Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 89
Phần 89

Vài ngày sau, Lạc Nam trong vai Huyễn Kha dẫn theo Hồ Dĩnh bị phong ấn tu vi ăn mặc trang trọng rời khỏi phủ thái tử.

Hắn ngang nhiên ôm eo người đẹp đi thẳng về hướng Huyễn Tổ Thần Đàn, được xây bên cạnh chủ điện của Huyễn Ảnh Yêu Thần.

Vốn có câu nói nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, lối vào bảo khố đặt ngay chỗ dễ nhìn thấy nhất, lại không phải ai cũng đủ tư cách biết được.

Dọc theo đường đi, không ít cường giả Huyễn Giới đều hướng hắn cúi đầu gọi Thái Tử, thái độ cực kỳ kính trọng.

Bởi vì tất cả đều biết một khi Huyễn Ảnh Yêu Thần được tổ tiên đón lên Chung Cực Giới, người thống trị tiếp theo của Huyễn Giới sẽ là vị Thái Tử này.

Hơn nữa ngày đó sẽ không còn xa…

Huyễn Kha hiện tại có thể nói là nhân vật quyền lực số hai ở Huyễn Giới, ngay cả thúc thúc của hắn là Huyễn Hoài cũng không thể sánh bằng.

Đó là lý do để chiều lòng Huyễn Kha mà đích thân hai vị Thái Thượng Trưởng Lão phải ra tay giúp hắn đoạt lấy Hồ Dĩnh.

Trước Huyễn Tổ Thần Đàn có một thân ảnh già nua nghiêm trang đứng thẳng, hai mắt khép hờ.

Đây là một lão phụ nhân nhìn qua có vẻ gần đất xa trời, tóc bạc trắng xóa, da thịt nhăn nhúm.

Nhưng đừng vì thế mà xem thường, lão phụ này chính là một trong năm vị Thái Thượng Trưởng Lão của Huyễn Giới, đứng hàng thứ ba trong năm người, bản thể là một tôn Vạn Ảnh Tri Chu, tơ nhện của bà ta giăng xuyên không gian, vô hình vô ảnh nhưng lại giống như hàng triệu con mắt quan sát bốn phương tám hướng, ngay cả một hạt bụi cũng đừng mơ thoát khỏi tầm quan sát.

Đặc biệt nhất là những tơ nhện này còn có thể kết thành ảo trận, huyễn ảnh vây nhốt kẻ địch.

Khi con mồi lạc vào bẫy tơ sẽ là lúc tử thần triệu hoán.

“Thái tử.” Nhìn thấy Huyễn Kha cùng Hồ Dĩnh đến gần, lão phụ nhân cũng không mở mắt, chỉ khẽ gật đầu chào hỏi.

“Gặp qua Tam Lão.” Lạc Nam dựa vào thông tin từ Huyễn Kha mà ứng phó, kéo lấy Hồ Dĩnh cười nói:

“Mỹ nhân khó chiều, ta muốn mang nàng đến bái lạy tổ tiên, để nàng chính thức trở thành con dân Huyễn Giới chúng ta.”

“Thái tử có lòng.” Lão phụ nhân nhẹ gật đầu, ung dung phất tay:

“Mời hai vị lên đàn.”

Lạc Nam mỉm cười, Hồ Dĩnh ở bên cạnh ra vẻ vừa giận vừa thẹn, cắn chặt cánh môi quật cường phản kháng.

Nhưng hắn chẳng nói lời nào, trực tiếp bá đạo đem nàng vác lên vai.

Lão phụ nhân nhịn không được mỉm cười, quả nhiên là thái tử, phong cách hành sự cũng nhanh gọn quyết liệt như vậy, không hổ danh là người sẽ kế thừa Huyễn Giới.

Lạc Nam bế Hồ Dĩnh bước lên tế đàn, nhưng hắn biết rõ dưới lòng đất của tế đàn chính là bảo khố của Huyễn Giới.

Nơi này quá mức trống trãi, ngoại trừ lão phụ nhân đang đứng canh thì ở xa xa còn có hậu vệ tuần tra và hộ pháp ẩn thân trong bóng tối, Trận Pháp và Phù Chú cũng ở khắp mọi nơi.

Nếu không hóa trang thành Huyễn Kha thì việc lén lút xâm nhập là bất khả thi, sẽ lập tức bị phát hiện trong nháy mắt, trừ phi kiên nhẫn chờ đợi có cao tầng của Huyễn Giới đến mở bảo khố để mình lẻn theo phía sau mà thôi.

Cũng may Huyễn Kha có đủ quyền hành để tiến vào bảo khố, đương nhiên là trước sự giám thị của phân thân Huyễn Ảnh Yêu Thần.

Bước lên tế đàn, trước mặt Lạc Nam hiện ra pho tượng khổng lồ.

Đây là tượng một con mắt.

Không sai, chỉ có một con mắt nhưng lại quỷ dị đến cực hạn.

Bởi vì ở trong đồng tử của con mắt này lại có một con mắt khác, ở trong con mắt khác lại có con mắt nhỏ hơn, ở trong con mắt nhỏ hơn lại tiếp tục có một con mắt… lặp đi lặp lại dường như vô tận.

Mắt chồng lên mắt, mắt nằm trong mắt, mắt xa mắt gần…

Càng nhìn càng thấy rối, càng nhìn càng tê dại cả da đầu.

Đây chính là bản thể của chủ nhân Huyễn Giới – Huyễn Đồng Yêu Thần, cũng là tổ tiên của Huyễn Tộc.

Nghe nói Huyễn Đồng Yêu Thần là tồn tại độc nhất vô nhị, ngay cả khi hắn sinh hạ dòng dõi cũng không có ai là giống hắn một trăm phần trăm, tối đa chỉ kế thừa được một số đặc điểm cũng như phần nào đó năng lực của hắn mà thôi.

Huyễn Ảnh Yêu Thần là hậu duệ có được nhiều điểm giống với Huyễn Đồng Yêu Thần nhất nên mới được quyền quản lý Huyễn Giới như hiện tại.

“Cái này mà là Yêu Tộc? Cái này là đồ quái dị thì đúng hơn.” Lạc Nam trong lòng thầm mắng.

Bất quá hắn cũng không quan tâm, đang định lôi kéo Hồ Dĩnh thắp nhan diễn kịch, sau đó tiến vào bảo khố…

“Quỷ Giới Công Chúa đến!”

Một thanh âm bỗng nhiên vang lên.

Lạc Nam sắc mặt bình thản nhưng trong lòng âm thầm chửi thề, mà Hồ Dĩnh ở bên cạnh cũng biểu hiện lạnh lùng.

Bọn hắn biết có phiền toái.

Quỷ Giới Công Chúa giờ nào không đến, lại đến ngay lúc này, thật là biết cách quấy rối.

“Thái Tử, vị hôn thê của ngài đến!”

Quả nhiên Tam Thái Thượng Trưởng Lão vội vàng thả người bay lên, nghiêm nghị nói:

“Chúng ta và Quỷ Giới sắp tới sẽ còn qua lại rất nhiều, không thể lãnh đạm, mời Thái Tử đi gặp nàng!”

Hắn còn chưa trả lời, một thanh âm trầm thấp nhưng đầy uy nghiêm đã như hư vô mờ mịt vọng đến:

“Tiểu Kha, ngươi thay trẫm tiếp đón Quỷ Giới Công Chúa chu toàn.”

Lạc Nam hít sâu một hơi, kẻ dám gọi tên Thái Tử là Tiểu Kha, lại xưng là Trẫm, không cần nói cũng biết chính là Huyễn Ảnh Yêu Thần rồi.

Ông ta ra lệnh cho nhi tử đích thân tiếp đón vị hôn thê, rõ ràng là cũng nóng lòng thúc đẩy quan hệ giữa hai phương đại thế giới.

Nếu hiện tại mình dám từ chối, khả năng bị nghi ngờ là rất cao.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam kính cẩn chắp tay gật đầu.

Thần Hiên Hiên và Linh Vũ Mộng Âm đang ẩn thân ở bên cạnh cũng âm thầm nổi giận:

“Bực mình thật.”

Ngược lại là Hồ Dĩnh, nàng đang khá hứng thú.

Quỷ Giới Công Chúa sẽ là nhân vật nào…

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239