Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 213
Phần 213

Hồng Mông Kết Giới biến mất, Hồng Duệ cụt mất bốn đầu, thở hổn hển điên cuồng đào vong.

OÀNH…

Hắn như đạn pháo rơi xuống một viên thiên thạch, cả người hấp hối, máu me đầm đìa, Ngũ Đầu Tổ Long giờ đây chẳng khác nào một con cá trạch vô hại yếu ớt.

VÈO.

Không lâu sau, hỗn độn nứt ra, hai thân ảnh Hồng Mông Sứ Giả vội vàng xuất hiện.

Chứng kiến thảm trạng của Hồng Duệ, sắc mặt bọn hắn đại biến, lửa giận ngút trời.

Một tên trong đó nhanh chóng lấy ra Siêu Thần Liệu Thương Đan bỏ vào miệng Hồng Duệ, tên còn lại thì điều động Hồng Mông Thần Lực từ Ngọc Bội chữa thương.

Mặc dù toàn lực hỗ trợ, phải mất đến mấy ngày Hồng Duệ mới yếu ớt mở mắt, thì thào nói:

“Hồng Liệt, Hồng Ưng… ta khiến Thiếu Chủ thất vọng rồi.”

“Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?” Hồng Liệt gấp gáp hỏi:

“Vì sao những người khác đều ngã xuống?”

Dựa theo cảm ứng, bọn hắn biết đã có ba vị Hồng Mông Sứ Giả vẫn lạc.

Siêu Thần Viên Mãn được trang bị Hồng Mông Ngọc Bội và mảnh gốm, chiến lực vượt xa Siêu Thần Viên Mãn bình thường… dù là ở Chung Cực cũng rất khó giết, vậy mà ngã xuống ở hỗn độn, thật sự hoang đường đến cực điểm.

“Không phải chúng ta yếu, là đối thủ quá mạnh.” Hồng Duệ cười đắng chát, ánh mắt mang đến oán hận:

“Kẻ ra tay là cường giả Vạn Vũ Giáo, đối phương cũng đang săn lùng mảnh gốm như Thiếu Chủ, chúng ta đều ngã xuống trong tay y, các mảnh gốm đều đã bị y đoạt mất.”

“Vạn Vũ Giáo!?” Hai người cả kinh.

“Khả năng là thế.” Hồng Duệ thở ra một hơi:

“Nếu không có nội tình Bất Hủ, làm sao y gây khó được cho chúng ta?”

Hồng Ưng cùng Hồng Liệt đưa mắt nhìn nhau, âm thầm gật đầu.

Trước đó bọn hắn cũng cảm thấy vô lý vì Hồng Mông Sứ Giả sẽ chết ở hỗn độn, nhưng nếu hung thủ cũng đến từ Bất Hủ Thế Lực, vậy mọi đều vô lý đều trở nên hợp lý.

Như nghĩ lại chuyện gì, Hồng Ưng phẫn nộ nói:

“Sớm biết Vạn Vũ Giáo không từ bỏ ý đồ, năm xưa khi Thiếu Chủ điều tra… biết được một mảnh gốm được Vạn Vũ Chi Chủ tặng cho tiểu thiếp sắp cưới của hắn, xem ra chỉ là muốn qua mặt thế nhân, đối với Vạn Đạo Lưu Ly Bình vẫn ủ mưu từ trước.”

“Chết tiệt, Thiếu Chủ nể mặt Vạn Vũ Giáo nên vẫn chưa ra tay với nữ nhân kia, không ngờ chúng ta lại bị chúng chơi trước một vố.” Hồng Liệt nghiến răng nghiến lợi.

Hồng Duệ âm thầm giật mình, không ngờ mình chỉ vừa nói một câu đã tình cờ khiến mâu thuẫn tăng nhanh như vậy.

Hồng Liệt và Hồng Ưng thân cận với Thiếu Chủ hơn hắn nên cũng biết nhiều hơn, Vạn Vũ Giáo vậy mà cũng có mảnh gốm?

Nếu là như vậy, kế hoạch của chủ nhân sẽ càng thêm thuận lợi rồi…

Nội tâm vui mừng, Hồng Duệ thuận thế tiếp lời: “Với sức hấp dẫn của Vạn Đạo Lưu Ly Bình, làm sao Vạn Vũ Giáo không thèm thuồng?”

“Ngươi biết kẻ ra tay là ai không?” Hồng Ưng hỏi.

“Không, đối phương đeo mặt nạ che đậy dung mạo, chỉ là khi tấn công thì sau lưng hiện ra hư ảnh hàng loạt vũ trụ chuyển động, chiến lực cực mạnh… nên ta mới đoán là người của Vạn Vũ Giáo.” Hồng Duệ dựa vào lời dặn của chủ mẫu Thần Huyền Huân mà đáp.

“Hư ảnh hàng loạt vũ trụ… chỉ có chân truyền của Vạn Vũ Chi Chủ mới mang thủ đoạn này.” Hồng Liệt sắc mặt tối sầm:

“Việc này không đơn giản, phải bẩm báo với Thiếu Chủ, cử thêm chi viện cho chúng ta.”

“Thù của các huynh đệ, phải báo!” Hồng Duệ nắm chặt tay bọn hắn.

“Ngươi dưỡng thương trước đi!”

Vong Linh Dịch Chuyển kích hoạt, Lạc Nam ôm eo Vân Tiêu trở về Chân Giới.

Chỉ thấy ở giữa không trung, một nữ nhân có ngũ quan thánh khiết, tuyệt mỹ như thiên sứ và thân thể đẫy đà, quyến rũ như yêu nữ đã đứng chờ sẵn.

Hương Trà lặng yên đứng đó, cả thế giới đều chỉ có thể làm nền cho vẻ đẹp của nàng.

Trở thành một vị Giới Chủ, đột phá Siêu Thần Sơ Kỳ khiến nàng càng thêm hoàn mỹ, cao quý.

Dù đang ôm thần nữ Vân Tiêu trong lòng, Lạc Nam vẫn phải kinh diễm trước vẻ đẹp ấy.

“Chúc mừng sư tỷ, Chân Giới Chi Chủ của ta!” Lạc Nam cười haha.

Hương Trà liếc xéo hắn, lại dùng ánh mắt trêu tức đánh giá Vân Tiêu.

Bởi giờ đây Vân Tiêu đã có phong vận của một mỹ phụ, bớt đi vài phần thanh thuần, nhiều hơn vài phần thành thục, lãnh diễm.

Hương Trà sống hai kiếp, dù chưa ăn thịt heo cũng đã thấy qua heo chạy, đương nhiên biết Vân Tiêu và sư đệ của mình đã nước chảy thành sông.

“Chúc mừng đôi tân lang và tân nương.” Hương Trà nhếch môi nói.

Vân Tiêu ung dung cười, nàng không thẹn thùng trước ánh mắt trêu chọc của Hương Trà, trái lại còn nắm chặt tay Lạc Nam hơn.

Đã chọn hắn rồi, đời này nàng sẽ vì hắn mà tự hào…

“Đột phá Siêu Thần, được Chân Giới Bản Nguyên phù hợp, sư tỷ có tiến bộ gì?” Lạc Nam tò mò hỏi.

“Khanh khách, chờ có chiến đấu… bổn tỷ sẽ thể hiện cho ngươi xem!” Hương Trà đắc ý cười rộ lên.

Nhìn sự vui mừng và phấn khởi của nàng, đủ thấy nàng đã thu được lợi ích cực kỳ to lớn sau khi đột phá.

Lạc Nam tuy rằng tò mò, nhưng cũng hài hước đáp:

“Vậy ta tìm đúng người rồi, sắp tới không thiếu cuộc vui cho sư tỷ tham gia.”

“Chuyện gì? Ngươi lại gây họa khắp nơi rồi đúng không?” Hương Trà hứng thú nhướn mi.

“Là thê tử của ta gây họa!” Lạc Nam chỉ Vân Tiêu cười hắc hắc.

Vân Tiêu bất đắc dĩ lắc đầu, chậm rãi đem mọi chuyện phát sinh kể lại một lần.

Dù bình tĩnh và bản lĩnh như Hương Trà, nghe xong cố sự vẫn cảm thấy bản thân như lạc vào trong mộng.

Đôi mắt bồ câu trừng lớn, môi đỏ há hốc có thể nhét vừa một quả chuối…

“Mảnh gốm vỡ, Vạn Đạo Lưu Ly Bình, Vạn Đạo Thần Chủ, Hồng Mông Cổ Tộc, Hồng Mông Sứ Giả, Hồng Mông Thiếu Chủ…” Hương Trà lẩm bẩm hồi lâu, dùng âm thanh run rẩy hỏi:

“Hai người nghĩ ra kịch bản thật hay, thật sự dọa ta rồi nha.”

Vân Tiêu buồn cười, lấy ra một gốc bình vỡ điều động Quy Tắc của nó, một tay hướng về phía Hương Trà chụp lấy, uy nghiêm nói:

“Khống!”

VÙ VÙ VÙ…

Hương Trà trố mắt, nàng phát hiện Thế Giới Chi Lực của Chân Giới đang bị Vân Tiêu rút ra.

Dù chỉ là rất nhỏ, nhưng điều này thật sự bất khả thi.

Thế Giới Chi Lực là thứ chỉ có Giới Chủ của thế giới mới sử dụng được, Vân Tiêu đoạt Thế Giới Chi Lực của Chân Giới trong tay Hương Trà, điều này chứng minh rằng nàng thật sự sở hữu một loại quy tắc kinh thiên động địa.

Mí mắt Hương Trà giật giật nhìn phần gốc bình vỡ nát kia, kích động đến nhảy dựng:

“Vậy mà là sự thật, thê đệ của ta là Bất Hủ Thần chuyển thế nha, có chỗ ôm bắp đùi rồi, sau này lên Chung Cực Giới… ai dám khi dễ, ai dám thèm thuồng Uẩn Linh Đạo Trà ta?”

Đét!

Lạc Nam đánh yêu lên mông nàng, cười mắng: “Muốn ôm bắp đùi thì phải ra sức, giúp chúng ta chiến đấu mới được.”

“Xú tiểu tử!” Hương Trà giận dữ liếc xéo mắt:

“Ai nói ta không ra tay? Bổn Giới Chủ cũng rất hứng thú với cường giả đến từ Chung Cực đây.”

“Các nàng cứ từ từ trò chuyện, trước mắt có Vạn Vũ Giáo thay chúng ta cõng nồi rồi.” Lạc Nam nhún nhún vai:

“Chờ ta xuất quan rồi tính tiếp!”

Lần này thu thập đầy bồn đầy bát, hắn phải kiểm tra tất cả chiến lợi phẩm, gia tăng thực lực.

Hồng Mông Đỉnh, phải tụ!

Hồng Mông Thiếu Chủ, phải làm thịt!

Mảnh gốm trong tay đối phương, nhất định phải đoạt!

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239