Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 233
Phần 233

Cùng lúc đó.

Tại một mảnh tinh vực hoang tàn.

OÀNH!

Càn khôn rung chuyển, hư ảnh các tầng vũ trụ vặn vẹo mở ra tạo thành đại môn sừng sững khiến hỗn độn xung quanh sụp đổ.

Từ bên trong đó, một tên thanh niên diện mục tuấn tú, khí chất ôn hòa, môi treo nụ cười ấm áp mang lại cảm giác dễ chịu như gió xuân bước ra.

Phần phật…

Ống tay áo tung bay, năm thân ảnh khoác áo choàng lặng lẽ bước theo phía sau, bọn hắn có chút khom người trước lưng của thanh niên tuấn tú.

Khi cả sáu người bọn hắn đều đã rời khỏi, hư ảnh các tầng vũ trụ cũng chậm rãi tan biến, hỗn độn khôi phục sự tĩnh lặng như ban đầu.

RĂNG RẮC…

Không gian bên cạnh nứt ra, lại có một lão già như xương khô xuất hiện.

“Đệ nhất cường giả dưới Bất Hủ Thần!” Thanh niên tuấn tú chắp tay chào hỏi lão già:

“Hân hạnh gặp Thủ Mộ Nhân!”

“Thiếu chủ quá lời, đó chỉ là danh xưng trong quá khứ mà thôi… hiện tại Chung Cực Giới xuất hiện tầng tầng lớp lớp yêu nghiệt, lão phu không dám tự xưng mình là đệ nhất nhân dưới Bất Hủ.” Thủ Mộ Nhân trầm giọng hồi đáp.

Có thể khiến nhân vật như Thủ Mộ Nhân xưng là thiếu chủ, thân phận của người thanh niên này đương nhiên cao quý dị thường, mà thực lực cũng vô cùng kinh khủng.

Đồ đệ thân truyền của Vạn Vũ Chi Chủ Lãnh Tàn – danh xưng Lãnh Vấn.

Bất Hủ Thần sinh con cực kỳ khó khăn, Lãnh Tàn trở thành Bất Hủ khi tuổi tác còn trẻ, mặc dù thê thiếp thành đàn… đến nay vẫn chưa có con nối dõi.

Thế nên y đã thu nhận một đệ tử, sử dụng Bất Hủ Quán Đỉnh để giúp đệ tử này của mình tiến vào Siêu Thần, nhận được chân truyền của y.

Đệ tử đó chính là thiếu niên tuấn tú trước mắt này – Lãnh Vấn.

“Thủ Mộ Nhân nói đùa, ngài đã từng là Bất Hủ cường giả… ngay cả sư tôn cũng vô cùng kính trọng, tiểu bối làm sao dám sánh cùng?” Lãnh Vấn ra vẻ khiêm tốn, nghiêm túc chắp tay:

“Lần này sư tôn cử ta và năm vị trưởng lão xuống hỗn độn, mục đích chính là thay ngài lấy lại công đạo, đủ thấy sư tôn xem trọng ngài như thế nào.”

Mặc dù biết tên Lãnh Vấn này tâm cơ không đơn giản, muốn móc nối quan hệ với mình để hoành hành dưới trướng Vạn Vũ Chi Chủ… nhưng những lời này vẫn khiến Thủ Mộ Nhân vô cùng hưởng thụ.

“Không biết Vạn Vũ Chi Chủ cảm thấy thế nào?” Thủ Mộ Nhân hỏi.

Lãnh Vấn đi thẳng vào vấn đề nói: “Dựa theo tin tức Vạn Vũ Giáo đạt được, trong nhiều năm trở lại đây… Hồng Mông Thiếu Chủ và các Hồng Mông Sứ Giả của y quả thật đang tìm kiếm các mảnh vỡ của Vạn Đạo Lưu Ly Bình tại hỗn độn.”

“Ngay cả Chu Gia Tiểu Thư được sư tôn ban thưởng một mảnh gốm vỡ cũng đã vẫn lạc bí ẩn, khả năng cao là bị Hồng Mông Sứ Giả ra tay.”

“Hừ.” Một gã khoác áo choàng nặng nề hừ lạnh.

Hắn chính là Chu Gia Chủ, một trong năm vị trưởng lão của Vạn Vũ Giáo được cử theo Lãnh Vấn lần này.

Nữ nhi và trưởng lão Chu Gia vẫn lạc trong lúc đi tìm kiếm mảnh gốm…

Trùng hợp Hồng Mông Thiếu Chủ và các Hồng Mông Sứ Giả cũng đang tìm mảnh gốm…

Càng trùng hợp hơn khi ba vị đồ đệ của Thủ Mộ Nhân đều ngã xuống trong tay một nhân vật sở hữu Hồng Mông Thần Lực hùng mạnh.

Kết hợp các vấn đề, chỉ cần không ngốc đều liên tưởng đến mọi chuyện đều do Hồng Mông Sứ Giả hoặc Hồng Mông Thiếu Chủ gây ra.

Dù sao thì đối phương phải có chỗ dựa cực mạnh mới dám liên tục xuống tay với Siêu Thần có bối cảnh một cách không hề kiêng nể như thế.

“Vạn Vũ Chi Chủ phân phó thế nào?” Thủ Mộ Nhân nghiêm túc hỏi.

“Khả năng cao hung thủ là Hồng Mông Thiếu Chủ – Hồng Dương Phong!” Lãnh Vấn ánh mắt híp lại, thẳng thắng đáp:

“Nhiệm vụ của ta chỉ có một, giúp Thủ Mộ Nhân ngài lấy lại công đạo bằng cách làm thịt Hồng Dương Phong, chuyện đến đây xem như kết thúc.”

Thủ Mộ Nhân trầm mặc suy tư…

Lão đã hiểu lời của Lãnh Vấn cũng như ý định của Lãnh Tàn.

Vạn Vũ Giáo sẽ không vì ba tên đệ tử của lão mà triệt để trở mặt với Hồng Mông Cổ Tộc, Lãnh Tàn sẽ không vì lão mà khai chiến toàn diện với Hồng Mông Đạo Tổ – Hồng Thương Minh.

Trận chiến của hai thế lực cấp Bất Hủ không phải chuyện nhỏ, đây chính là đại sự đủ để kinh động toàn Chung Cực Giới.

Thế nên dụng ý của Lãnh Tàn chính là chuyện giữa hậu bối Siêu Thần thì nên để hậu bối Siêu Thần tự giải quyết với nhau, dù phương nào thắng, phương nào bại thì Bất Hủ Thần sẽ không chủ động nhúng tay vào.

Một khi Lãnh Tàn không nhúng tay thì Hồng Mông Đạo Tổ cũng sẽ không nhúng tay.

Tóm lại đây là trận chiến giữa Lãnh Vấn và Hồng Dương Phong, đương nhiên bên Lãnh Vấn có được Thủ Mộ Nhân can thiệp.

Trận chiến sẽ kết thúc khi Lãnh Vấn hoặc Hồng Dương Phong có một người vẫn lạc.

Giới hạn của cuộc chiến này chỉ dừng lại ở mức độ Siêu Thần tranh đấu, không dính gì đến Bất Hủ.

Lãnh Tàn và Hồng Thương Minh chỉ cầm chân lẫn nhau…

“Xin đa tạ thành ý của Vạn Vũ Chi Chủ và Thiếu Chủ, lão phu không dị nghị gì.” Thủ Mộ Nhân nghiêm nghị nói:

“Nếu chúng ta thắng trận này, lão phu sẽ trở thành nô tài trung thành của Vạn Vũ Giáo, đời đời kiếp kiếp!”

Lão cũng tự hiểu mình chưa đủ trọng lượng để dẫn phát Bất Hủ Chi Chiến, thế nên chỉ cần làm thịt được Hồng Mông Thiếu Chủ báo thù cho tam đại đồ đệ cũng đã là thành tựu to lớn rồi.

Nếu không có Vạn Vũ Giáo tương trợ, một mình lão khó thể tự mình đòi lại công đạo.

“Haha, cứ quyết định như thế.” Lãnh Vấn nở nụ cười nhẹ như gió thu:

“Sớm nghe nói Hồng Mông Thiếu Chủ là nhân vật lợi hại, bổn thiếu cũng muốn xem thử hắn cường đến mức nào!”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239