôi.”

“Không biết chủ nhân còn muốn gì ở thuộc hạ?” Kẻ này cũng rất thông minh, hắn hiểu nếu như Lạc Nam quyết tâm muốn giết mình, chắc chắn sẽ không nói nhiều lời như vậy.

Điều này chứng minh rằng, hắn vẫn còn cơ hội sống.

Quả nhiên, Lạc Nam ánh mắt lóe lên, nói:

“Ta muốn ngươi dẫn dụ Hồng Mông Thiếu Chủ xuất hiện, để ta làm thịt hắn.”

“Hít.” Hồng Mông Sứ Giả hít một ngụm lãnh khí.

Mặc dù biết Lạc Nam cực độ dã tâm, nhưng lại không ngờ kinh khủng đến mức độ này.

Nhân vật như Hồng Mông Thiếu Chủ chính là người thừa kế danh chính ngôn thuận của Hồng Mông Cổ Tộc, dù là ở Chung Cực cũng là nhân vật quyền cao chức trọng, danh chấn tứ phương.

Vị này vậy mà muốn diệt đi người như vậy?

Bất quá nghĩ đến thân phận Bất Hủ Chi Chủ của Lạc Nam, Hồng Mông Sứ Giả lại cảm thấy đây là chuyện bình thường.

Nếu như Bất Hủ Chi Chủ thuận lợi trưởng thành, vậy đừng nói là Hồng Mông Thiếu Chủ, dù là Hồng Mông Cổ Tộc… e rằng cũng phải lung lay.

Nếu có thể đi theo phò tá Bất Hủ Chi Chủ, nói không chừng nhất phi trùng thiên.

Hồng Mông Sứ Giả dứt khoát quỳ cả hai chân, dập đầu liên tục:

“Chỉ cần chủ nhân ra lệnh một câu, thà chết không từ.”

“Hahaha.” Lạc Nam hài lòng cười to:

“Ngươi rất khôn ngoan, có thể làm đại sự.”

Bá Chủ Quy Tắc cuồn cuộn tiến ra, hình thành một bảng Nô Ước.

Hồng Mông Sứ Giả không do dự, đem Linh Hồn Bản Nguyên chủ động tiến vào Nô Ước, chấp nhận giao phó tính mạng, trở thành nô lệ trung thành.

Cảm nhận được mạng sống của kẻ này đã nằm trong tay mình, Lạc Nam gật đầu nói:

“Yên tâm đi, hiện tại ta còn chưa ngu xuẩn đến mức đối đầu trực tiếp Hồng Mông Thiếu Chủ, nhưng tương lai sẽ cần đến…”

“Còn hiện tại, sau khi Hồng Mông Kết Giới giải trừ, đồng bọn của ngươi sẽ lại tìm đến đúng chứ?”

“Vâng, chúng ta có liên kết tâm linh, chỉ cần có người ngã xuống, những người khác sẽ cảm ứng được vị trí.” Hồng Mông Sứ Giả hồi đáp:

“Thuộc hạ tên là Hồng Duệ, nếu chủ nhân muốn, chúng ta có thể lập tức lập bẫy.”

“Không vội.” Lạc Nam thản nhiên nói, thanh âm lại như ác ma:

“Hãy tưởng tượng rằng có một nhân vật cao tầng của Vạn Vũ Giáo cũng đang săn lùng các mảnh gốm… hiểu ý ta chứ?”

Hồng Duệ rùng mình, nội tâm lạnh buốt.

Vị chủ nhân này, tâm tính kiêu hùng so với thực lực càng thêm đáng sợ…

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239