Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 47
Phần 47

Biết được Thiên Cơ Lâu có thể hồi phục, lại thêm tạm thời không bị Bất Hủ Thần tìm đến tận cửa, Lạc Nam cũng an tâm tập trung khôi phục thương thế.

Lần này Sinh Mệnh Pháp Tướng lại ngủ say 30 năm sau khi hắn thi triển Cải Tử Hoàn Sinh.

Nhưng điều này cũng không ảnh hưởng, Lạc Nam còn rất nhiều thuộc tính có thể trị thương, nhất là sau khi chúng nó đều đã trở thành Đạo Thuộc Tính, tốc độ trị thương nhanh hơn rất nhiều.

Một tháng thời gian trôi qua, hắn từ lão già khôi phục trở về dáng vẻ trung niên, chỉ có mái tóc bạc trắng vẫn còn nguyên vẹn.

Bá Y gia thân nhảy khỏi bồn dịch thuỷ, đưa mắt nhìn sang… tỷ muội Cổ gia vẫn đang tập trung trị thương.

So với Lạc Nam, thương thế của các nàng nặng hơn nhiều lắm, dù trước đó đã được Vạn Thần Nữ Chủ hỗ trợ nhưng cũng chưa phục hồi bao nhiêu.

Nhất là ở phương diện linh hồn.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam triệu hoán Bách Mỹ Phiêu Hồn Đồ và các vị Yểm Ma tiến ra hỗ trợ, cung cấp Hồn Lực tinh khiết cho hai nữ.

“Quả nhiên ngươi không phải hòa thượng.”

Có tiếng hừ lạnh vang lên, Thần Hiên Hiên một thân váy vải đơn sắc vàng nhạt bước vào.

Lạc Nam giật mình, đang định che giấu diện mạo.

Nhưng chợt nghĩ đến người ta là ân nhân cưu mang mình trong lúc gặp khó khăn, nếu ngay cả bộ mặt thật cũng không dám lấy ra thì thật hết chỗ nói.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam chậm rãi quay người nhìn lại.

Thần Hiên Hiên hơi khựng lại, đôi mắt đẹp lóe lên vẻ bất ngờ.

Hiển nhiên không ngờ đến dung mạo thật sự của kẻ này lại bất phàm đến như vậy.

Sự cương nghị, tà dị và uy vũ kết hợp trên người một nam nhân, loại khí chất như thế này chính là hình mẫu lý tưởng trong lòng vô số nữ tử.

“Đạo hữu đừng trách.” Lạc Nam khách khí chắp tay:

“Lần trước lo sợ liên luỵ các vị nên mới giấu mặt, nhưng vẫn không ngờ đến kẻ thù vẫn không bỏ qua cho Hành Giới.”

“Địch nhân của ngươi quả thật kinh khủng.” Thần Hiên Hiên thở dài:

“Ta đang cân nhắc có nên xóa đoạn ký ức về các vị hay không, dù sao liên luỵ quá lớn.”

“Hãy cứ xóa nếu điều đó làm đạo hữu thấy an tâm.” Lạc Nam nở nụ cười:

“Nhưng thật lòng ta không muốn mỹ nhân xuất chúng quên mất sự tồn tại của mình.”

“Hừ.” Thần Hiên Hiên lườm hắn:

“Ngươi không giống loại người biết thương hoa tiếc ngọc, thế mà có thể nói ra lời tán tỉnh nữ nhân một cách tự nhiên như vậy.”

“Ai nói ta không thương hoa tiếc ngọc?” Lạc Nam sửng sốt.

“Chính ngươi thể hiện.” Thần Hiên Hiên phất óng tay áo.

Lạc Nam vuốt vuốt mũi, xem ra nàng vẫn còn nhớ chuyện chiến đấu lần trước bị mình đánh lén.

“Nếu không thương hoa tiếc ngọc, ta cũng không liều mạng quay lại Hành Giới.” Lạc Nam chân thành nói:

“Hơn nữa sau chuyện lần này, nếu Thần Giới có việc cần… ta cũng sẵn sàng xông pha.”

“Đừng nói lời xui xẻo.” Thần Hiên Hiên liếc xéo mắt, đột nhiên nghiêm túc:

“Có việc muốn nhờ ngươi.”

“Mời nói!” Lạc Nam chắp tay.

“Lần trước chiến đấu với ngươi mặc dù bại trận nhưng ta được học hỏi không ít kinh nghiệm, lần này lại muốn được tỷ thí một phen.” Thần Hiên Hiên đề nghị:

“Hy vọng ngươi hãy xuất toàn lực.”

Từ việc Lạc Nam che giấu thân phận, nàng biết lần trước hắn hóa thành hòa thượng đánh với mình còn chưa dùng hết thủ đoạn.

Nàng là cường giả mạnh nhất ở Thần Giới, hiếm có cơ hội được chiến đấu với người có thực lực vượt qua mình.

Đây là cơ hội rất tốt để nàng đề thăng kinh nghiệm chiến đấu cũng như khả năng đối mặt với cường giả.

“Không hổ là nữ cường nhân, luôn biết nắm bắt cơ hội để ngày càng phát triển.” Lạc Nam thán phục nói:

“Sao ta có thể từ chối được chứ?”

“Vậy mời vào đây!” Thần Hiên Hiên lấy ra phi hành pháp bảo thu nhỏ, có hình dáng giống như một ngôi sao mười cánh.

Lạc Nam thả lỏng toàn thân, tiến vào bên trong ngôi sao.

Tại đây có một đấu trường mênh mông rộng lớn như tiểu vũ trụ, rất thích hợp để đại năng chiến đấu.

“Bắt đầu được rồi chứ?” Thần Hiên Hiên hỏi.

Lạc Nam làm động tác mời.

ONG.

Đế Thần Chiến Giáp bao trùm toàn thân, Ngạo Thần Chuông trôi nổi trên đỉnh đầu, Thí Thần Thương hiện ra trong tay.

Không nói lời nào, Thần Hiên Hiên trực tiếp xuất thủ.

Thần Thế, Thương Thế, Sát Thế, Chiến Thế ầm ầm dung hợp.

“Nhất Thương Thí Thần.”

Một thương nhắm thẳng như lưu tinh lao vọt đến, trăm vạn đường Thần Văn hiện ra, sức mạnh ầm ầm đề thăng.

Lần này không cần nhập vai hòa thượng, Lạc Nam rút ra Lạc Hồng Kiếm.

KENG.

Không gian nhuộm đỏ, Lạc Hồng Kiếm hiện tại đã là Thần Binh Thượng Phẩm, chỉ còn cách Cực Phẩm một chút mà thôi.

Bỉ Ngạn Hoa nở rộ, ba vạn hành tinh xoay tròn, Vực Thần Đạo Kinh vận chuyển, hình xăm vạn kiếm hiện ra trên cánh tay Lạc Nam.

Tất cả đều hội tụ vào thân kiếm Lạc Hồng.

Hắn bước lên một bước, nghiêm nghị quát:

“Thần Tị!”

Bất Hủ Bá Thế tung hoành, Thần Tị quét ngang.

Lần này không phải khiến chư thần tránh lui, mà một kiếm đủ sức diệt cả thần minh.

ĐÙNG.

Kiếm và Thương chính diện ngạnh kháng.

Chỉ cần một kiếm, Thế xung quanh thân thể Thần Hiên Hiên vỡ nát, Thí Thần Thương bay khỏi tay nàng, một cảm giác đau nhức kịch liệt lan tràn khắp toàn thân dù có chiến giáp bao phủ.

ĐINH.

Ngạo Thần Chuông reo vang bảo vệ chủ nhân, Hồn Thần Lực oanh tạc vào đầu Lạc Nam.

Đáng tiếc ở trạng thái Cực Hồn Cảnh và Bất Hủ Thần Hồn hắn chẳng hề hấn gì, ngược lại chủ động xông lên, Lạc Hồng Kiếm nện thẳng vào thân chuông.

Ngạo Thần Chuông như đạn pháo bị đánh bay vạn dặm.

“Lại đến!”

Thần Hiên Hiên lấy lại tinh thần, triệu hoán hư ảnh Vạn Thần Đế Tướng, sau lưng hiện ra hư ảnh hàng loạt Thần Tộc khổng lồ cung cấp sức mạnh.

“Pháp Tướng Thần Thông – Chư Thần Chi Nộ!”

Vạn Thần Đế Tướng nâng hai cánh tay lên bầu trời, vô tận Thần Lực từ các vị thần điên cuồng tập hợp thành một quả cầu to như hành tinh mang tính huỷ diệt chưởng thẳng đến Lạc Nam.

“Vạn Cổ Bá Tướng hiện!” Lạc Nam không giữ lại chút nào.

Bá Thần Lực bùng phát, Vạn Cổ Bá Tướng hiện ra sau lưng hắn chấp chưởng Loạn Thần Kiếm trong tay.

Vạn Cổ Bá Tướng và Loạn Thần Kiếm hiện tại to hơn trước đây gấp ba lần, bởi vì có được Hỗn Độn Thần Lực và tất cả Đạo Thuộc Tính dung hợp.

“Thần Tị!”

Loạn Thần Kiếm bá đạo trảm ra.

Quả cầu khổng lồ tách ra làm đôi, Bá Thần Lực thôn tính sạch sẽ không để nó kịp phát nổ, kiếm khí ẩn chứa lực lượng kinh hoàng vẫn tiếp tục đem Vạn Thần Đế Tướng chém làm hai nửa.

“Hự…”

Thần Hiên Hiên nhận phản phệ liên tục lùi về phía sau, bờ môi rỉ máu.

“Đa tạ.” Lạc Nam khiêm tốn thu tay, giải trừ Vạn Cổ Bá Tướng và Loạn Thần Kiếm.

Kết quả này không có gì đáng kinh ngạc.

Trước đó hắn đã thắng nàng một lần ở Hành Giới, hiện tại nhờ Kiến Mộc Thần Thụ mà thực lực của hắn đại tăng, đẳng cấp đã chênh lệch với trước đó như trời và đất.

Hắn ra tay toàn lực đánh bại nàng không phải vì khoe khoang, mà là vì sự tôn trọng đối với Vạn Thần Nữ Chủ.

“Quá mạnh.”

Đế Thần Chiến Giáp thu vào cơ thể, Thần Hiên Hiên cười khổ hiện ra, bờ môi đỏ mộng tự giễu cười:

“Vốn nghĩ rằng ta dù không mạnh nhất nhưng cũng khó có đối thủ bên dưới Siêu Thần, nào ngờ bản thân chỉ là ếch ngồi đáy giếng.”

“Thật ra đạo hữu rất mạnh, chỉ là cơ duyên của ta có chút khác biệt.” Lạc Nam vuốt vuốt mũi.

“Trận chiến này giúp ta nhận ra nhiều điều.” Thần Hiên Hiên quyết tâm nói:

“Ta không muốn cứ giậm chân ở đây mãi như vậy, thời gian tới có lẽ phải ra ngoài xông xáo một chuyến.”

Thần Giới đã thống nhất từ lâu, lại có trưởng bối của nàng làm chủ, dù nàng không đích thân tọa trấn cũng chẳng xảy ra vấn đề gì đáng ngại.

Nàng muốn tìm kiếm cơ duyên, muốn tìm cơ hội đột phá cảnh giới cao hơn, muốn mạnh hơn hiện tại, ít nhất là không bị tên nam nhân trước mắt áp đảo đến như vậy.

Nếu tiếp tục ở lại Thần Giới, thành tựu đời này của nàng chỉ dừng lại ở đây mà thôi.

Lạc Nam nghe vậy mừng rỡ mời gọi: “Mạo muội hỏi một câu, đạo hữu có bằng lòng đi cùng với ta?”

Nếu có thể lôi kéo Thần Hiên Hiên về Nguyên Giới, phần thắng với Hỗn Độn Liên Minh sẽ tăng lên rất nhiều.

“Không muốn.” Thần Hiên Hiên bình thản đáp:

“Kẻ thù của ngươi quá mạnh, bản thân ta một người thì không sao, nhưng ta không muốn liên luỵ đến Thần Giới.”

Lạc Nam cười khổ, sau đó tự tin vỗ ngực: “Vậy tương lai nếu ta có đủ bản lĩnh tiêu diệt mọi địch nhân làm phiền, lại mời đạo hữu đồng hành cũng không muộn.”

“Hy vọng có ngày đó…” Thần Hiên Hiên nở nụ cười khích lệ.

Nàng quyết định sẽ rủ Vạn Linh Nữ Chủ đi cùng, khám phá hỗn độn vô tận một chuyến.

Thậm chí quay lại mảnh vỡ Chung Cực tiếp tục tìm kiếm cơ duyên…

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239