Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 88
Phần 88

ẦM.

Cửa bị đạp ra, cảnh tượng “Huyễn Kha” ôm trong lòng người đẹp ngập tràn cảm xúc phức tạp, đầu bù tóc rối, da dẻ hồng hào, ánh mắt có sóng nước luân chuyển lập tức hiện ra.

Hai vị trưởng lão chú ý quan sát, phát hiện đùi của Hồ Dĩnh còn vết máu chưa khô, nhất thời tràn ngập thâm ý nở nụ cười, chắp tay nói:

“Chúc mừng Thái Tử thu được giai nhân.”

“Hahaha.” Lạc Nam phá lên cười đắc ý, cúi đầu véo gò má Hồ Dĩnh một cái, khoái trá đáp:

“Cũng nhờ hồng phúc của nhị vị.”

Nhận ra tu vi của Hồ Dĩnh đã bị phong ấn, hai lão già Thái Thượng Trưởng Lão vuốt râu:

“Chuyện kế tiếp xin được giao lại cho Thái Tử, hai người lão phu trở về.”

“Chờ bổn thái tử đem con hồ ly này thuần phục triệt để, nhất định sẽ đến phủ trưởng lão của hai vị hậu tạ.” Lạc Nam ung dung phân phó:

“Người đâu, mau đưa tiễn hai vị Thái Thượng.”

Chờ thị nữ đưa hai lão già đi mất, Hồ Dĩnh liền giận dữ cắn vào ngực Lạc Nam, còn nghiến lấy đầu ti của hắn.

“Điên sao?” Lạc Nam giận mình trừng mắt nhìn nàng.

“Mau thả tay!” Hồ Dĩnh giãy giụa:

“Ai cho ngươi nói ta là con hồ ly?”

“Thế ngươi là gì?” Lạc Nam kỳ quái hỏi.

“Ta chính là Vỹ Nhãn Thần Hồ hiểu chưa?” Hồ Dĩnh ngạo nghễ nói:

“Chỉ cần ta khai mở đuôi, trên đuôi sẽ có một con mắt lợi hại, vừa công kích, vừa nhìn thấu và làm chủ các loại huyễn thuật, chướng nhãn pháp.”

“Lợi hại, bất quá vẫn rơi vào tay ta.” Lạc Nam nhếch miệng.

“Đáng giận.” Hồ Dĩnh bực bội nhảy khỏi lòng hắn, hai chân hơi ê ẫm nhưng vẫn có thể đứng vững.

Nhìn thấy đôi nam nữ này giống như liếc mắt đưa tình, Thần Hiên Hiên nhịn không được lên tiếng:

“Vì sao vừa rồi không làm thịt luôn hai lão già kia?”

“Không dễ.” Lạc Nam nhún nhún vai:

“Huyễn Giới có tận năm vị Thái Thượng Trưởng Lão, năm kẻ này tu luyện một loại bí pháp liên kết linh hồn và ý thức với nhau, nếu Tử Giới của ta đem hai lão già nhốt vào, liên kết giữa bọn hắn sẽ lập tức gián đoạn, ba tên còn lại sẽ tìm đến tận cửa.”

Dựa vào thông tin mà Huyễn Kha cung cấp, hắn đã nắm được hầu hết con bài của đám cao tầng Huyễn Giới.

“Thật nhiều thủ đoạn.” Linh Vũ Mộng Âm chau mày.

“Chúng ta ở đây để trộm, không phải để giết người.” Lạc Nam nhắc nhở:

“Thu hoạch phong phú mới là mục tiêu chính.”

“Thôi được rồi, vậy kế tiếp tính sao?” Hồ Dĩnh hỏi.

“Đương nhiên là tìm cách đến bái tế tổ tiên, thuận tiện hành sự.” Lạc Nam cười hắc hắc.

Huyễn Giới này đúng là không dễ đối phó, bảo khố vậy mà đặt tại nơi cúng bái tổ tiên, nếu như không phải được chính miệng Thái Tử tiết lộ, sợ rằng sẽ phải tốn khá nhiều thời gian tìm kiếm.

“Trước tiên chuẩn bị trạng thái toàn thịnh, nơi đó có một phân thân của Huyễn Ảnh Yêu Thần, không dễ đối phó đâu.” Lạc Nam nhắc nhở.

Hắn không muốn có bất cứ sai sót nào xảy ra trong lúc hành động.

Không phải vì hắn sợ cường giả Huyễn Giới, mà vì không muốn kéo dài thêm phiền toái, mất thời gian rồi bỏ lỡ cơ hội vây giết Hỗn Vô Cực tại mảnh vỡ.

Ba nữ nhìn nhau, hiểu ý gật đầu.

Giải trừ phong ấn cho Hồ Dĩnh để nàng tự trị thương, Lạc Nam nhân cơ hội kiểm tra chiến lợi phẩm, xem thử có thứ gì tận dụng được hay không.

Hắn thi triển Trận Pháp bao phủ xung quanh, lúc này mới lấy ra bảo khố và cả Nhẫn Trữ Vật của Huyễn Kha quan sát.

Thần Hiên Hiên và Linh Vũ Mộng Âm hứng thú chụm đầu lại gần.

Tầm mắt của ba người đều là hạng cực cao, mấy thứ như Nguyên Thạch hay vật phẩm từ Thần Đạo Hạ Phẩm trở xuống cũng chẳng thể lọt mắt.

Chỉ có ba thứ khiến bọn họ hài lòng.

Một thanh kiếm Thần Binh Cực Phẩm – Huyễn Hồn Kiếm, khi vung kiếm chém ra sẽ nhắm vào linh hồn của mục tiêu, khiến kẻ đó rơi vào huyễn cảnh mơ mơ hồ hồ, không phân biệt được thực tại và ảo giác.

Huyễn Hồn Kiếm này là bảo kiếm yêu được Huyễn Kha ưa thích nhất, trước đó hắn muốn dùng ném chém nát Tử Giới nhưng bị Bất Hủ Thần Văn chặn lại.

Bởi lẽ khả năng của thanh kiếm này không phải là sức mạnh thuần tuý, ngược lại sự lợi hại của nó nằm ở chỗ quỷ dị khó lường.

Đối với đại năng giao đấu, chỉ cần một thoáng lơ là cũng đủ định đoạt cục diện, thanh Huyễn Hồn Kiếm này không thể nghi ngờ là hàng tuyệt phẩm.

Lạc Nam thu lại, quyết định đem thanh kiếm này cho Mộc Tử Âm sử dụng.

Với khả năng của nàng kết hợp thêm Huyễn Hồn Kiếm, e rằng mục tiêu bị nàng nhắm vào ngay cả quá trình mình chết như thế nào cũng không biết.

Một kiện Thần Bảo Cực Phẩm – Độn Huyễn Phi Phong như một dãy lụa, khoác dãy lụa này lên người có thể dung nhập vào trong hỗn độn, khuếch đại huyễn thuật tại hỗn độn, vừa che giấu tung tích, vừa khiến địch nhân khó mà đề phòng.

Một cái Trận Bàn Thần Cấp Cực Phẩm – Cửu Thập Cửu Sát Trận, khi Trận Bàn này kích hoạt, người rơi vào trong đó sẽ lập tức lâm vào ảo cảnh, trải qua 99 kiếp với 99 cái chết thê thảm khác nhau, cực kỳ khó lường.

Cửu Thập Cửu Sát Trận này ngoại trừ dùng để đối phó địch nhân còn là thứ dùng để hỗ trợ cường giả rèn luyện tâm cảnh, được trải nghiệm 99 lần chết.

Ngay cả Huyễn Kha đã từng dùng qua Cửu Thập Cửu Sát Trận nên không hề sợ chết cũng chẳng thể chịu nổi thủ đoạn uy hiếp của Lạc Nam đối với hắn là đủ hiểu.

Lạc Nam chép miệng, hắn thèm cả ba món đồ vật này.

Nhưng mà dân chơi đã hứa là làm, liền đem Hỗn Độn Phi Phong giao cho Thần Hiên Hiên, Cửu Thập Cửu Sát Trận giao cho Linh Vũ Mộng Âm.

Hắn vẫn chọn Huyễn Hồn Kiếm.

Mấy thứ còn lại ba người chia đều.

Về phần Hồ Dĩnh, giao ước với nàng ta là phải thu được bảo khố lớn nhất của Huyễn Giới mới có hiệu lực.

“Tên này không hổ là Thái Tử Huyễn Giới, một người sở hữu ba món Thần Cấp Cực Phẩm, rất giàu.” Thần Hiên Hiên cảm thán nói.

Ngay cả nàng cũng chỉ có được năm món phòng thân mà thôi, phải biết rằng nàng chính là người đứng đầu Thần Giới, địa vị cao hơn Huyễn Kha rất nhiều.

“Điều này càng chứng minh những năm qua Huyễn Giới ném đá giấu tay, vơ vét không ít thứ tốt.” Linh Vũ Mộng Âm hừ lạnh.

“Nói đúng đó.”

Lạc Nam gật đầu tán thành, nếu không có sự xuất hiện đột ngột của hắn, ngay cả Siêu Nhiên Sơn Cốc và Tinh Môn cũng đã là vật phẩm trong túi của Huyễn Giới rồi, đó mới là lúc nội tình của Huyễn Giới thật sự đáng sợ.

Tưởng tượng Huyễn Thiên Kính kết hợp với Tinh Môn, một thứ tạo ra ảo cảnh bao trùm bầu trời, một thứ gia cố thiên địa…

Đến lúc đó trừ Siêu Thần đích thân giáng lâm, ai dám xâm phạm Huyễn Giới cơ chứ?

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239