Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 208
Phần 208

Nhận được một nửa thế giới bản nguyên từ gốc vỡ Vạn Đạo Lưu Ly Bình, Vân Tiêu quyết định luyện hóa.

Việc luyện hóa Thế Giới Bản Nguyên sẽ mất khá nhiều thời gian, vì để rút ngắn quá trình… Lạc Nam dùng thêm Nguyên Thạch Siêu Phẩm để hỗ trợ nàng.

Nhưng có một điều khiến hắn và Vân Tiêu không thể ngờ được là, một nửa Thế Giới Bản Nguyên này như vốn đã thuộc về nàng ngay từ đầu, bây giờ là vật quay về chủ mà không phải luyện hóa.

Gần như không đến nửa tháng, nó đã cùng Vân Tiêu hòa hợp một cách hoàn mỹ.

Nàng thậm chí không cần phải cảm ngộ, không cần phải nắm giữ quy tắc Siêu Thần… mọi thứ cứ thuận lợi như nước chảy thành sông.

Đối với một kẻ mất tận hai năm để luyện hóa Nguyên Giới Bản Nguyên như Lạc Nam, nhìn mà chỉ biết ghen tị.

Nghĩ lại cũng đúng mà thôi, đối với đại năng thông thường… cái khâu khó nhất trong việc luyện hóa Thế Giới Bản Nguyên và đột phá Siêu Thần chính là quá trình lĩnh ngộ và nắm giữ Siêu Thần Quy Tắc.

Còn Vân Tiêu dù là đại năng, nhưng ngay cả các Quy Tắc Siêu Thần Viên Mãn nàng cũng có thể điều động từ mảnh gốm, thì việc luyện hóa Thế Giới Bản Nguyên thuận lợi như nước chảy thành sông cũng không khó lý giải.

“Nếu như phần bản nguyên này đã từng thuộc về Vạn Đạo Thần Chủ, thân phận của nàng ấy xem ra ngày càng rõ ràng rồi…” Thần Huyền Huân mỉm cười:

“Không hổ là Bất Hủ Chi Chủ do ta lựa chọn, ngay cả nhân vật như Bất Hủ thượng cổ – Vạn Đạo Thần Chủ cũng vào tay.”

Vân Tiêu hé mở đôi mắt đẹp, một luồng khí tức mạnh mẽ lan tỏa khắp toàn thân nàng…

“Bán Siêu Thần!” Lạc Nam tán thưởng nói:

“Không hổ là vị hôn thê của ta.”

“Không.” Vân Tiêu nhìn hắn khẽ lắc đầu, gò má tuyệt mỹ hiếm thấy hiện lên hai rạng mây hồng:

“Không còn là vị hôn thê, ta sẽ trở thành thê tử của chàng.”

“A.” Lạc Nam sửng sốt, mọi thứ đến quá đột nhiên, hắn lắp bắp nói:

“Chúng ta còn chưa thành thân mà.”

“Việc bái đường chờ về Nguyên Giới thực hiện sau cũng được.” Vân Tiêu vuốt nhẹ lọn tóc, nắm tay hắn kéo đi:

“Hiện tại phu thê động phòng.”

Lạc Nam tim đập thình thịch, không ngờ tuyệt thế nữ thần lại là người chủ động, nhưng sau đó hắn lại nghiêm túc kéo nàng ôm lấy, ôn nhu nói:

“Ta muốn chuyện tình của hai ta phải không nhiễm tì vết, nàng đừng vì nóng lòng truyền thụ Vô Thượng Quy Tắc cho ta mà tự ép buộc mình.”

“Nhìn ta có giống không tình nguyện?” Vân Tiêu nhoẻn miệng cười, nụ cười như vạn hoa đua sắc thắm, đôi mắt thâm thuý của nàng hiện lên một vẻ kích thích cùng hưng phấn:

“So với bái đường rồi động phòng một cách truyền thống, ta ưa thích trải qua những khoảnh khắc như thế này, dâng hiến cho chàng rồi chung tay giết địch, đây sẽ là kỷ niệm vĩnh viễn, tuyệt vời trong lòng ta.”

Lạc Nam nhìn nàng, thấy được sự quyết tâm và một tia e thẹn…

Hắn xem như đã hiểu, Vân Tiêu từ nhỏ đã là một nữ cường nhân, đơn độc giết ra thiên địa thuộc về chính bản thân nàng, mặc dù điềm tỉnh và ung dung trong hầu hết tình huống, nhưng thật ra nàng có sự kiêu ngạo đến tận xương tuỷ.

Hiện giờ lại bị Siêu Thần Viên Mãn truy sát khắp nơi, nàng và nam nhân của mình phải trốn đông trốn tây tránh né… hắn còn vì nàng mà bị thương.

Điều này đã động vào lòng tự tôn của Vân Tiêu…

Cùng với nam nhân nàng chọn hòa hợp, có được thực lực để lật ngược tình thế.

Chuyện hoàn hảo như vậy, tại sao lại không làm?

Nhịn nhục trở về Nguyên Giới rồi mới trao thân cho hắn để làm gì? Còn ý nghĩa gì nữa chứ?

Vân Tiêu tình cảm nhưng cũng đầy lý trí, so với bản thân mình, nàng càng muốn bảo vệ tôn nghiêm của Lạc Nam.

Nàng không muốn nam nhân của mình phải chật vật lẫn trốn, nàng muốn kẻ địch phải trả giá bằng máu.

“Nếu chàng còn từ chối, thật khiến ta phải thất vọng.” Vân Tiêu trong trẻo nói.

“Ai từ chối?” Lạc Nam mỉm cười, bàn tay bắt đầu không yên phận lưu chuyển trên eo thon của nàng, thủ thỉ bên tai ngọc:

“Ta cầu còn không được.”

Hắn phất tay, một chiếc giường bạch ngọc lớn có lót nệm mềm mại đã hiện ra giữa không gian.

Vân Tiêu nhẹ cắn môi anh đào, ý niệm nhẹ động… y phục trên thân chậm rãi biến mất.

Lạc Nam nín thở trước khung cảnh này, trong mắt ngập tràn kinh diễm và tán thưởng.

Dù biết rằng Vân Tiêu rất đẹp, nhưng giờ đây hắn vẫn thần hồn điên đảo trước tuyệt tác của tạo hóa đang ở trong tầm mắt.

Băng cơ tuyết cốt, uyển chuyển ma mị, da thịt không giọt tỳ vết, cổ thiên nga cao quý, xương quai xanh tinh xảo, những nơi cần lõm thì lõm, những nơi cần lồi thì lồi, eo thon một nắm, gò bồng căng đầy kiêu hãnh vểnh cao… từng đường cong hoàn mỹ cùng đôi chân dài miên mang.

Đặc biệt là những vị trí tô điểm màu hồng diễm lệ, có thể làm điên đảo chúng sinh.

Bá Y biến mất, Lạc Nam cuồng dã áp lên kiều thê của mình, khóa chặt lấy bờ môi thơm ngát của nàng.

“Ưm…” Giai nhân nhẹ giọng nỉ non:

“Dù là Vân Tiêu hay Vạn Đạo Thần Chủ, đều là nữ nhân của chàng… không cần phải thương tiếc.”

“Tuân mệnh lão bà!”

Huyết hồn sôi sục, Lạc Nam đại triển thần uy, tận hưởng những gì tuyệt hảo nhất trong dương thế.

Đào hoa nở rộ…

“Đáng giận, đây chính là Bất Hủ Thần Vật… bọn hắn lại dám khinh nhờn chốn linh thiêng, thật không xem ta ra gì.” Kim Thần Nhi nổi giận thở phì phò, muốn đem đôi nam nữ kia trục xuất ra ngoài.

“Không hề khinh nhờn, ngược lại đây chính là khoảnh khắc lịch sử.” Thần Huyền Huân kích động và chờ mong nói:

“Ngươi chẳng lẽ không muốn nhìn thấy Bá Đạo Quy Tắc và Vô Thượng Quy Tắc hòa quyện sao?”

Kim Thần Nhi sửng sốt, gương mặt non nớt đầy vẻ ngây thơ lầu bầu:

“Nói cũng có lý nha, để xem…”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239