Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 235
Phần 235

Nguyên Thuỷ Lão – một trong hai vị Hồng Mông Sứ Giả mạnh nhất của Hồng Mông Thiếu Chủ.

Chỉ cần Hồng Dương Phong thành công kế thừa ngôi vị tộc trưởng, Nguyên Thuỷ Lão sẽ đủ tư cách trở thành trưởng lão của Hồng Mông Cổ Tộc, trở thành nhân vật cao tầng của một chủng tộc mang nội tình cấp độ Bất Hủ.

Thế nên trong việc trợ giúp Hồng Dương Phong lên ngôi, Nguyên Thuỷ Lão cực kỳ ra sức.

Trước mắt chưa thể tìm thấy người của Vạn Vũ Giáo, vậy nên ông ta quyết định tiếp tục săn lùng mảnh gốm vỡ.

Hôm nay, Nguyên Thuỷ Lão thân khoác áo choàng, đeo mặt nạ che đậy thân phận… chậm rãi tiến vào một toà đại thành.

Toà đại thành này trôi nổi giữa hỗn độn, phạm vi lên đến hàng tỷ dặm nhìn không thấy điểm cuối, tường thành sừng sững bề thế và khí phách.

Hư Vô Cổ Thành – một trong những Siêu Thần Thế Lực hàng đầu Chung Cực Giới, tương truyền có đến ba vị Siêu Thần đỉnh phong trấn thủ, cực kỳ hùng mạnh.

Tuy nhiên hàng triệu năm về trước, Hư Vô Cổ Thành vô tình đắc tội một vị Bất Hủ Thần.

Kết quả vị Bất Hủ Thần phẫn nộ, tuyên bố muốn đồ thành, tiêu diệt Hư Vô Cổ Thành cho hả giận…

Nào ngờ Hư Vô Thành Chủ cũng là nhân vật kiêu hùng, quyết đoán từ bỏ lãnh địa và cơ ngơi lâu đời tại Chung Cực Giới, dẫn dắt toàn thành kích hoạt Hư Vô Hỗn Độn Thần Trận truyền tống mà đi, kịp thời trốn vào hỗn độn trước khi vị Bất Hủ Thần kia giết đến, thoát được một kiếp.

Từ đó cho đến nay, Hư Vô Cổ Thành chuyển sang sinh tồn tại hỗn độn, không dám quay về Chung Cực Giới thêm một lần nào nữa.

Nhưng dù là như thế, Hư Vô Cổ Thành vẫn là Siêu Thần Thế Lực hàng đầu, ngay cả Hồng Mông Lão cũng không dám xem nhẹ.

Trùng hợp khi đi ngang toà thành này, mảnh gốm mà Nguyên Thuỷ Lão mang theo trên người sinh ra cảm ứng.

Vì thế ông ta mới chủ động tiến vào dò xét.

Cách Hư Vô Cổ Thành không xa, hỗn độn vặn vẹo… thân ảnh Lạc Nam chậm rãi xuất hiện.

“Phát hiện hai mảnh gốm bên trong toà thành đó!” Kim Thần Nhi bỗng nhiên truyền âm.

“Cái gì?” Lạc Nam sửng sốt.

Hồng Duệ đã cung cấp vị trí đám Hồng Mông Sứ Giả cho hắn, mà nơi này là chỗ gần nhất nên hắn cũng thuận tiện tìm đến.

Nào ngờ Kim Thần Nhi lại cảm ứng được tận hai mảnh gốm?

“Chẳng lẽ có hai tên Hồng Mông Sứ Giả ở đây?” Lạc Nam ánh mắt lấp lóe:

“Hoặc tên Hồng Mông Sứ Giả này có tận hai mảnh gốm.”

“Khả năng có người sở hữu mảnh gốm trong thành, tên Hồng Mông Sứ Giả kia cũng mang ý định cướp đoạt.” Thần Huyền Huân cười nói.

Lạc Nam gật đầu…

Mặc kệ là trường hợp nào, cũng nên vào thành tìm hiểu…

Hắn muốn loại bỏ bớt tay chân của Hồng Mông Thiếu Chủ, hiếm có thời điểm bọn hắn tách nhau ra, phải nhân cơ hội bắt lẽ.

Không chần chờ, Bỉ Ngạn Hoa hóa thành hình xăm bao trùm khuôn mặt, Lạc Nam chậm rãi hạ người xuống trước cổng thành.

Vừa thấy có kẻ tiếp cận, một đám binh lính tu vi Thần Đạo bên trong thành đã bay lên, tên tướng quân cầm đầu chắp tay hỏi:

“Tiền bối đến Hư Vô Cổ Thành chúng ta có việc gì?”

Mặc dù Lạc Nam ẩn giấu khí tức, nhưng nhân vật có thể một mình hành tẩu giữa hỗn độn như hắn thì kém nhất cũng là đại năng, đám binh lĩnh Thần Đạo này đương nhiên phải gọi một tiếng tiền bối.

“Haha, vô tình đi qua… thấy toà thành này hùng vĩ bất phàm nên đến tìm hiểu mà thôi.” Lạc Nam thẳng thắng cười nói:

“Cần điều kiện gì để vào thành không?”

Tên Hồng Mông Sứ Giả kia đã vào được, Lạc Nam không tin mình vào không được.

“Hư Vô Cổ Thành làm kinh doanh đa lĩnh vực ở hỗn độn, luôn tiếp đón tất cả khách nhân, chỉ cần giao nộp một lượng Nguyên Thạch nhất định là có thể vào thành.” Tên tướng quân cười nói:

“Nhưng thời gian này là ngoại lệ, chỉ cần tiền bối trả lời một câu hỏi là được.”

“Câu hỏi gì?” Lạc Nam hứng thú.

Tên tướng quân hít sâu một hơi, trầm giọng lên tiếng:

“Tiền bối có sợ Bất Hủ Thần không?”

“Khà khà khà, chúng ta ở hỗn độn… Bất Hủ Thần không thể tự thân giết đến, sợ cái rắm gì?”

Chợt có tiếng cười ngông cuồng vang lên.

Chỉ thấy một tên nam tử lưng hùm vai gấu, diện mục lẫm liệt oai phong như đại tướng ngang dọc chiến trường cưỡi trên lưng một con Hỗn Độn Thao Thiết tiến đến, hào hùng nói:

“Bất Hủ Thần cũng không thể ngăn cản bổn tọa trở thành phu quân của Hư Vô Thần Nữ.”

“Mời tiền bối vào thành!” Tên tướng quân tươi cười đáp.

“Tránh ra một bên đi!” Tên nam ngạo nghễ ngẩng cao đầu, điều khiển Hỗn Độn Thao Thiết xông thẳng đến Lạc Nam.

Ánh mắt của Hỗn Độn Thao Thiết trở nên hung hăng, chỉ hận không thể húc chết con mồi thành thịt vụn.

Ánh mắt Lạc Nam chợt lạnh, cửa thành rộng lớn mênh mông, dù là một đội quân hàng chục vạn người cũng có thể dễ dàng đi vào.

Hết lần này đến lần khác tên nam tử này cố ý xông đến vị trí của mình, rõ ràng là muốn thể hiện bản lĩnh, đồng thời hướng mình hạ mã uy.

Tại sao vô duyên vô cớ, đôi bên chưa từng nhận thức lại có hành vi như vậy?

Lạc Nam lười tìm hiểu, hắn chỉ biết có kẻ muốn gây sự là đủ rồi…

Đang thiếu Thế Giới Bản Nguyên đây này.

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239