Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 166
Phần 166

Lạc Nam thật sự ngủ…

Liên tục đột phá Nguyên, Thể và Hồn vào Siêu Thần, còn chưa kịp ổn định tu vi đã phải vượt cấp đại chiến một trận, dù yêu nghiệt đến đâu cũng khó tránh khỏi tinh thần mỏi mệt.

Giấc ngủ của hắn cũng không bình thường, trong linh hồn có 69 vị Tuyệt Sắc Mỹ Hồn Cơ ôn dưỡng.

Đầu gối lên đùi Á Hy Thần, ngửi được hương thơm mê người dễ chịu từ Thiên Hương Ngọc Thể của nàng.

Tiếng đàn của các mỹ nhân ngư từ các nàng Thuỷ Triều Tịch, U Quỳnh, Linh Lung hòa cùng tiếng hát từ Tiên Âm, Thần Âm của Cầm Dao Nhã, Cầm Thanh Vận du dương bên tai.

Từng khối cơ bắp căng cứng lại được các bàn tay mềm mại vuốt ve, xoa bóp thư giãn.

Chúng nữ đem hắn sủng ái đến tận trời, thay nhau hầu hạ để giấc ngủ của phu quân mình có được chất lượng tốt nhất.

Mà nhờ năng lực chăm sóc của các nàng, tu vi của hắn cũng dần trở nên ổn định, căn cơ càng thêm vững chắc.

Ba ngày ba đêm, Lạc Nam chậm rãi mở mắt, nhìn thấy từng khuôn mặt tuyệt mỹ vẫn bồi tiếp bên người, trực tiếp ôm Á Hy Thần đè xuống:

“Các bảo bối, phu quân thèm!”

Thể tu đột phá, sinh lực tràn trề, quả thật như núi lửa bùng nổ.

“Đáng ghét.”

Trong tiếng oanh oanh yến yến, bầu không khí hương diễm lại bao phủ đại điện uy nghi.

Mỹ âm vang vọng, một khúc ôn tình rung động lòng người…

Không biết qua bao lâu sau, Tuế Nguyệt lười biếng tựa đầu vào lòng ngực nam nhân, vừa yêu vừa hận nói:

“Đột phá Siêu Thần khiến chàng càng thêm mạnh mẽ ở phương diện này, tất cả chúng ta chẳng còn manh giáp.”

“Trước đây cũng thế mà.” Lạc Nam cười xấu xa:

“Các nàng chưa từng thắng phu quân lần nào.”

Từng đôi mắt hờn dỗi liếc xéo, nhưng không thể phản bác nổi.

Huyết mạch Long Tộc, huyết mạch Bất Hủ Cổ Tộc, Thể Tu cường đại, Âm Dương Chi Lực thịnh vượng… bất cứ khía cạnh nào của người nam nhân này cũng đủ để ngự nữ thiên hạ, hàng phục mọi nữ nhân.

Lạc Nam vuốt ve làn da nhẵn nhụi của Yên Nhược Tuyết, đem cái Thế Giới Bản Nguyên đoạt được từ Ứng Khang đưa cho nàng cười nói:

“Bà cả ưu tiên, trước hết tiến vào Siêu Thần… những người khác ta sẽ từ từ tìm kiếm.”

Các nữ nhân đối với điều này không hề dị nghị, Yên Nhược Tuyết thân là Bá Hậu, đương nhiên phải có được ưu thế của Bá Hậu.

Bá Hậu đột phá Siêu Thần, không ai cảm thấy không phục.

Nhưng lần này chính Yên Nhược Tuyết lại nhẹ lắc đầu, dịu dàng hôn lên má hắn thủ thỉ:

“Hiện tại kẻ địch ngày càng khó lường, chàng nên ưu tiên cho những tỷ tỷ có thực lực thật sự mạnh đột phá Siêu Thần, thay chàng gánh vác áp lực, sau đó hãy tính đến bọn thiếp.”

“Vân Tiêu có được khả năng dung hợp Quy Tắc, Hương Trà thân là Uẩn Linh Đạo Trà liên tục thi triển Nghịch Thế Thần Thông, Đế Lạc tinh thông đa lĩnh vực… một trong ba người này nên đột phá Siêu Thần.”

Thấy nàng hiểu chuyện như thế, Lạc Nam nở nụ cười, lại nói:

“Ta đương nhiên hiểu ý của nàng, nhưng mấy bà nương đó vô cùng cao ngạo, chưa chắc chịu nhận Thế Giới Bản Nguyên do ta chiếm được.”

Hắn thừa hiểu với tính cách của Hương Trà hay Vân Tiêu, có lẽ các nàng sẽ càng ưa thích tự mình tìm đến thế giới khác tranh đoạt Thế Giới Bản Nguyên thay vì nhận một phần quà từ trong tay hắn.

“Vậy thì giao cho Đế Lạc, nàng là nữ nhân của chàng, chẳng lẽ không nghe theo ý chàng sao?” Yên Nhược Tuyết mỉm cười.

“Ý này rất tốt.” Thần Huyền Huân cũng tán thành:

“Đế Lạc một khi đột phá Siêu Thần, những phương diện khác như Trận Pháp, Luyện Khí, Luyện Đan cũng sẽ dễ dàng tiến bộ theo, đối với sự phát triển của thế giới rất có lợi.”

Lạc Nam ánh mắt sáng lên, nếu Đế Lạc thật sự trở thành Luyện Khí Sư cấp Siêu Thần… vậy việc khôi phục Thiên Cơ Lâu cũng có hy vọng.

Nghĩ đến đây, hắn trực tiếp truyền âm:

“Đế Lạc, nàng kiểm tra Nhẫn Trữ Vật đến đâu rồi? Vào Bá Vũ Điện gặp ta!”

Không lâu sau, Đế Lạc đẩy ra đại môn bước vào…

Vừa nhìn thấy cảnh tượng kiều diễm xuân sắc trong Bá Vũ Điện, nàng suýt chút nữa quay người trở ra.

“Ngại ngùng cái gì?” Lạc Nam vừa bực mình vừa buồn cười, vung tay một cái, Siêu Thần Lực mạnh mẽ đem Đế Lạc chụp đến bên cạnh.

“Đường đường là Giới Chủ lại dùng sức mạnh cho những việc này sao?” Đế Lạc ra vẻ lạnh lùng.

Chụt.

Lạc Nam vô liêm sỉ hôn lên mặt nàng một ngụm, cười tủm tỉm:

“Sắp gả cho ta rồi, nên tập quen dần.”

“Phu quân nói đúng, mọi người đều là phu nhân của Lạc Gia, cũng đừng giữ khoảng cách nữa.” Diễm Nguyệt Kỳ trêu chọc nói:

“Không thấy lần trước Vân Tiêu còn chịu đựng gia pháp sao?”

Đế Lạc nghe vậy thầm nghĩ cũng đúng, ngay cả nhân vật như Vân Tiêu còn rơi vào khói lửa chốn nhân gian rồi, ta chạy thoát được sao?

Lạc Nam thấy nàng có vẻ xuôi, vội vàng nắm bắt cơ hội ôm Đế Lạc áp xuống.

“Ngươi muốn làm gì?” Thiên Hạ Đệ Nhất trong quá khứ vùng vẫy, tim đập càng nhanh.

“Hảo đạo lữ, bần đạo vừa có chút lĩnh ngộ trong trận chiến với Siêu Thần, muốn cùng đạo lữu âm dương hòa hợp, dụng tâm cảm thụ.” Lạc Nam tùy ý bịa chuyện:

“Việc này là chính sự, không thể chậm trễ.”

“Phi!” Chúng nữ bật cười khúc khích.

Đế Lạc nghe hắn tìm cho mình một cái cớ, cũng thuận thế mà nước chảy thành sông…

Trước sự hứng thú của hậu cung, thật sự luân hãm…

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239