Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 187
Phần 187

“Kết giới chết tiệt này!”

Sắc mặt lão già và nam tử trung niên ngày càng trở nên khó coi.

Kết giới do mảnh gốm tạo ra phong tỏa mọi thứ, khiến hai người bọn hắn vô pháp liên hệ gọi chi viện từ thế lực, lại càng không thể câu thông với đại thế giới của mình để triệu hoán Thế Giới Chi Lực.

Giới Chủ không có Thế Giới Chi Lực bị hạn chế rất nhiều thủ đoạn cũng như chiến lực, nhất là đụng phải tồn tại quái thai như Lạc Nam.

“Chết hoặc quy hàng, tùy hai ngươi lựa chọn.” Lạc Nam cất giọng:

“Dù sao cũng chẳng có thù oán gì, chỉ vì tranh đoạt cơ duyên mà thôi.”

“Các ngươi hại chết thiếu gia, còn muốn lão phu đầu hàng? Lão phu nhổ vào!” Lão già nộ hống:

“Đồng quy vu tận cùng lão phu đi!”

Nói xong, quyết đoán thiêu đốt tinh huyết và linh hồn.

Râu tóc của lão càng thêm già nua, nhưng Khôi Lỗi trên thân lại có thể hấp thụ máu và hồn mà lão hiến tế.

Sức mạnh từ nó trở nên cuồng bạo, thực lực có vẻ sắp vượt qua Thể Siêu Thần Trung Kỳ.

Lão già trực tiếp cất giữ trường đao, dùng cơ thể Khôi Lỗi phát động tấn công thô bạo và cuồng dã.

Đối mặt một quyền ngập trời uy thế oanh tạc, Lạc Nam dù ở trạng thái Vạn Cổ Biến cũng không dám xem thường.

“Thử chiêu này của ta!” Hắn nhếch mép:

“Tế Đỉnh Bạo Nhất Nộ!”

ONG.

Bên trong đan điền, lực lượng từ 20 tôn đại đỉnh được hiến tế, dồn nén tất cả thành Hỗn Độn Thần Lực.

Một tay Lạc Nam chưởng ra, Hỗn Độn Thần Lực bạo phát.

OÀNH.

Nhất chưởng kinh hoàng, lão già như diều đứt dây bay ngược, lồng ngực như kim loại đúc thành cũng phải lõm xuống, vô cùng chật vật.

Tế Đỉnh Bạo Nhất Nộ là một chưởng Lạc Nam lấy cảm hứng từ Tế Bát Bạo Nhất Nộ của Cửu Huân Dao tạo ra.

Nếu Cửu Huân Dao hiến tế tám loại thuộc tính để tăng mạnh một loại thuộc tính duy nhất, thì hắn cũng có thể hiến tế sức mạnh của hai mươi đỉnh cùng lúc chỉ để thúc đỉnh uy lực của một đỉnh.

Chiêu này so với Bá Thần Chưởng còn cường hoành hơn, bởi vì lực lượng sẽ bạo phát trong nháy mắt, uy lực tăng theo cấp số nhân.

Dù có là Thể Siêu Thần Trung Kỳ cũng không thể gánh nổi.

“Tiểu thư đã bị các ngươi bức đến mức dùng Phá Cảnh Thần Đan, đời này thành tựu phải giậm chân tại chỗ rồi.” Nam tử trung niên biểu lộ điên cuồng, tóc tai hỗn loạn:

“Tương lai của nàng đã mất hết, bổn tọa thành quỷ cũng không tha các ngươi!”

Hắn như sắp thi triển thủ đoạn nào đó để tiến vào trạng thái bạo tẩu.

Quả nhiên, con hàng này cũng liều mạng thiêu đốt máu và hồn… nhưng có vẻ huyết mạch của hắn so với lão già còn mạnh hơn, ẩn ẩn có dấu hiệu đột phá đến Siêu Thần Hậu Kỳ.

“Là do các ngươi tự tìm!” Lạc Nam nghiêm nghị, Toàn Chức Đạo Kinh, Thiên Văn Quy Hoa Quyết đồng loạt triển khai, một tay hướng ra đè xuống:

“Nghịch Thế Thần Thông – Càn Khôn Vạn Trận!”

Bá Đạo Quy Tắc hòa cùng Bá Thần Lực diễn hóa ra vô vàn Trận Pháp, tầng tầng lớp lớp đan xen, vây nhốt nam tử trung niên vào bên trong.

Từng đoá Bỉ Ngạn Hoa nở rộ bên ngoài Càn Khôn Vạn Trận, gia cố các loại Trận Pháp càng thêm cường đại và kiên cố.

“Không, mau thả bổn tọa ra!”

Nam tử trung niên như dã thú gầm rống, thực lực đã đạt đến Siêu Thần Hậu Kỳ nhưng lại không thể thoát khỏi Càn Khôn Vạn Trận vây quanh.

Hắn liên tục vung búa chém loạn, mỗi một nhát búa đều huỷ diệt đất trời, phá vỡ Trận Pháp.

Nhưng mà Càn Khôn Vạn Trận cứ liên tục diễn hóa ra Trận Pháp mới, một trận bị huỷ thì hình thành hai trận, hai trận diệt lại ngưng ra bốn trận.

Chỉ cần Lạc Nam chưa cạn kiệt lực lượng, Càn Khôn Vạn Trận sẽ tồn tại vĩnh viễn.

Mà nam tử trung niên đã thiêu đốt máu và hồn, chắc chắn không thể trụ nổi trong thời gian dài, cuối cùng sẽ tự chịu diệt vong mà thôi.

Lạc Nam đâu rảnh chiến với kẻ lâm vào bước đường cùng, thế nên dùng Càn Khôn Vạn Trận vây nhốt là cách hay nhất.

“Khốn nạn!” Lão già ngửa đầu, hung tợn tấn công mảnh gốm:

“Tất cả là tại tà vật như ngươi, hôm nay lão phu kéo theo người ngươi lựa chọn xuống mồ.”

Nếu không phải cái mảnh gốm chết tiệt này tạo ra kết giới vây khốn, bọn hắn đâu chịu thê thảm như vậy?

Lão già lấy ra trường đao đạt đến Siêu Thần Binh của mình ném thẳng về phía Vân Tiêu, ra lệnh cho nó tự bạo:

“Nổ đi! Nghiền chết tất cả những kẻ này!”

“Hiểm Thâu Bá Thủ!” Lạc Nam lạnh lùng vung tay, Bá Đạo Quy Tắc vô hình vô ảnh quấn lấy trường đao của lão già kéo về phía mình.

Bất Hủ Thần Văn tầng tầng lớp lớp phong tỏa lấy nó, ngăn chặn nó phát nổ.

“Hahaha, nó không nổ thì lão phu nổ!” Lão già phá điên loạn mà cười:

“Khôi lỗi, thế giới bản nguyên… tất cả đều bạo!”

Cơ thể của hắn cấp tốc phình to.

“Dừng lại!” Lạc Nam biến sắc.

Bất Hủ Thần Hồn mãnh liệt bắn ra, Định Hồn triển khai.

Nhưng hắn quên mất một điều, Định Hồn chỉ có tác dụng với phần Linh Hồn của lão già.

Mà hầu hết cơ thể của lão lại là Khôi Lỗi, chỉ có phần đầu chứa đựng Linh Hồn mà thôi.

ĐÙNG!

Khôi Lỗi Siêu Thần bạo tạc, tàn phá kinh hoàng.

Lạc Nam mặc kệ tất cả lao thẳng về phía Vân Tiêu…

Vạn Cổ Bất Hủ Thân kích hoạt.

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239