Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 216
Phần 216

Lại một năm lặng lẽ trôi qua.

Thương thế của Hồng Duệ đã hoàn toàn bình phục, từ trong một động phủ bước ra ngoài, bốn cái đầu rồng bị chém mất cũng đã mọc ra trở lại.

“Thiếu Chủ muốn gặp ngươi!” Hồng Ưng bay đến nghiêm nghị nói.

Hồng Duệ toàn thân chấn động, không ngờ thiếu chủ lại giáng lâm nhanh chóng như vậy.

Nhưng nghĩ lại cũng phải mà thôi, liên quan đến bí mật khủng bố như Vạn Đạo Lưu Ly Bình, lại còn có Vạn Vũ Giáo gia nhập, không nóng vội mới là chuyện lạ.

Hồng Duệ bay theo Hồng Ưng… rất nhanh đã chứng kiến một thân ảnh đang đứng trên đỉnh núi cao, ung dung chắp tay, hướng mắt nhìn ra hỗn độn vô tận.

Thân ảnh này chỉ đứng một cách lặng lẽ lại tỏa ra khí thế cao ngất như hoàng vũ, không thể khinh nhờn, thậm chí mang đến cảm giác hỗn độn xung quanh cũng phải quỳ bái.

Ở xung quanh chính là năm vị Hồng Mông Sứ Giả đều đã tập hợp đầy đủ, bọn hắn chắp tay khom lưng, ánh mắt quét về phía Hồng Duệ.

Hít sâu một hơi, Hồng Duệ trịnh trọng nói:

“Tham kiến thiếu chủ!”

Thân ảnh xoay người, một thân trường bào đen tuyền, ngũ quan sắc bén như đao gọt, anh khí bức người.

Ánh mắt của hắn cuồn cuộn như vòng xoáy, có thể soi rọi nội tâm của Hồng Duệ.

Nhịp tim Hồng Duệ đập nhanh, đây chính là nhân vật có thể khiến cả gia tộc hắn biến mất chỉ bằng một câu nói.

Hồng Mông Thiếu Chủ – Hồng Dương Phong.

“Chuyện ngươi bẩm báo, bổn thiếu đã nghe qua.” Hồng Dương Phong nhàn nhạt lên tiếng:

“Nhưng để xác định rõ ràng hơn về thân phận của kẻ kia, bổn thiếu muốn kiểm tra trí nhớ của ngươi, có thể?”

Mặc dù là câu hỏi nhưng Hồng Duệ biết đây là mệnh lệnh, lấy cớ xác nhận thân phận hung thủ… thực chất là chưa hoàn toàn tin tưởng khai báo của Hồng Duệ.

Chỉ cần dám lắc đầu hay nói một chữ không, kết quả không cần nghĩ cũng biết.

“Xin thiếu chủ ra tay, lòng thành của tiểu nhân đối với Hồng Mông Cổ Tộc có đất trời chứng giám.” Hồng Duệ quỳ gối, thả lỏng linh hồn.

Hồng Dương Phong gật đầu, một tay đặt lên đỉnh đầu của Hồng Duệ, Hồng Mông Hồn Lực cuồn cuộn tiến vào.

Trước Hồng Mông Thần Lực, bất cứ thủ đoạn bên dưới Bất Hủ nào cũng đều vô pháp che giấu được dò xét của hắn.

Nhưng khiến Hồng Dương Phong nhíu mày chính là, phần lớn trí nhớ, ký ức và linh hồn của Hồng Duệ đều đã mơ hồ, bị phá huỷ một cách nghiêm trọng… dù hiện tại thương thế đã lành vẫn không thể phục hồi như cũ.

Căn cứ trạng thái thương thế nặng nề, bị chém mất bốn đầu trước đó của Hồng Duệ, điều này lại trở nên hợp lý.

Nếu thân thể tổn thương nặng mà linh hồn hoàn hảo không có tỳ vết, đó mới thật sự đáng nghi ngờ.

Cẩn thận dò xét thêm hồi lâu, Hồng Dương Phong rốt cuộc nhìn thấy kẻ ra tay với Hồng Duệ.

Đó là một kẻ khoác áo choàng đeo mặt nạ phủ kín diện mạo, đối phương sử dụng một mảnh gốm mang theo Phù Đạo Quy Tắc, sau lưng hiện ra hư ảnh tầng tầng vũ trụ chồng chất lên nhau, khí tức Bất Hủ mờ mờ ảo ảo.

“Vạn Vũ Chi Lực?” Hồng Dương Phong phẫn nộ quát lớn:

“Quả nhiên là cao tầng Vạn Vũ Giáo!”

Đã từng tiếp xúc qua với cường giả Vạn Vũ Giáo, Hồng Dương Phong thừa hiểu rằng cách thức tấn công nhờ vào sức mạnh của đa vũ trụ như thế rất khó để mô phỏng.

Ít nhất là bản thân hắn mô phỏng không được…

Mà mảnh gốm chứa đựng Phù Đạo Quy Tắc kia càng không thể làm giả, nó là thứ Vạn Vũ Chi Chủ tặng cho một nữ nhân đủ tư cách trở thành tiểu thiếp của mình, chuyện này Hồng Dương Phong đã điều tra từ lâu.

Nhìn thấy biểu hiện của Hồng Dương Phong, trái tim nhấc đến cổ họng của Hồng Duệ rốt cuộc hạ xuống, trong lòng thầm thán phục Bá Chủ Quy Tắc quá mức kinh khủng, vậy mà ngay cả Hồng Mông Thiếu Chủ cũng có thể qua mặt.

Linh hồn của hắn đã bị Bá Chủ Quy Tắc tác động, vô pháp hồi phục.

Phần ký ức cố ý để Hồng Dương Phong kiểm tra là sự kết hợp nửa thật nửa giả, khó lòng xác định là do chủ mẫu Thần Huyền Huân dựa vào những hiểu biết với Vạn Vũ Giáo triển khai ảo cảnh từ Bá Chủ Quy Tắc, ngay cả chính Hồng Duệ cũng cho rằng đó là sự thật, huống hồ gì Hồng Dương Phong.

Nên biết rằng trong quá khứ, Hồng Dương Phong từng bại trong tay Thần Huyền Huân, việc hắn không làm được… không có nghĩa là nàng không làm được.

“Thiếu chủ, không biết ngài có đoán được là ai?” Hai vị Hồng Mông Sứ Giả cất giọng già nua.

Hai người này là đôi huynh đệ mạnh nhất trong chín vị Hồng Mông Sứ Giả, được xưng là Hồng Hoang Lão và Nguyên Thuỷ Lão, là hai cánh tay đắc lực của Hồng Mông Thiếu Chủ.

Chỉ cần Hồng Mông Thiếu Chủ trở thành tân tộc trưởng, Hồng Hoang Lão và Nguyên Thuỷ Lão chắc chắn sẽ được đề cử trở thành Trưởng Lão của Hồng Mông Cổ Tộc.

Mà tìm kiếm Vạn Đạo Lưu Ly Bình chính là nhiệm vụ để y đủ điều kiện ngồi thay phụ thân mình vào chiếc ghế quyền lực đó.

Thế nên dù đối thủ có là Vạn Vũ Giáo, Hồng Dương Phong cũng không định rút lui, quyết đoán nói:

“Tại Vạn Vũ Giáo, chỉ có hai nhân vật điều động được Vạn Vũ Chi Lực… một người là Vạn Vũ Chi Chủ – Lãnh Tàn, một người khác là đồ đệ thân truyền của y – Lãnh Vấn.”

“Nếu là Lãnh Tàn ra tay, Hồng Duệ chắc chắn chạy không nổi, vậy đối tượng chỉ có thể là Lãnh Vấn.”

“Thực lực của kẻ này tương đương với bổn thiếu, cũng là một nhân vật…”

Tất cả Hồng Mông Sứ Giả kính cẩn quỳ gối: “Xin thiếu chủ ban lệnh!”

“Truy lùng tung tích Lãnh Vấn!” Hồng Mông Thiếu Chủ cười gằn:

“Một khi phát hiện, lập tức báo cho bổn thiếu!”

“Tuân lệnh.” Hồng Duệ ánh mắt lóe lên.

Cùng lúc đó…

Số lượng Nguyên Thạch Siêu Phẩm khổng lồ bị rút cạn, thật sự khó thể tin.

Với nguồn Nguyên Khí kinh khủng như vậy, đủ để bất kỳ Siêu Thần Trung Kỳ nào cũng thuận lợi đột phá đến Hậu Kỳ.

Nhưng khí tức từ trong kén nhộng vẫn chỉ là Siêu Thần Trung Kỳ, từ đầu đến cuối chưa có dấu hiệu tiến bộ.

Điều này như chứng minh rằng, lượng Nguyên Thạch Siêu Phẩm kia được dùng vào một mục đích nào khác thay vì gia tăng tu vi.

Chúng nữ Thần Huyền Huân, Hương Trà, Vân Tiêu, Dị Nữ và Tiểu Tiểu nín thở chờ đợi bên cạnh.

Một sự tĩnh lặng bình yên trước cơn sóng lớn… thiên địa, thời không, dòng chảy thời gian như dừng trôi vào thời khắc này.

Từng đôi mắt đẹp chăm chú, phát hiện kén nhộng bắt đầu động đậy.

RĂNG RẮC.

Một thanh âm vang lên… Hồng Mông Thần Lực bao trùm xung quanh ảm đạm như tượng đất vỡ vụn.

Khói bụi mịt mù…

Một thân ảnh lười biếng từ bên trong đó bước ra.

Lột xác hoàn tất!

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239