Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 14
Phần 14

GÁY!

Hỗn Huyền Phượng Điệp thánh thót gáy vang, từng chiếc cánh phát ra ánh sáng lộng lẫy.

Một phiến thiên hà lộng lẫy hình thành giữa hỗn độn, xoay tròn và tỏa ra hấp lực kinh người đem hàng chục con quái vật thuồng luồng thâu tóm vào một chỗ.

Thời gian ngưng đọng, không gian tầng tầng lớp lớp giam cầm, nhật nguyệt tinh thần chiếu rọi xung quanh, hình thành lồng giam huyễn lệ phong tỏa bên ngoài, tiến hành vây nhốt.

RỐNG.

Đám thuồng luồng còn lại cực kỳ khôn ngoan, chúng nó ngửa đầu gầm lên phẫn nộ, trong miệng bắn ra những dung dịch sền sệt đầy uy lực về phía lồng giam với tính ăn mòn mãnh liệt, muốn phá lồng giải cứu đồng bọn.

Cùng lúc đó, gần trăm con khác lại điên cuồng lao đến Hỗn Huyền Phượng Điệp, cái miệng mở rộng như những hố đao, sẵn sàng nghiền nát con mồi thành vạn mảnh.

Thật không tưởng tượng nổi nếu bị những cái miệng đầy rẫy răng nanh sắc nhọn hình vòng tròn này cạp trúng sẽ là cảnh tượng gì.

“Hừ!”

Đế Lạc biểu lộ lạnh lùng, mái tóc ngân sắc của nàng không gió tự bay.

Khoảnh khắc đó, một cổ khí thế ầm ầm tỏa ra, hỗn độn phía trước vặn vẹo dữ dội như đang bị tác động bởi lực lượng kinh khủng.

PHỐC… PHỐC… PHỐC…

Ngay khi rơi vào trong khí thế của Đế Lạc, đám quái vật như gặp phải thái sơn áp đỉnh, cơ thể chúng nó bị nghiền ép đến mức dẹp lép, máu đen bắn ra khắp nơi.

Lạc Nam nhìn mà giật mình, đây là thủ đoạn gì? Thế mà chưa từng thấy người của Hỗn Độn Liên Minh sử dụng.

Có cảm giác như Đế Lạc có thể thao túng được sức nặng cũng như áp suất của hỗn độn, khiến vùng hỗn độn trong phạm vi nhất định trở nên vặn vẹo, nghiền chết cả bầy Yêu Thần.

RỐNG.

Bất quá số lượng quái vật thật sự quá nhiều, chúng nó không biết sợ hãi khi đồng bọn chết thảm, trái lại còn trở nên phát điên, từ các phương hướng khác nhau xông đến Đế Lạc.

Nàng nhíu mày, đang định tiếp tục thi triển công kích, chợt nghe thấy vô vàn tiếng kiếm ngân mãnh liệt từ phía sau.

Vèo vèo vèo vèo…

Vạn thanh Thần Kiếm như lưu tinh phô thiên cái địa bắn ra, mỗi một thanh kiếm được bao trùm bởi Bá Thần Lực với hàng trăm loại thuộc tính đặc biệt ẩn chứa bên trong, chúng nó như các ngôi sao bay lượn trong vũ trụ, không gian tối đen cũng theo đó trở nên rực rỡ.

Nhưng trong sự hoa lệ lại ẩn chứa sát phạt vô biên.

Diệt Thần Kiếm Trận hình thành, vạn kiếm tung hoành như một vòi rồng khổng lồ, phong tỏa bát phương sau đó quy tụ loạn giết.

Đúng lúc này, trên từng thanh kiếm lại bừng sáng vô số Phù Văn đang kích phát quy mô lớn.

Bạo Không Phù.

XOẸT XOẸT XOẸT… BÙM BÙM BÙM…

Đâm, chém và bạo tạc, thịt nát tán loạn tứ tung, từng tiếng gầm thét đầy đau đớn của đám quái vật tạo thành khung cảnh đẫm máu.

Bên trong biển kiếm khí loạn lạc của Diệt Thần Kiếm Trận, Bá Thần Lực và Bạo Không Phù liên tục nổ tung, dù lớp da của đám thuồng luồng dày như bảo giáp cũng gánh không nổi bữa tiệc giết chóc như thế.

Đế Lạc và Hỗn Huyền Phượng Điệp ánh mắt ngưng trọng nhìn lấy nam nhân cưỡi trên lưng Hà Mã đang nở nụ cười, đáy lòng nghiêm nghị.

Mặc dù đã đoán được Lạc Nam rất mạnh, nhưng nhìn thấy cách hắn lấy tu vi Thần Đạo Trung Kỳ đồ sát một đám quái vật sánh ngang Yêu Thần Đạo vẫn cảm thấy khó mà tin nổi.

Chỉ cần nhìn một chiêu, Đế Lạc liền biết nếu áp chế cảnh giới xuống Thần Đạo Trung Kỳ, mình sẽ không phải đối thủ của hắn.

Bởi lẽ thời điểm nàng ở Thần Đạo Trung Kỳ, chắc chắn không thể nào dễ dàng giải quyết bầy hung thú như vậy.

“Đừng ái mộ ca, ca chỉ là truyền thuyết.” Lạc Nam ngẩng đầu nói.

“Hừ.”

Thấy tên này dám trêu mình, Đế Lạc lạnh lùng đáp:

“Còn chưa xong đâu.”

Quả nhiên nàng vừa dứt câu, một con thuồng luồng có tu vi Yêu Thần Viên Mãn bỗng nhiên từ chỗ sâu lao vọt ra.

Khác với đám còn lại có màu da đen tuyền, con này có vẻ là thủ lĩnh của cả bầy, lớp da như một bộ chiến giáp hoàng kim chói lọi, hình thể lớn hơn gấp mấy lần đám còn lại.

“Nhân loại ngu xuẩn, các ngươi đã trêu vào tồn tại không nên trêu.”

Thanh âm dữ tợn như trống trận vang lên từ miệng nói, mang theo từng làn xung kích xông thẳng vào não khiến Lạc Nam nhức hết cả đầu.

“Tên này có trí tuệ?” Lạc Nam giật mình hỏi.

Trước đó cái đám kia tuy rằng có thực lực nhưng cực kỳ đần độn, giống như Tinh Không Thú vậy.

Hắn không nghĩ con vật thủ lĩnh sẽ có được linh trí, còn mở miệng nói tiếng người.

“Ngoại trừ Hỗn Độn Thú của ngươi ra, phần lớn quái vật ở đây đều có linh trí rất cao, chẳng qua bọn chúng không biết cách giao tiếp với nhân loại thôi, giống như dùng một ngôn ngữ khác vậy.” Đế Lạc giải thích:

“Số ít cường đại sẽ giao tiếp được với nhân loại.”

Như chứng minh lời nói của nàng là đúng, Hỗn Độn Thú ngơ ngác nhìn sang, hoàn toàn không có chút phản ứng khi bị coi là đần độn.

“Phệ Tộc!”

Mà lúc này, Hoàng Kim Thuồng Luồng bỗng nhiên há mồm như một lỗ đen không đáy, ra sức nuốt lấy mảnh vụn thi thể, máu huyết của đồng tộc.

“Nhanh lên, giành ăn với nó!”

Lạc Nam vội vàng thúc vào mông Hỗn Độn Thú.

Tuy rằng hắn không biết Hoàng Kim Thuồng Luồng nuốt xác đồng tộc vào làm gì, nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt lành, vậy nên tiên hạ thủ vi cường, ra tay ngăn chặn.

HỐNG.

Chỉ chờ có thế, Hỗn Độn Thú mập mạp đã xông lên phía trước, cái miệng so với Hoàng Kim Thuồng Luồng còn to hơn gấp đôi mở ra, điên cuồng thôn nạp đám thuồng luồng đã chết trước đó.

Hai con quái thú giành ăn với nhau, tốc độ ăn của Hỗn Độn Thú như gió cuốn mây tan, ngay cả hấp lực của Hoàng Kim Thuồng Luồng cũng không thể so sánh với nó.

Nói về khả năng ăn, Hỗn Độn Thú là thiên hạ vô địch thủ.

“Khốn nạn.” Hoàng Kim Thuồng Luồng cay đến đỏ cả mắt, trực tiếp hóa thành một mũi khoan đâm thẳng đến Hỗn Độn Thú.

Hỗn Huyền Phượng Điệp giang cánh, Hỗn Độn Thần Lực ngưng tụ thành từng sợi xiềng xích khổng lồ trói lấy thân thể Hoàng Kim Thuồng Luồng.

RĂNG RẮC.

Nào ngờ trên thân Hoàng Kim Thuồng Luồng bỗng nhiên bắn ra từng cột gai nhọn đâm nát cả xiềng xích, tiếp tục hung tàn lao đến, muốn trấn sát Hỗn Độn Thú thành cặn bã.

“Tên này rất mạnh chỉ tiếc vẻ bề ngoài quá xấu, không xứng để ta thu phục.” Lạc Nam vuốt cằm thầm nghĩ.

Thực lực của Hoàng Kim Thuồng Luồng chắc chắn nổi bật trong hàng ngũ Yêu Thần Viên Mãn.

Nhưng bề ngoài của nó quá xấu xí, thua xa đám Hỗn Độn Thần Long hay Hỗn Độn Bất Diệt Điểu gần đây vừa thu được.

Nếu mang Hoàng Kim Thuồng Luồng về làm tọa kỵ ngay vật kéo thành, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến hình tượng Minh Chủ oai phong thần vũ của bản thân.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam quyết định dùng thi thể Hoàng Kim Thuồng Luồng làm tài nguyên nâng cấp một vạn thanh Thần Kiếm.

Một vạn thanh Thần Kiếm chỉ mới là Thần Binh Hạ Phẩm, nếu nâng cấp lên Thần Binh Trung Phẩm hay Thượng Phẩm sẽ càng khủng bố, chiến lực của bản thân lại gia tăng.

Nghĩ là làm, Lạc Nam quyết định tận dụng nguồn tài nguyên tự tìm đến tận cửa này.

Lục Đạo Luân Hồi Tâm triển khai, khả năng của Vu Tộc được Lạc Nam kích hoạt.

“Pháp Thiên Tượng Địa”

ẦM.

Cơ thể hắn bỗng nhiên biến lớn, trở thành một cự nhân khổng lồ, đầu đội ngôi sao, chân đạp hoàng vũ.

Thần Chiến Giáp vàng rực bao trùm quanh thân, Lạc Hồng Kiếm cự đại đỏ ngầu xuất hiện.

“Khai Hoàng Trảm!”

Lạc Nam cười gằn, Vực Thần Đạo Kinh hội tụ vô số tầng vực vào trong thân kiếm, trảm thẳng xuống đầu con quái vật đang lao đến.

KENG…

Ma sát mãnh liệt bắn ra tia lửa tung tóe, Lạc Nam bị sức mạnh của Hoàng Kim Thuồng Luồng đẩy lùi liên tục giữa hỗn độn, Lạc Hồng Kiếm rung lắc dữ dội.

“Chết đi nhân loại hèn mọn!”

Hoàng Kim Thuồng Luồng một lần nữa lấy đà, Sát Thế kinh khủng bao trùm toàn thân, Hỗn Độn Thần Lực bao trùm cơ thể.

Từng cái răng nanh sắc nhọn lồi ra ngoài, hợp nhất như một ngọn giáo hung bạo đâm đến.

Nếu để nó húc trúng một cú này, sợ rằng dù là một vũ trụ cũng lập tức phân liệt.

Nghịch Thần Thủ bao trùm đôi tay, Lạc Nam hừ lạnh:

“Hiện ra cho ta!”

Loạn Thần Kiếm trong đan điền biến mất, cùng lúc xuất hiện trong tay Lạc Nam.

Ở trạng thái khổng lồ này, Lạc Nam thậm chí có thể chấp chưởng Loạn Thần Kiếm mà không cần đến Vạn Cổ Bá Tướng.

Tay trái cầm Lạc Hồng Kiếm, tay phải nắm Loạn Thần Kiếm.

Một thanh kiếm nhuộm hồng như hoàng hôn, một thanh kiếm trắng ngần như sao trời tụ hội.

Loạn Cổ Bá Thế vây quanh, Bỉ Ngạn Hoa nở rộ, ba vạn hành tinh xoay tròn, Bất Hủ Thần Văn bùng nổ.

Lạc Nam cùng lúc vung lên hai thanh kiếm:

“Song Thần Tị!”

Trong ánh mắt khiếp sợ của Hỗn Huyền Phượng Điệp, song kiếm hàng lâm, hỗn độn run rẩy.

XOẸT…

Một vết chém hình chữ X cự đại khảm lên đầu của Hoàng Kim Thuồng Luồng, sau đó thẳng tắp di chuyển xuống tận đuôi.

RĂNG RẮC.

Hoàng Kim Giáp như củi mục bị xuyên thủng, phân liệt thành bốn mảnh.

“Làm sao… có… khục.”

Hoàng Kim Thuồng Luồng phát ra tiếng gầm hấp hối xen lẫn nỗi sợ kinh hoàng, sinh cơ nhanh chóng tàn lụi.

“Thanh kiếm đó…” Ánh mắt Đế Lạc khóa chặt lấy Loạn Thần Kiếm trong tay Lạc Nam, cảm nhận được khí thế quen thuộc, nàng hơi ngoài ý muốn nói:

“Giống như Pháp Tướng của Loạn Phàm nhưng lại có thể biến đổi hình thái thành một thanh kiếm, xem ra thành tựu kiếm đạo của hắn đã vượt xa Loạn Phàm.”

Một chiêu Song Thần Tị ở trạng thái khổng lồ này, uy lực so với Thần Tị chân chính mạnh hơn đâu chỉ vài lần?

Vài chục lần là ít.

Thật khó tin một Thần Đạo Trung Kỳ lại có ngộ tính kiếm thuật kinh khủng như vậy.

Đế Lạc bỗng nhiên có chút lo lắng thay cho sư phụ mình.

Nghịch Thần Thủ ảm đạm, đôi tay Lạc Nam nổ tung.

Cơ thể của hắn cũng theo đó teo nhỏ lại.

Bất Hủ Thần Huyết luân chuyển, nhanh chóng làm lành vết thương, sinh sôi máu thịt.

“HỐNG!”

Hỗn Độn Thú tham ăn, lại muốn đớp lấy thi thể của Hoàng Kim Thuồng Luồng.

“Ngươi ăn đủ rồi, cấm ăn nữa!” Lạc Nam quát lên.

Hỗn Độn Thú nhất thời uỷ khuất nhìn hắn.

Lạc Nam mặc kệ con hàng này, vội vàng lấy ra Hộp Đựng Kiếm.

KENG KENG KENG KENG KENG…

Vạn thanh Thần Kiếm nhanh chóng bị Hộp Đựng Kiếm thu vào, đồng thời Lạc Nam dùng Hộp Đựng Kiếm hốt lấy Hoàng Kim Giáp, xương cốt, gân guốt, răng nanh… tất cả những thứ có thể luyện khí trên cơ thể Hoàng Kim Thuồng Luồng đều sẽ trở thành nguyên liệu thăng cấp cho một vạn thanh kiếm.

Cơ thể của con quái này quá to, những bộ phận trên người nó chẳng khác nào một cái mỏ quặng, đúng là đại thu hoạch.

Các khối thịt khổng lồ cũng được Lạc Nam lưu trữ lại, chờ khi mang về sẽ đem nấu lên, chế biến thành mỹ thực chiêu đãi Phá Đạo Liên Minh, rèn luyện cơ thể cũng tốt.

Dù mùi vị tệ đến đâu, vào tay Trù Sư cao cấp cũng sẽ thành món hảo hạng.

“Không biết xung quanh còn quái thú như thế không? Chúng ta đi săn thêm một ít.” Lạc Nam cười nói.

Hắn cảm giác một con Hoàng Kim Thuồng Luồng vẫn chưa đủ phê.

Nếu như có thể săn được khoản vài chục con như vậy, nói không chừng đủ để thăng cấp một vạn thanh Thần Kiếm thành Thần Binh Cực Phẩm.

Đến lúc đó mặc kệ Hỗn Độn Liên Minh đông đến bao nhiêu, kiếm trong tay lão tử đủ càn quét sạch sẽ.

Đế Lạc dùng ánh mắt quái dị nhìn hắn:

“Hỗn độn rộng đến mức cô đơn, phải rất may mắn mới nhìn thấy một bầy quái thú, ngươi còn chưa thấy đủ?”

“Không còn sao?” Lạc Nam tiếc nuối.

“Còn thì đương nhiên, nhưng thời gian tìm kiếm có khi lên đến hàng trăm hàng nghìn năm… ngươi đủ kiên nhẫn không?” Đế Lạc thản nhiên hỏi.

“Vậy thì tùy duyên vậy.” Lạc Nam nhún nhún vai.

Hắn ước gì đang di chuyển lại có thêm vài bầy xông ra cản đường.

Thấy dáng vẻ hăng hái của hắn, Đế Lạc nhịn không được hỏi:

“Ngươi không mệt à?”

Theo như nàng nghĩ, dù hắn mạnh mẽ như vậy… nhưng sau khi dùng một chiêu Song Thần Tị cũng phải tốn rất nhiều sức lực, suy yếu trong thời gian ngắn mới đúng.

Ấy thế mà tên này vẫn còn rất sung sức, không có dấu hiệu mệt mỏi.

“Vẫn chưa.” Lạc Nam lắc đầu.

Huyết mạch Bất Hủ Cổ Tộc khiến hắn bền bỉ hơn bao giờ hết, Bá Đỉnh cũng đã to hơn so với trước đây rất nhiều, trừ phi gặp phải đại năng vây công mới có khả năng khiến hắn suy yếu.

“Thật là quái thai.” Đế Lạc thầm nghĩ.

ONG ONG ONG.

Bất chợt, Thiên Cơ Lâu trôi nổi lơ lửng bên cạnh rung động kịch liệt.

Một luồng thông tin nhanh chóng được chiếu lên:

“Dò xét thành công, mảnh vỡ Chung Cực Giới trôi dạt tại hỗn độn, đang bị rất nhiều thế giới và cường giả ngấp nghé.”

“Nơi đó tồn tại cơ duyên thích hợp với chủ nhân và Đế Lạc.”

Lạc Nam cùng Đế Lạc đưa mắt nhìn nhau, đều chứng kiến trong mắt đối phương sự kinh dị:

“Mảnh vỡ của Chung Cực Giới?”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239