Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 149
Phần 149

Tổ Long Tộc – Ngự Long Sơn Trang.

“Ây da, năm đó bộ xương già của lão phu không đủ khả năng tham gia trận chiến, lần này được nhìn thấy hậu bối của mình đại diện hai thế lực, cũng đủ để tự hào.”

Long Tổ vuốt râu, vỗ vỗ bả vai Hoài Khánh và Tổ Long Chi Nữ – Long Kiều Nhi ở bên cạnh.

“Thực lực của Lạc Minh Chủ, Phá Đạo Hội Trưởng đều thâm bất khả trắc, Lâm Tích quỷ dị khó lường, Hương Trà không nhận phản phệ, lại thêm nguy hiểm từ Yểm Ma Điện Chủ luôn rình rập.” Ngự Long Tổ Mẫu liếc xéo mắt nhìn trượng phu:

“Dù cho lão trở lại thời niên thiếu, lão gánh nổi sao?”

Long Tổ mặt già đỏ ửng, không thể không thừa nhận nhân tuyển lần này đều rất mạnh, Vạn Yêu Chi Chủ hồi sinh cũng chỉ có thể bại, ấy là chưa kể năm đó lão không phải đối thủ của Vạn Yêu Chi Chủ.

“Nguyên Giới sản sinh nhiều nhân vật kinh diễm như thế là chuyện rất đáng mừng.” Tổ Long Chi Hậu ung dung nói:

“Bất kể là ai cũng đều xứng đáng, nhưng có một việc bổn hậu muốn các ngươi phải hứa.”

“Vâng, không biết là chuyện gì?” Hoài Khánh cùng mấy vị Long Nữ cung kính hỏi.

“Các ngươi đều là nữ đại năng rồi, nhưng lại đều là nữ tử, chẳng lẽ định cô độc như vậy mãi sao? Long Tộc nhu cầu ở phương diện kia rất cao, bổn hậu biết các ngươi nhẫn nhịn cũng không dễ chịu.” Tổ Long Chi Hậu ý vị thâm trường nói.

Lời vừa ra, gò má Hoài Khánh, Long Kiều Nhi chúng nữ đỏ như đào chín.

“Dựa theo tập tục của hai nhà chúng ta, các đời thiên kiêu Tổ Long Tộc và Ngự Long Sơn Trang thường kết giao, ý hợp tâm đầu, trở thành thân thuộc.” Ngự Long Tổ Mẫu cảm thán nói:

“Chẳng biết vì sao đến thế hệ này lại âm thịnh dương suy, tìm khắp hai thế lực không ra nổi một nam tử ưu tú, cũng khó cho Khánh Nhi, Kiều Nhi các nàng.”

“Các vị trưởng bối đừng lo cho chúng ta, tỷ muội chúng ta sống với nhau rất tốt.” Hoài Khánh vội vàng phân bua.

“Nhưng người làm trưởng bối như chúng ta không yên tâm, nếu các ngươi không lập gia đình, mà Kỳ Nam và Thiên Ý cũng có ý định như vậy, truyền thừa qua thế hệ của hai thế lực chẳng lẽ đoạn tuyệt ở đây?” Tổ Long Chi Hậu nhếch miệng:

“Ta thấy các ngươi tâm cao khí ngạo, nam nhân kém hơn mình chắc chắn không lọt vào mắt, vậy chọn kẻ mạnh hơn thì sao?”

“Đúng thế, xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.” Ngự Long Tổ Mẫu ra vẻ thần bí.

“Hừ, sao không nói thẳng là tên họ Lạc kia?” Hoài Khánh bực bội:

“Để xem hắn có thắng được không rồi tính!”

Nói xong cũng mặc kệ ánh mắt trêu chọc của các vị trưởng bối, toàn bộ Long Nữ nhập vào cơ thể Hoài Khánh, đằng long mà đi.

“Hahaha.” Long Tổ vuốt cằm cười dài:

“Để xem kết quả rồi tính chứ không trực tiếp phản đối, có hy vọng.”

Trụ Việt Tông.

Lâm Tích cung kính cúi đầu trước hai vị Trụ Việt Tổ, nhẹ giọng nói:

“Sư tôn, sư mẫu… trận chiến này đệ tử đại diện cho Trụ Việt Tông chúng ta.”

“Tích Nhi, hai chúng ta, toàn bộ Trụ Việt Tông đều tự hào về ngươi.” Trụ Việt Tổ ôn hòa cười:

“Nhưng Tiểu Nam hắn cũng là hậu bối xuất thân từ Nhất Thế Vũ Trụ, là một phần tử của Trụ Việt Tông, hắn cũng như ngươi, đều đại diện cho Trụ Việt Tông.”

“Đây quả thật là nội chiến, mỗi người các ngươi đều xứng đáng với một Thế Giới Bản Nguyên của riêng mình.” Trụ Việt Tổ Mẫu thở dài:

“Ta chỉ có một yêu cầu đối với ngươi.”

“Xin sư mẫu nói!” Lâm Tích đợi mệnh.

Nàng từ nhỏ đã là trẻ mồ côi, được số mệnh chỉ định, một đường chém giết leo lên, đắc tội vô số kẻ thù, nhìn đâu cũng thấy đại địch.

Chỉ khi được Trụ Việt Tổ thu làm đệ tử, được sư phụ và sư mẫu chiếu cố như nữ nhi trong nhà, nàng mới cảm giác được hương vị tình thân, tính cách cũng dần dần thay đổi, biết suy nghĩ cho đại cục hơn thay vì những hành vi bộc phát vì một chút lợi ích nhỏ như ngày trước.

Lâm Tích chưa từng làm trái lời dạy của hai vị trưởng bối mà nàng kính trọng.

“Sau trận chiến này, dù kết quả cuối cùng là ai giành thắng lợi, những người còn lại cũng sẽ rời khỏi Nguyên Giới, tìm kiếm phương hướng khác để tiến vào Siêu Thần, đúng chứ?” Trụ Việt Mẫu Tôn dịu dàng hỏi.

“Vâng.” Lâm Tích không do dự gật đầu.

Thật ra nàng đã bại ngay từ đầu, bởi vì nàng đã thua cược với Hương Trà, chỉ có thể trở thành trợ thủ của Hương Trà mà thôi.

Thế nên bên trong trận chiến, nếu nàng thắng thì xem như Hương Trà thắng, cũng không liên quan gì đến nàng.

Ngay từ đầu nàng đã có dự định khi trận chiến kết thúc sẽ rời khỏi Nguyên Giới, tìm Thế Giới Bản Nguyên thuộc về mình.

Trụ Việt Mẫu Tôn nói tiếp: “Ngoài kia hung hiểm quá nhiều, ta và sư phụ không an tâm để ngươi một mình rời đi, yêu cầu của chúng ta chính là ngươi phải hợp tác với Lạc Nam, đi cùng với hắn.”

“Bởi vì dù Lạc Nam thắng, hắn cũng sẽ đi để tìm cơ hội cho những người xung quanh hắn…”

“Đúng vậy.” Trụ Việt Tổ tán thành:

“Dù sao đều là người một nhà, có các ngươi chiếu cố lẫn nhau giữa hỗn độn vô tận ngoài kia, người làm trưởng bối như chúng ta mới có thể an lòng.”

Lâm Tích mím môi, nàng không ngờ yêu cầu của sư phụ và sư mẫu lại là như thế.

Tuy rằng hai vị trưởng bối thật tâm muốn tốt cho nàng, nhưng Lạc Nam đi cùng với các nữ nhân của hắn, nàng lẫn vào trong đó khó tránh khỏi mất tự nhiên.

“Thế nào? Nếu ngươi không đồng ý, chúng ta sẽ không để ngươi rời Nguyên Giới.” Trụ Việt Mẫu Tôn nghiêm túc.

Biết không thể thay đổi, Lâm Tích đành ngoan ngoãn chắp tay:

“Vâng, đồ nhi nguyện nghe theo phân phó.”

Không gian di động, thân ảnh của nàng chậm rãi tan biến.

“Tốt rồi…” Hai vị trưởng bối rốt cuộc an tâm.

Nếu Lạc Nam thắng, hắn chắc chắn sẽ là Siêu Thần, Lâm Tích được hắn chiếu cố, vừa an toàn, vừa có tỷ lệ tìm được cơ duyên mà đột phá.

Đều là hậu bối của mình, Trụ Việt Tổ và Trụ Việt Tổ Mẫu chỉ muốn tất cả đều bình an.

Vùng càn khôn vĩ đại ngoài kia nên để người trẻ tuổi chinh phục và khám phá.

Bọn họ chỉ muốn làm hậu phương vững vàng ủng hộ phía sau.

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239