Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 177
Phần 177

“Ta không phục!”

Giọng nói lạnh lùng mang theo nộ khí ngập trời, vang vọng khắp Chân Giới, khiến thiên địa rung chuyển.

Áp lực kinh khủng từ thanh âm ấy làm vô số sinh linh quỳ rạp xuống đất, trái tim đập thình thịch, ngay cả những tu sĩ Thần Đạo cũng cảm thấy linh hồn run rẩy.

Thiên địa Chân Giới lập tức bị bao phủ bởi một tầng hắc ám, ánh sáng từ trăng sao nhật nguyệt đều bị Ma Lực kinh thiên vùi chôn.

Bóng tối bao trùm cả thế giới.

Hương Trà vẫn đứng hiên ngang giữa hư không, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt sắc sảo không chút sợ hãi.

Viên Ma Đan của Ma Hưng đã giúp nàng hồi phục phần lớn thương thế nhưng khí tức vẫn chưa hoàn toàn ổn định.

Đối mặt với uy áp khủng khiếp này, nàng khẽ nhíu mày, cảm nhận được một mối nguy hiểm vượt xa Ma Hưng.

“Kẻ này… mạnh hơn nhiều!” Hương Trà thầm nghĩ.

ONG.

Viễn Ma Đao như bị một cổ sức mạnh vô hình đoạt khỏi tay của nàng, dù Hương Trà đã cố gắng giữ chặt, vẫn bị đoạt đi mất.

OÀNH!

Hư không phía trước nứt toác như bị một bàn tay vô hình xé rách. Từ trong khe nứt, một thân ảnh nữ nhân bước ra.

Nàng mặc trường bào đen tuyền, thêu từng luồng Ma Văn uốn lượn, mái tóc dài như thác nước, đen nhánh nhưng lấp lánh ánh đỏ như máu.

Đôi mắt nàng đỏ rực như hai ngọn lửa địa ngục, sát khí bùng nổ khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Ma khí từ cơ thể nàng cuồn cuộn tuôn ra, hóa thành hàng trăm con Ma Lang gào thét, mỗi con đều mang theo Siêu Thần Quy Tắc, khiến cả Chân Giới như chìm vào hắc ám vĩnh hằng.

Trước khí tràng cường đại của nữ nhân, vô vàn sinh linh cảm giác áp lực đè nặng đến ngạt thở.

Hương Trà ngẩng đầu nhìn thẳng, thản nhiên hỏi:

“Ngươi là ai? Dựa vào đâu không phục?”

“Ma Lệ, tỷ tỷ của Ma Hưng!” Nữ nhân cất giọng, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao quét qua Hương Trà, rồi dừng lại trên Trận Bàn của Thôn Sinh Luyện Ma Trận.

Cảm nhận nguồn Ma Lực ẩn chứa khí tức quen thuộc trên cơ thể Hương Trà, đồng tử trong mắt Ma Lệ co lại, Địa Ngục Hoả càng là thiêu đốt dữ dội cho thấy thịnh nộ trong lòng:

“Dám luyện thiên kiêu Ma Linh Tộc thành Ma Đan, hôm nay ta đại diện cho Ma Linh Tộc tế luyện cả thế giới này.”

Lời vừa dứt, Ma Lệ giơ tay, một luồng Siêu Thần Ma Lực bùng nổ, hóa thành một bầy Ma Lang khổng lồ lao thẳng về phía Hương Trà. Mỗi con Ma Lang đều mang theo sức mạnh hủy diệt, Siêu Thần Quy Tắc quấn quanh chúng nó khiến không gian xung quanh nứt vỡ.

Uy lực này vượt xa Ma Hưng khi kích hoạt Siêu Thần Huyết Thống, chứng tỏ Ma Lệ là Siêu Thần hàng thật giá thật.

“Giết đệ thì tỷ ra mặt sao? Quả nhiên đều hung hăng càn quấy, tự cho mình là đúng như nhau cả.”

Hương Trà mỉa mai, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định.

Thần Quang Thiên Dực và Hộ Đạo Cổ Thụ cùng lúc kích hoạt.

“Nghịch Thế Dung Hợp!”

Mượn nhờ Thế Giới Chi Lực, Hương Trà bá đạo dung hợp hai môn Nghịch Thế Thần Thông vào nhau.

Chỉ thấy hư ảnh Đạo Thụ sừng sững hiện ra trước mặt nàng, ánh sáng xua tan một vùng ma khí phủ xuống tán cây.

Vô số chiếc cánh thay cho những phiến lá mọc lên từ những tàn cây.

Đạo Thụ hư ảnh như có hàng vạn cánh tay, mỗi cánh tay mọc ra hàng nghìn chiếc cánh.

Chưa dừng lại ở đó, bởi vì trên thân cây, trên quang minh dực đều có Trận Văn tầng tầng đan xen, hóa thành màn chắn khổng lồ ngập tràn ánh sáng huyền ảo.

Tạo thành một khung cảnh chỉ có trong thần tích che trước mặt Hương Trà, bảo vệ càn khôn.

Chiêu thức cũng giống như chủ nhân của nó, mỹ lệ đến mê hồn…

Cùng lúc đó, bầy Ma Lang đã giương nanh múa vuốt xông đến tấn công dữ dội.

ĐÙNG ĐÙNG ẦM ẦM…

Va chạm làm thiên địa rung chuyển, không gian trong vòng vạn dặm hóa thành phế tích.

Dù đã cố gắng hết sức, bầy Ma Lang mạnh mẽ kia vẫn có thể vồ nát, cắn xé, phá huỷ từng tầng dực diệp…

“Bạo!”

Hương Trà quyết đoán bóp chặt.

ĐÙNG.

Hộ Đạo Cổ Thụ cùng Thần Quang Thiên Dực kích nổ Trận Văn, tạo bạo khủng bố.

Trước nguồn sức mạnh này, vô số Ma Lang tan thành hư vô.

“Phốc!”

Hương Trà không trụ nổi nữa, thân thể bị chấn bay, máu chảy ra từ bờ môi tái nhợt.

“Thì ra đây là thực lực của Siêu Thần!” Hương Trà lau máu trên môi, nội tâm cười khổ.

Dù rất tự tin bản thân có thể vượt cấp chiến đấu, nhưng đại năng và Siêu Thần vẫn chênh lệch quá nhiều.

Chỉ để huỷ một chiêu của đối phương, nàng đã dốc hết sức nhưng vẫn bị phản phệ không nhẹ chút nào.

Trong khi đó, Ma Lệ ung dung bình thản dạo bước trên không trung, cất giọng trêu tức:

“Có chút bản lĩnh, chẳng trách khiến đệ đệ khờ khạo của ta vẫn lạc… nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Nói xong, Ma Lệ giơ tay, một thanh trường thương đen kịt xuất hiện.

Hắc Lang Ma Thương – Siêu Thần Binh chân chính.

Trên thân thương, hàng vạn luồng kinh mạch sống động uốn lượn từ mũi đến tận chuôi, đầu sói cố định, mũi thương như mọc ra từ miệng sói, răng nanh đen kịt bao phủ.

Hắc Lang Ma Thương nhẹ nhàng cắm vào Viễn Ma Đao, tất cả Phong Ấn do Hương Trà tạo ra đều bị phá huỷ.

HÚ.

Theo một tiếng sói tru dài, Hắc Lang Ma Thương hiện ra hư ảnh Ma Lang Thần nuốt chửng cả Viễn Ma Đao.

Khí tức của nó liền trở nên mạnh mẽ hơn một chút.

Yêu Binh Tộc cấp Siêu Thần!

“Nhất thương đủ diệt ngươi!” Ma Lệ quát lớn, trường thương đâm ra.

Một đòn này mang theo sức mạnh hủy diệt cả một thế giới, khiến ngay cả Chân Giới Chi Linh cũng phải run rẩy.

Hương Trà không dám chậm trễ, lập tức kích hoạt Thôn Sinh Luyện Ma Trận. Trận Bàn rung lên, vô số Trận Văn rực sáng bảo hộ xung quanh nàng, cố gắng nuốt chửng đòn tấn công của Ma Lệ.

Đồng thời, nàng triển khai Thiện Âm cùng Phật Âm, thanh âm thánh thót vang vọng, hòa quyện với ý chí Chân Giới, muốn làm suy yếu thế công của đối thủ.

Nhưng Ma Lệ chỉ cười khinh miệt: “Đồ chơi vặt vãnh!”

Tay vung thương, Siêu Thần Ma Lực bùng nổ, phá tan Thiên Sinh Âm Vận như xé giấy.

Mà Bán Siêu Thần Trận như Thôn Sinh Luyện Ma Trận cũng bị ma thương xé toạc, Trận Văn vỡ vụn, không chịu nổi sức mạnh của Siêu Thần Sơ Kỳ.

“Phốc!” Hương Trà thổ huyết, cơ thể run rẩy.

Nàng cố gắng đứng dậy, nhưng khí tức đã suy yếu nghiêm trọng. Ma Lệ đứng giữa hư không, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một con kiến, trường thương trong tay lóe lên hàn quang chết chóc.

“Nhỏ yếu đến đáng thương hại!” Ma Lệ lạnh lùng nói, Hắc Lang Ma Thương lại vung lên, một đạo Ma Lang khổng lồ mang theo Siêu Thần Quy Tắc lao xuống, nhắm thẳng vào Hương Trà.

Đòn này nếu trúng, không chỉ Hương Trà, mà cả một vùng Chân Giới sẽ hóa thành phế tích.

Lạc Nam nắm chặt tay, Siêu Bá Thần Chưởng đã ngưng tụ.

Hắn định ra tay, nhưng đúng lúc này, Hương Trà bỗng nở một nụ cười tinh quái. Dù cả người đầy máu, nàng vẫn không mất đi vẻ đẹp phi thường, thậm chí trên mặt còn mang theo sự nghịch ngợm và tự tin.

Hương Trà đứng dậy, lau máu trên khóe miệng, ánh mắt lấp lánh như sao trời.

Ma Lệ nhíu mày, Lạc Nam và Vân Tiêu cũng đưa mắt nhìn nhau, chẳng lẽ đến tận giờ phút này, nàng ấy vẫn còn át chủ bài hay sao?

Tất cả sinh linh Chân Giới chưa từng trải qua vô vàn cảm xúc biến chuyển một cách liên hồi như vậy.

Khi thì tuyệt vọng sợ hãi, lúc thì tràn ngập hưng phấn hy vọng vào tương lai, rồi lại bị đạp nát hy vọng, rồi lại tiếp tục kỳ vọng và chờ mong.

“Nếu tỷ tỷ đã vì đệ đệ xuất đầu, thì ta sẽ làm ngược lại.” Hương Trà nhún vai, cất giọng trong trẻo:

“Để sư đệ của ta thay người làm sư tỷ này dạy dỗ ngươi một trận đi!”

Lạc Nam bật cười, lắc đầu bất đắc dĩ. Hương Trà đúng là không bao giờ làm người ta thất vọng. Ngay cả trong lúc nguy cấp, nàng vẫn biết cách biến trận chiến sinh tử thành một màn trình diễn.

Hắn bước ra, khí tức Siêu Thần Sơ Kỳ bùng nổ, Dịch Chuyển Tức Thời triển khai.

Thân ảnh đã ở trước mặt Hương Trà, ánh mắt nhìn lấy một thương của Ma Lệ gào thét quét đến, ung dung nâng lên bàn tay.

Siêu Bá Thần Chưởng ngưng tụ từ lâu cứ thế mà oanh tạc.

OÀNH.

Hai luồng lực lượng va chạm, thiên địa nổ tung, ánh sáng chói lòa bao phủ vạn dặm. Không gian xung quanh hóa thành hư vô, vô số ngọn núi bị dư ba nghiền nát, sinh linh Chân Giới chỉ có thể kinh hãi nhìn lên.

Ma Lệ biến sắc, cảm nhận được khí tức khủng bố từ Bá Thần Chưởng nghiền ép vào trường thương, thân thể liên tục lùi bước giữa không trung.

“Siêu Thần Sơ Kỳ?” Ma Lệ cắn răng, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Không ngờ Chân Giới lại có một tồn tại ngang hàng với mình.

“Nàng thế nào rồi?” Lạc Nam không quan tâm đến Ma Lệ, quay đầu nhìn Hương Trà.

Mặc dù con ả này cũng là nữ nhân tuyệt sắc, nhưng hiển nhiên còn lâu mới sánh bằng sư tỷ bảo bối của mình.

Hắn cúi người đem Hương Trà bế lên, chỉ thấy nàng khoe khoang nói:

“Vừa rồi thấy ta ngăn chặn Siêu Thần không?”

Mặc dù ỷ vào Thế Giới Chi Lực, nhưng một đại năng cản được một đợt tấn công của Siêu Thần, quả thật đáng để kiêu ngạo.

“Rất lợi hại, chuyện tiếp theo giao cho ta đi!” Lạc Nam tán thưởng.

Vân Tiêu đã đến, hắn đem Hương Trà giao cho Vân Tiêu đỡ lấy.

Chủ động bước lên đối mặt với nữ địch nhân.

“Siêu Thần thì đã sao? Siêu Thần ngã xuống trong tay ta cũng không ít!” Ma Lệ hừ lạnh:

“Càn Khôn Ma Thương – Lang Khiếu Địa Ngục!”

Hắc Lang Ma Thương rít gào, từ trong thương là hư ảnh một con Địa Ngục Ma Lang xông ra, vừa chứa đựng Siêu Thần Ma Lực tấn công nhục thân, vừa mang theo Địa Ngục Ma Diễm thiêu đốt linh hồn.

Ma Lực và Ma Diễm dung hợp, phô thiên cái địa phủ xuống đầu Lạc Nam.

Hắn cười nhạt, không chút hoảng loạn.

Nhẹ nhàng nâng tay, hình xăm một vạn thanh Thần Kiếm chuyển động, vô tận Kiếm Thế bùng nổ.

Khi bàn tay duỗi ra, tầng tầng lớp lớp vảy rồng cổ lão đã xuất hiện, Long Ngữ bao trùm, hình thành trảo ấn vồ đến.

Một trong các môn Vũ Kỹ mà hắn đã sáng tạo.

Kết hợp giữa Tổ Long Thế, Tổ Long Trảo và Long Ngữ mang theo sức mạnh của một vạn thanh Kiếm Thần bạo phát Kiếm Thế từ Vực Thần Đạo Kinh.

“Tổ Long Vạn Kiếm Trảo!”

Bóp nát hư ảnh Địa Ngục Ma Lang, phá tan Siêu Thần Ma Lực, xuyên qua tầng tầng Địa Ngục Ma Diễm.

Tổ Long Vạn Kiếm Trảo ngạnh kháng trực diện Siêu Thần Binh – Hắc Lang Ma Thương.

KENG.

Như hai thanh kim loại va đập lấy nhau, Hắc Lang Ma Thương kịch liệt chấn động, Ma Lệ không dám tin kinh hô thành tiếng:

“Làm sao có thể? Long trảo này sao lại chứa đựng Kiếm Thế kinh khủng như thế?”

Chỉ vừa va chạm một đòn, cánh tay của nàng đã tê dại, Ma Thế quanh thân run lẩy bẩy.

“Hay lắm, tiểu sư đệ!” Hương Trà ngồi một bên, vừa ăn đan dược phục hồi, vừa vỗ tay cổ vũ:

“Đánh mạnh vào, đừng nương tay, bắt Siêu Thần làm nữ nô!”

Vân Tiêu đứng cạnh mỉm cười, sư tỷ đệ các ngươi kẻ đánh người khen hay, đáng thương cho tỷ đệ Ma Linh Tộc.

Ma Lệ nghe Hương Trà trêu chọc, sát khí càng thêm nồng đậm, uy nghiêm ra lệnh: “Hỡi bầy tôi trung thành của ta, mau hiện thân!”

Thoại âm rơi xuống, xung quanh Ma Lệ có hàng vạn Ma Hồn gào thét lao ra.

Những Ma Hồn này đều là Hồn Thần Đạo, số lượng lên đến một vạn.

Thì ra đây mới là công pháp cao cấp nhất của Ma Linh Tộc – Ngự Hồn Ma Kinh.

Ngự Hồn Ma Kinh giúp tộc nhân của Ma Linh Tộc thu phục linh hồn con mồi, dùng ma lực bồi dưỡng chúng nó trở thành đội quân trung thành, hùng mạnh.

Chỉ có cường giả cấp Siêu Thần của Ma Linh Tộc mới đủ tư cách tu luyện Ngự Hồn Ma Kinh, dù là Ma Hưng trước đó cũng chưa được tu môn công pháp này.

Với số lượng một vạn Ma Hồn Thần Quân, có thể thấy Ma Lệ đã tu luyện Ngự Hồn Ma Kinh rất có thành tựu.

Giờ đây vạn hồn gào thét, ma khí trùng thiên, vạn Ma Hồn Thần Quân như địa ngục vây khốn Lạc Nam, muốn xé tan linh hồn của hắn thành vạn mảnh.

“Ngon lành cành đào!”

Lạc Nam hưng phấn cười dài: “Vừa lúc đám Long Linh của ta đang thiếu thức ăn.”

Nghe thanh âm của hắn, ẩn dưới bóng đêm dưới chân, đám Hỗn Độn Long Linh hưng phấn chuyển động.

“Ăn nói ngông cuồng, chết đi!” Ma Lệ nổi giận, lao vút theo đội quân của mình, tàn nhẫn vô tình đâm ra một thương.

ONG.

Bá Đỉnh tru lên, vô vàn Bá Thần Lực gào thét mà ra.

Lạc Nam nhẹ điểm đầu ngón tay, một cái Đạo Thần Luân được tập hợp từ vô số loại Đạo Thuộc Tính cấp độ Siêu Thần đã hình thành trước mặt.

Số lượng không dừng ở con số một.

Mười cái Đạo Thần Luân, trăm Đạo Thần Luân, nghìn Đạo Thần Luân.

Tầng tầng lớp lớp chồng chất lên nhau như vòi rồng khổng lồ càng lúc càng khuếch đại, mỗi một tầng Thần Luân đều xoay tròn theo chiều hướng khác nhau, hỗn loạn đầy táo bạo.

“Loạn Quyển Thần Luân!”

Lạc Nam dồn lực tung chưởng, Loạn Quyển Thần Luân huỷ thiên diệt địa gào thét cuốn phăng tất cả.

Đồng tử trong mắt Ma Lệ co rút lại.

“RỐNG…”

Ngàn vạn Ma Quân Thần Hồn vừa lao đến đã bị Loạn Quyển Thần Luân cuốn lấy, kêu lên thê lương thảm thiết như lệ quỷ phải nhận đại hình từ địa ngục.

Nát bấy, tan tành, Ma Hồn hóa thành từng mảnh vụn chính là kết quả của chúng nó.

Những tia linh hồn nát vụn này bị cái bóng của Lạc Nam hấp thu, biến thành nguồn thức ăn dồi dào cho đám Hỗn Độn Long Linh.

Thôn nạp không ngừng.

“Không xong!” Ma Lệ kinh sợ, Loạn Quyển Thần Luân nghiền nát tất cả Ma Quân rồi lại bao trùm lấy cơ thể nàng.

ẦM ẦM ẦM…

Càn khôn xung quanh Ma Lệ sụp đổ, Loạn Quyển Thần Luân vẫn tiếp tục xoay tròn hỗn loạn, muốn xoay nát cả Ma Lệ.

“Tránh!” Ma Lệ thở hổn hển, triệu hoán một con tọa kỵ Thời Không Ma Lang.

Vội vàng ngồi lên lưng nó.

Thời Không Ma Lang dịch chuyển không gian, thành công thoát khỏi sự bao vây của Loạn Quyển Thần Luân.

“Cường giả hạ thủ lưu tình!” Thanh âm cầu khẩn của Chân Giới Chi Linh truyền vào đầu Lạc Nam.

Hắn hơi nhíu mày, thì ra trận chiến với Ma Lệ khiến Chân Giới đang bị tàn phá nghiêm trọng, nhất là Loạn Quyển Thần Luân đánh gần nát một gốc thế giới rồi.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, Chân Giới sẽ tổn thất thảm trọng.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Ma Lệ mất bình tĩnh, ánh mắt lộ vẻ rối loạn.

Lúc này trong đầu ả đã kết luận Lạc Nam và Hương Trà cũng giống như mình và Ma Hưng, đến từ một thế lực nào đó ở Chung Cực.

Bằng không sao có thể mạnh đến nghịch thiên như vậy?

Rất có thể thế lực sau lưng của hai người này so với Ma Linh Tộc còn cường đại hơn.

Chọc phải tồn tại như vậy, dù là Ma Linh Tộc cũng ăn không tiêu.

Lạc Nam không quan tâm đối phương nghĩ gì, nếu như tiếp tục đánh ở đây sẽ khiến Chân Giới huỷ diệt.

Nghĩ đến đây, hắn gầm lên một tiếng:

“Hỗn Độn Càn Khôn Chuyển!”

Hai tay hướng về phía Ma Lệ bóp chặt không gian, chấp chưởng càn khôn.

Bên trong đan điền, Hỗn Độn Đỉnh và Không Gian Đỉnh dung hợp, hai loại lực lượng bùng nổ.

Pháp Tướng Thần Thông, cường thế dịch chuyển.

ẦM!

Đất trời như đảo ngược trong khoảnh khắc này, cả Lạc Nam và Ma Lệ đã xuất hiện bên ngoài hỗn độn.

KENG!

Lạc Hồng Kiếm cấp độ Siêu Thần Binh hiện ra, hắn nhếch môi cười tà:

“Ở đây đánh cho sảng khoái!”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239