Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 197
Phần 197

Thời gian dần trôi, lần lượt các vật phẩm được mang lên đấu giá.

Chỉ bất quá các vật phẩm sau này giá trị không bằng so với Nhiên Giới Bản Nguyên và Sinh Tử Giới, Lạc Nam cũng chẳng có hứng thú.

Đan dược, trận pháp, công pháp, vũ kỹ, Siêu Thần Binh… hắn không hề thiếu.

Vẫn giữ Nguyên Thạch, không lấy thêm thứ gì…

Lam Điệp lại lấy ra một tấm cổ đồ rách bằng da, bên trên phủ đầy bụi bặm và khí tức cổ xưa, cao giọng nói:

“Đây là tàn đồ dẫn đến truyền thừa của một vị Siêu Thần, dựa theo nghiên cứu của chúng tôi, nó được lưu truyền từ thời thượng cổ đến tận ngày nay… tuy nhiên tàn đồ không hoàn chỉnh, chưa đủ manh mối để tìm đến vị trí cụ thể của truyền thừa, vị khách nào đạt được phải tự nghiên cứu tìm hiểu thêm.”

“Giá khởi điểm 10 mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm.”

Thứ này chỉ hợp với các đại năng còn chưa có đủ khả năng sở hữu Thế Giới Bản Nguyên, lập tức khiến Thần Hiên Hiên và Linh Vũ Mộng Âm hứng thú.

Sau một phen cạnh tranh, hai nữ thành công sở hữu với giá gần 100 mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm.

Hai nàng có hứng thú với việc tìm tòi khám phá, cũng không muốn bỏ qua bất cứ cơ hội nào để đột phá Siêu Thần.

Bảy ngày trôi qua, rốt cuộc thứ Lạc Nam và Vân Tiêu chờ đợi đã đến.

Ngay khi Lam Điệp lấy ra vật phẩm, mảnh gốm trong cơ thể Vân Tiêu đã phản ứng dữ dội.

Quả nhiên chỉ thấy Lam Điệp phất tay, một mảnh gốm nhỏ có màu vàng nhạt óng ánh xuất hiện.

Kim Đạo Quy Tắc, tuy nhiên chỉ sánh ngang với Siêu Thần Hậu Kỳ, có vẻ mảnh gốm này yếu hơn không ít so với mảnh ở Diệt Thần Lôi Hải.

“Đây là vật phẩm cuối cùng của buổi đấu giá.” Lam Điệp nhoẻn miệng cười nói:

“Trước khi giới thiệu nó, tiểu nữ xin được đa tạ chư vị đạo hữu đã cất công đến tham gia Đấu Giá Hội lần này, Độn Bảo Thương Hội vô cùng trân trọng.”

Toàn trường đưa mắt nhìn nhau, không hiểu vì sao vật phẩm cuối cùng chỉ là một mảnh gốm sứ vỡ, nhìn khí tức mà nó tỏa ra có vẻ cũng chẳng mạnh lắm.

“Nhị Trưởng Lão, thứ đó có gì đặc biệt?” Một vị đại năng hiếu kỳ hỏi.

“Chính vì không có gì đặc biệt nên mới trở nên đặc biệt.” Lam Điệp tự tin nói ra:

“Toàn bộ Độn Bảo Thương Hội, những vị Giám Định Sư hàng đầu đều đã ra tay tìm tòi nhưng vẫn không tìm ra được bí mật của mảnh gốm này, bên trên nó chỉ có Kim Đạo Quy Tắc sánh ngang Siêu Thần Hậu Kỳ, ngoài ra chẳng còn gì khác.”

“Vị khách nào có hứng thú, hãy tự mang về nghiên cứu, giá khởi điểm một mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm.”

Lạc Nam và Vân Tiêu đưa mắt nhìn nhau, chẳng lẽ Độn Bảo Thương Hội thật sự không biết mảnh gốm này là phần vỡ của Vạn Đạo Lưu Ly Bình?

“Có thể là muốn câu cá.” Vân Tiêu ánh mắt lóe lên tia sáng trí tuệ:

“Chỉ những người có mảnh gốm mới cần đến mảnh gốm, không loại trừ khả năng Độn Bảo Thương Hội muốn dụ người sở hữu mảnh gốm xuất hiện, sau đó sẽ ra tay nhắm vào kẻ đó.”

“Nói có lý.” Thần Huyền Huân tán thành suy đoán này.

“Nếu thật sự như thế, vậy phải xem ai là người cầm cần, ai là cá.” Lạc Nam thản nhiên nói:

“Nếu vì sợ mắc câu mà lùi bước, vậy vĩnh viễn cũng không thể thu thập đủ Vạn Đạo Lưu Ly Bình.”

Mỗi mảnh gốm của Bất Hủ Thần Vật đều chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, hắn thậm chí đã sẵn sàng đương đầu với những tồn tại kinh khủng hơn để thu thập chúng nó.

Vì một Bất Hủ Thần Vật đã từng tung hoành Chung Cực thượng cổ, rất đáng để liều mạng.

“Chàng nói đúng.” Vân Tiêu cười trêu tức:

“Ta tin chàng có thể mang ta bỏ chạy.”

“Hắc hắc.” Lạc Nam lén lút véo đùi nàng.

Khi hai người trêu đùa, giá của mảnh gốm đã được nâng lên đến 200 mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm.

Dù chưa biết nó là thứ gì, nhưng ẩn chứa Kim Hệ Quy Tắc Siêu Thần Hậu Kỳ cũng rất giá trị, không ít cường giả chủ tu Kim Thuộc Tính hứng thú với nó.

Lạc Nam cũng chẳng vội vàng…

Lúc này trong một gian phòng xa hoa ẩn trên Độn Bảo Chiến Thuyền, khung cảnh buổi đấu giá hiện ra trước mặt hai nhân vật.

Trong đó là một nam tử trung niên diện mục lẫm liệt, mày kiếm mắt sáng, thân khoác ngân bào cao quý.

Nếu Lạc Nam thấy, sẽ biết được vị nam tử trung niên này chính là Hội Trưởng của Độn Bảo Thượng Hội – Dương Thiên Hào, Siêu Thần Viên Mãn hàng thật giá thật.

Nhưng đáng nói chính là, dù ở ngay tại địa bàn của mình, Dương Thiên Hào lại đang cung kính trước kẻ đối diện, chủ động rót rượu mời đối phương thưởng thức.

Nhân vật đối diện với Dương Thiên Hào là một thần bí nhân, áo choàng trắng che đậy từ đầu đến chân không rõ diện mục, chỉ lặng lẽ uống rượu và chú ý đến hình chiếu diễn biến của buổi đấu giá.

Nhìn thấy mảnh gốm đã đăng tràng, thần bí nhân lẩm bẩm:

“Phí nhiều công sức như vậy, mong rằng không uổng công bổn tọa đi một chuyến…”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239