Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 234
Phần 234

Lạc Nam không biết thủ đoạn gắp lửa bỏ tay người của mình đã phát huy tác dụng.

Thủ Mộ Nhân, Lãnh Vấn và Hồng Thương Minh đang bị cuốn vào một hiện thực tàn khốc mà ngay cả chính bọn chúng cũng không hề hay biết.

Giờ đây bên trong Hỗn Hành Cung Điện, Lạc Nam nhân lúc mấy nữ nhân khác đã bế quan, bản thân hắn đang vừa hưởng thụ lạc thú trốn trần gian, vừa nghiêm túc vào chính sự.

Nói đến hưởng thụ, lúc này hắn đang ở trên giường lớn với Dị Nữ, cùng nàng song tu… bên cạnh còn có Vân Tiêu và Thần Huyền Huân chăm chú quan sát.

Nhưng nói đến chính sự, hắn đang thử nghiệm Hồng Mông Thần Lực với Dị Nữ.

Hồng Mông Thần Lực là nguồn lực lượng do Hồng Mông Chi Khí từ Bất Hủ Thần Vật – Hồng Mông Càn Khôn Châu sản sinh ra.

Nếu nói về đẳng cấp tài nguyên, Hồng Mông Thần Lực chính là tài nguyên cấp Bất Hủ… điều này không thể bàn cãi.

Hồng Mông Thần Lực có tác dụng thức tỉnh, biến dị các loại huyết mạch, thể chất về thời đại khai thiên lập địa, nguyên thuỷ xa xăm… so với tổ tiên của chủng loài đó hay người đầu tiên đúc nên thể chất đó còn cường đại hơn.

Dị Nữ thân là Huyết Dị Yêu Hoàng, sở hữu Hấp Huyết Đạo Thể và rất nhiều loại Huyết Mạch khác nhau đến từ các chủng tộc mà nàng đã luyện hóa.

Thế nên việc tiếp nhận Hồng Mông Thần Lực với Dị Nữ chẳng khác nào cá gặp nước, hổ về rừng, rồng ra biển…

“Ưm… phu quân…”

Giai nhân rên rỉ nỉ non, thanh âm mê người vang vọng cung điện.

Thông qua địa phương gắn bó, Hồng Mông Thần Lực từ Hồng Mông Đỉnh của Lạc Nam điên cuồng tràn vào cơ thể nàng.

Chỉ thấy khi Hồng Mông Thần Lực bao quanh, thân thể của Dị Nữ liên tục xảy ra dị biến.

Các loại huyết mạch hiện lên trên da thịt của nàng, xung quanh nàng lại là hư ảnh các loại chủng tộc đang điên cuồng lột xác.

Đầu tiên là hư ảnh của Huyết Hoàng Biên Bức đang biến hóa nghiêng trời lệch đất, đôi cánh dơi màu đỏ ôm lấy cơ thể như một chiếc áo choàng của bậc đế hoàng, tai dơi hóa thành vương miện luân chuyển Huyết Thần Văn… hiên ngang và khí phách.

Kế đến là hư ảnh của Hắc Ma Long và Hỗn Độn Ma Long, biến thành một tôn Hỗn Độn Tổ Long.

Hư ảnh của Thiên Địa Dị Chủng – Sư Lân Đế Thú hóa thành Sư Thần Cửu Đầu Lân, thân sư tử như chín cái đầu kỳ lân cực kỳ bá đạo.

Sau đó đến lượt hư ảnh hóa Dị Tộc, Hỗn Dị Thủ Lĩnh các loại đều được lột xác, cường hóa năng lực.

Ôm chặt lấy Lạc Nam, Dị Nữ giờ phút này càng thêm yêu dị, như một vị yêu hậu lãnh diễm bước ra từ huyết sát địa ngục…

Hấp Huyết Đạo Thể của nàng đang biến đổi.

Lạc Nam không tiếc tài sản, đem Nguyên Thạch Siêu Phẩm đặt ở xung quanh để nàng hấp thụ.

Đồng thời hắn còn hào phóng đem Bất Hủ Tinh Huyết và Long Huyết của mình nhỏ vào miệng nàng.

“Phu quân… thiếp…”

Dị Nữ thất thanh hét lên, vô vàn Huyết Thần Lực bỗng nhiên bạo phát, hình thành một vòi rồng máu khổng lồ táo bạo xoay tròn.

Bên trong vòi rồng máu này có các luồng hấp lực mang theo Bá Đạo Quy Tắc cực kỳ đáng sợ, điên cuồng thôn phệ mọi thứ xung quanh.

Lạc Nam kinh dị phát hiện cái vòng xoáy này đang cưỡng ép rút đi máu huyết trong cơ thể của mình ra ngoài, tất cả Đạo Huyết trong Huyết Đỉnh và các huyết mạch của hắn dường như không bị khống chế, bị Dị Nữ ra sức cướp đoạt và luyện hóa.

Đương nhiên hắn không để điều này xảy ra, Bất Hủ Thần Văn bao trùm toàn thân khiến vòng xoáy của nàng không thể tác động.

“Hấp Huyết Đạo Thể của nàng ấy đã tiến hóa, không còn đơn giản hấp thụ Tinh Huyết như bình thường…” Thần Huyền Huân hưng phấn nói:

“Dị Nữ có thể rút lấy Huyết Mạch của đối thủ ngay trong trận chiến!”

Không còn là “hấp huyết”, mà thay vào đó là khả năng làm chủ những thứ liên quan đến máu một cách trực tiếp trong cơ thể địch và biến thành của mình.

Rõ ràng năng lực này của Dị Nữ đã không hề thua kém so với việc Hương Trà thao túng thuộc tính nguyên tố của đối thủ.

Thông thường đối thủ sẽ có hai cách để khắc chế lại năng lực của Dị Nữ đó là ỷ vào đẳng cấp tu vi và sự chênh lệch về Quy Tắc… có thể dùng Quy Tắc mạnh hơn để vô hiệu hóa khả năng khống chế máu của nàng.

Nhưng mà thông qua tinh huyết Bất Hủ của Lạc Nam, Dị Nữ đã lĩnh ngộ được Bá Đạo Quy Tắc…

Có Bá Đạo Quy Tắc trong tay, phần lớn quy tắc đều không đủ tư cách ngăn chặn Dị Nữ, ngược lại nàng còn có thể vượt cấp chiến đấu.

Hiển nhiên với kinh nghiệm của Lạc Nam, hắn đã nhận ra điều này ngay từ đầu nên không tiếc đem Bất Hủ tinh huyết cho nàng… dù điều này sẽ tiêu hao khá nhiều lực lượng, kéo dài thời gian đột phá tu vi của hắn.

Ba trăm mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm tiêu hao trong quá trình biến hóa của Dị Nữ, đổi lại tu vi của nàng cũng đang đề thăng.

HÚ HÚ HÚ…

Từng tiếng hét quỷ dị vang lên, chỉ thấy bầy dơi nhỏ Dị Yêu Sứ, tiểu đệ của Dị Nữ cũng đang điên cuồng biến đổi và tiến hóa theo nữ chủ của chúng.

Một cái động phủ bằng máu khổng lồ bắt đầu hình thành, lực lượng đem Lạc Nam đẩy ra ngoài, bao trùm lấy Dị Nữ và cả bầy dơi vào bên trong.

Cả cái giường lớn lúc này đã biến thành động dơi…

Vân Tiêu cùng Thần Huyền Huân cũng phải bay lên cao né tránh.

Lạc Nam thấy vậy cười tủm tỉm, tồng ngồng ôm lấy Vân Tiêu nói:

“Đến lượt nàng, để xem Ngự Quy Thần Thể được Hồng Mông Thần Lực tưới tắm sẽ biến đổi như thế nào.”

Vân Tiêu mỉm cười ôm lấy hắn: “Hãy cho thiếp xem!”

Lần đầu tiên giữa hai người là do nàng chủ động, Vân Tiêu chưa từng xấu hổ trong chuyện này, ngược lại còn mong đợi tăng cường thực lực.

Lạc Nam kích động hôn lên bờ môi mê người đỏ thắm…

Rất nhanh, bên trong cung điện lại xuất hiện một chiếc giường, lại vang lên tình ca rung động lòng người, liên miên không dứt.

Không biết qua bao lâu sau, thanh âm yêu kiều thở gấp pha lẫn giận dỗi của Vân Tiêu vang lên:

“Đáng ghét, sao chàng còn chưa vào chính sự?”

Cái tên đáng ghét này thực hiện đủ mọi tư thế cả một ngày nhưng chưa truyền Hồng Mông Thần Lực sang cho nàng.

“Hắc hắc, phải làm nóng người trước đã.” Lạc Nam cười xấu xa, ai bảo nàng quá hấp dẫn khiến hắn muốn dừng mà không dừng được, quên cả việc tu luyện.

“Thiếp chịu hết nổi, tha đi phu quân.” Vân Tiêu vùi đầu trong lòng hắn làm nũng.

“Ngoan, bắt đầu chính sự.” Lạc Nam cười tủm tỉm.

Ý niệm vừa động, Hồng Mông Đỉnh gầm thét, Hồng Mông Thần Lực thông qua nơi tư mật như đại hải lan tràn khắp toàn thân nàng.

Ánh mắt của Vân Tiêu đột ngột sáng ngời, trở nên tỉnh táo và lý trí đến cực điểm.

Ngay khi Hồng Mông Thần Lực nhập thể, nàng nhẹ nhàng xoè bàn tay trước mặt Lạc Nam.

Trên năm đầu ngón tay tinh xảo, từng luồng Hồng Mông Quy Tắc nhảy nhót mà ra, nhảy nhót như đang nịnh nọt.

“Thiên phú thật kinh khủng.” Thần Huyền Huân thấy cảnh này cũng phải giật mình.

Không ngờ thứ Vân Tiêu có được đầu tiên không phải là sự lột xác của Ngự Quy Thần Thể, mà là lĩnh ngộ Hồng Mông Quy Tắc một cách dễ dàng.

Chưa dừng lại ở đó, Vân Tiêu bắt đầu dung hợp Hồng Mông Quy Tắc vào trong tất cả các loại quy tắc của mình.

Vô Thượng Quy Tắc đón nhận thêm Hồng Mông Quy Tắc, hơn nữa còn là Hồng Mông Quy Tắc cấp Siêu Thần Trung Kỳ từ Lạc Nam, uy lực lập tức bạo tăng dữ dội.

“Không hổ hai từ Vô Thượng của ta, không bao giờ có giới hạn.” Thần Huyền Huân lẩm bẩm.

Dù là nàng ở thời kỳ toàn thịnh trong quá khứ, nếu xét riêng về lĩnh vực Quy Tắc cũng không thể sánh bằng Vân Tiêu.

Đây chẳng lẽ chính là ngộ tính, là thiên phú của Bất Hủ Thần Thượng Cổ – Vạn Đạo Thần Chủ?

Sau khi tinh thông Hồng Mông Quy Tắc, Vân Tiêu bắt đầu luyện hóa Hồng Mông Thần Lực, để nó thẩm thấu vào toàn bộ thân thể mình.

Lúc này, Ngự Quy Thần Thể của nàng mới sinh ra dị biến.

Trên tấm lưng trần tuyệt mỹ hiện ra hình xăm của Hoàng Trung Lý, thân cây cao lớn, tán cây giang rộng, nhánh cây vươn dài, đơm hoa kết quả, rễ cây như kinh mạch trải rộng khắp toàn thân…

Hoàng Trung Lý như có được sự sống, nó xem Hồng Mông Thần Lực như nguồn nước dồi dào và tinh khiết, ra sức hấp thụ.

OÀNH.

Một sức mạnh khổng lồ lại đem Lạc Nam hất bay ra ngoài.

Hoàng Trung Lý đột ngột tách rời ra khỏi Vân Tiêu, biến thành đại thụ bao trùm toàn bộ không gian Hỗn Hành Cung Điện.

Lạc Nam kinh hãi phát hiện chẳng biết từ bao giờ, lực lượng trong Hồng Mông Đỉnh đã bị rút cạn chẳng còn một giọt nào.

Vân Tiêu ngồi dưới gốc cây Hoàng Trung Lý, hai mắt khép hờ như đang tiến vào trạng thái thần bí, huyền diệu nào đó.

Hắn vội vàng đem mười mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm ném vào Hồng Mông Đỉnh bổ sung lực lượng, lại lấy tất cả số mỏ Nguyên Thạch còn sót lại đặt xung quanh Hoàng Trung Lý, cung cấp cho Vân Tiêu sử dụng.

“Lần biến hóa này e rằng không ngắn.” Thần Huyền Huân nói:

“Chàng lột xác thân thể và huyết mạch mất hơn ba năm, Ngự Quy Thần Thể của Vân Tiêu rất lợi hại, e rằng cũng sẽ tốn từ một đến hai năm.”

“Thời gian không thành vấn đề, chỉ cần các nàng ấy mạnh hơn là được.” Lạc Nam cười nói.

Hắn ra lệnh cho Hỗn Hành Cung Điện thu nhỏ lại, đem nó cất vào trong đan điền để chúng nữ yên tâm tu luyện.

Cũng may trước đó thu được rất nhiều Nguyên Thạch từ đám người Thập Phương Các, bằng không khó mà đủ Nguyên Lực để Dị Nữ và Vân Tiêu hấp thụ lần này.

Nhưng hắn cũng đã dốc sạch túi cho các nàng, hiện tại xem như nghèo rớt mồng tơi.

“Đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân, bà nương Hương Trà kia dụ dỗ hôn ta một ngụm lại mất hơn mười loại Đạo Thuộc Tính cho nàng.” Lạc Nam ra vẻ bất mãn.

“Đồ xấu xa, đừng tưởng thiếp không biết dụng ý của chàng.” Thần Huyền Huân trừng mắt hừ một tiếng:

“Nếu chàng song tu với Hương Trà, đám Đạo Thuộc Tính đó chẳng phải cũng sẽ quay về?”

Lạc Nam mặt dày cười haha: “Lão bà, quả nhiên chỉ có nàng hiểu ta.”

“May cho chàng là tu luyện Bất Hủ Diễn Sinh Kinh, chỉ có công pháp này mới có được khả năng chia sẻ Thuộc Tính đặc biệt như vậy.” Thần Huyền Huân liếc xéo hắn.

“Đúng vậy, Bất Hủ Diễn Sinh Kinh là số một.” Lạc Nam vô cùng tán thành.

Chỉ cần là nam nhân, không thể không yêu công pháp như vậy.

Chúng nữ đều bế quan, Lạc Nam triệu hoán Hỗn Độn Cuồng Long, ngồi lên lưng nó di chuyển trong hỗn độn.

Hắn muốn dựa vào tin tức Tứ Đạo Giới Chủ cung cấp, tìm đến mấy phương thế giới còn vô chủ.

Trước tiên lưu lại một Vong Linh ở nơi đó theo dõi tình hình, chờ các lão bà có đủ thực lực sẽ mang theo dịch chuyển đến tranh đoạt Bản Nguyên.

Trong lúc Lạc Nam ung dung nhàn nhã, hai phương thế lực có nội tình Bất Hủ vẫn đang săn lùng lẫn nhau.

Bất kể là Hồng Mông Thiếu Chủ hay Vạn Vũ Thiếu Chủ đều đang tìm kiếm tung tích đối phương.

Bất quá hỗn độn thật sự quá lớn, ngay cả Bất Hủ cũng khó thể khám phá mọi ngõ ngách, huống hồ chỉ là một đám Siêu Thần?

Muốn bọn hắn chạm mặt sau đó xảy ra đại chiến, vẫn chưa biết phải chờ đến ngày tháng năm nào.

Vì để tăng hiệu quả, Hồng Mông Thiếu Chủ đã ra lệnh cho các Hồng Mông Sứ Giả phân tán ra hành động, một khi gặp tung tích cường giả Vạn Vũ Giáo phải lập tức báo tin.

Nhân cơ hội đó, Hồng Duệ mới có không gian truyền âm liên lạc với Lạc Nam:

“Chủ nhân, là thuộc hạ!”

“Tình hình thế nào rồi?” Lạc Nam thản nhiên hỏi.

“Hồng Mông Thiếu Chủ – Hồng Dương Phong đã thật sự bị ngài và chủ mẫu qua mặt, lệnh cho Hồng Mông Sứ Giả chúng ta tìm kiếm Vạn Vũ Giáo.” Hồng Duệ sùng bái nói.

Lạc Nam hài lòng nở nụ cười, có Bá Chủ Quy Tắc của hắn… trừ phi là Bất Hủ Thần đích thân dò xét linh hồn Hồng Duệ mới phát hiện sự thật, một tên Hồng Dương Phong còn chưa đủ tư cách.

“Có tin tức gì bên phía Vạn Vũ Giáo?” Lạc Nam hỏi.

“Không có thưa chủ nhân, hỗn độn thật sự quá lớn… hơn nữa chưa chắc có Vạn Vũ Giáo xuất hiện.” Hồng Duệ hồi đáp.

Lạc Nam vuốt cằm suy tư, việc vu oan giá họa lên đầu Vạn Vũ Giáo chỉ nhằm mục đích dụ dỗ Hồng Mông Thiếu Chủ hàng lâm hỗn độn mà thôi.

Không cần biết Vạn Vũ Giáo có vì đám đệ tử của Thủ Mộ Nhân mà tham gia náo nhiệt hay không, mạng của Hồng Dương Phong mới là mục tiêu chính, các mảnh gốm trong tay tên này quá mức quan trọng cho tương lai của Vân Tiêu.

Vạn Đạo Lưu Ly Bình, không thể không đoạt trở về.

Lạc Nam cũng không xem nhẹ Hồng Dương Phong chút nào, nhân vật có thể trở thành người thừa kế ngôi vị tộc trưởng của Hồng Mông Cổ Tộc chắc chắn đáng gờm.

Vì thế hắn cần chờ Hương Trà, Tiểu Tiểu, Dị Nữ, Vân Tiêu, Hiên Hiên và Mộng Âm xuất quan… nhằm đảm bảo phần thắng.

Bất quá trước đó, dù không động vào Hồng Dương Phong… nhưng vẫn có thể loại bỏ bớt chân tay của hắn.

“Ngươi nói các Hồng Mông Sứ Giả đang tách ra hành động?” Lạc Nam ánh mắt lấp lóe.

“Vâng, thuộc hạ cũng đang ở một mình mới dám liên lạc với ngài.” Hồng Duệ kính cẩn đáp.

Lạc Nam nhếch mép cười tà, cất giọng trầm thấp như ác ma:

“Vậy ngươi có biện pháp xác định vị trí của những tên khác chứ?”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239