Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 67
Phần 67

Lạc Thiên Ý tuyên bố xong, chín cái đầu trực tiếp hướng về Hỗn Độn Lôi Long gặm xuống.

“Muốn chết!”

Hỗn Độn Lôi Long thịnh nộ: “Hỗn Độn Lôi Long Pháo.”

Nó ngưng tụ vô tận lực lượng thành một quả cầu sấm khổng lồ hướng về phía nàng oanh tạc.

Nhưng mà trước một chiêu kinh khủng của địch thủ, Lạc Thiên Ý không lùi mà tiến.

Một cái đầu của nàng chủ động nghênh đón quả đạn pháo kinh thiên.

ĐÙNG.

Đầu lâu nổ tung, nhưng tám cái đầu còn lại đã thành công tiếp cận, gặm vào cơ thể Hỗn Độn Lôi Long, răng nanh bao phủ bởi Tổ Long Văn và Long Ngữ xuyên thủng vảy giáp, cắm sâu vào da thịt.

“AAAAA…”

Hỗn Độn Lôi Long đau đớn gào thét, hoàn toàn không thể ngờ phong cách chiến đấu của nha đầu này lại cực đoan đến như vậy.

Ỷ vào có chín đầu, chấp nhận hy sinh một đầu cùng công kích của nó đồng quy vu tận, tám đầu còn lại tàn nhẫn tấn công.

Nhưng chưa dừng lại ở đó, bởi vì gần đây đã kế thừa khả năng của Cửu Mệnh Xà từ mẫu thân, muốn giết được Lạc Thiên Ý phải cùng lúc đánh nổ cả chín đầu của nàng, bằng không dù chỉ còn một đầu duy nhất, tám cái đầu kia cũng sẽ mọc ra trở lại.

Cái đầu vừa nổ cấp tốc hồi phục, một chiêu Tế Bát Bạo Nhất Nộ tập trung vào trong đó, điên cuồng bắn vào cổ họng Hỗn Độn Lôi Long.

Cảm giác được nguy cơ tử vong, Hỗn Độn Lôi Long sợ hãi niệm:

“Bạo Vĩ Thuật.”

Đuôi rồng uốn lượn quấn đến trước mặt Lạc Thiên Ý, Hỗn Độn Lôi Long Thần Lực kích nổ.

BÙM.

Cái đuôi của Hỗn Độn Lôi Long nổ tung đem Lạc Thiên Ý chấn bay ra ngoài, mà cơ thể cụt đuôi của nó cũng nhân cơ hội lẫn vào biển mây, phẫn nộ gầm rống:

“Toàn tộc xông lên giết con quái vật này.”

“Hừ, ta sai rồi, ngươi không phải là giun, ngươi là thạch sùng.” Lạc Thiên Ý cười khanh khách:

“Chỉ có thạch sùng mới cụt đuôi bỏ chạy.”

“RỐNG…”

Đáp lại lời nàng là hàng nghìn Hỗn Độn Lôi Long trong biển sấm sét vồ xuống.

“Hừ, dám khi dễ công chúa bảo bối của lão nương, đúng là muốn chết.” Tổ Long Chi Hậu cười lạnh:

“Lôi Long Tộc, Kim Long Tộc xuất chiến.”

NGAO.

Theo mệnh lệnh của bà, cường giả của Lôi Long Tộc và Kim Long Tộc cũng toàn diện lao lên bầu trời, ngạnh kháng một cách dũng mãnh với Hỗn Độn Lôi Long.

Tuy rằng Long Lực của chúng nó yếu hơn Hỗn Độn Long Lực, nhưng số lượng chủng tộc bên phía Tổ Long Tộc lại nhiều hơn.

Nếu hỗn độn chỉ có bảy đại Long Tộc, thì bên trong Tổ Long Tộc gồm có Tổ Long, Chân Long, Kim Long, Hoả Long, Thuỷ Long, Lôi Long, Phong Lôi, Ma Long, Băng Long, Địa Long, Mộc Long, Dực Long… gần hai mươi loại chủng tộc chưa tính chủng loài biến dị.

Dùng số lượng nghiền ép.

Bầu trời xảy ra cảnh tượng chưa từng có, vô số con rồng khổng lồ kịch chiến, đây là trận long chiến lớn nhất trong lịch sử hình thành của Nguyên Giới.

“Giết, giết hết đám bò sát ghê tởm này.” Hỗn Độn Bạo Long trắng trợn khiêu khích:

“Lão già Long Tổ, ngươi có dám chiến cùng bổn tọa?”

“Nếu ngươi đã xem thường nhân long hợp nhất, vậy hãy để chúng ta dạy cho ngươi.”

Long Tổ hừ một tiếng, trực tiếp hóa thành cuồng phong lao thẳng vào cơ thể Ngự Long Tổ Mẫu, ầm ầm dung hợp.

Tổ Long Chi Hậu cũng không chần chờ lao theo, dung nhập vào người Ngự Long Tổ Mẫu.

Tóc dài tung bay, Ngự Long Tổ Mẫu thân khoác Tổ Long Giáp, đầu đội Tổ Long Miện, khí thế ngút trời đạp nát càn khôn.

Chỉ thấy bà ta lao thẳng đến trước mặt Hỗn Độn Bạo Long, một quyền kinh thiên động địa đấm ra.

“Cút!” Hỗn Độn Bạo Long giận dữ:

“Hỗn Độn Long Bạo!”

Vô tận Hỗn Độn Long Lực nổ tung như ngày tận thế liên tục ép về cơ thể Ngự Long Tổ Mẫu.

Nhưng bằng vào giáp trên thân, vương miện trên đỉnh đầu, sức mạnh của ba vị đại năng hợp nhất trong cơ thể, băng qua vụ nổ như lưu tinh mà không chút ảnh hưởng, một quyền đấm thẳng vào đầu rồng cực đại.

OÀNH.

Như pháo đài sụp đổ, Hỗn Độn Bạo Long nghe thấy tiếng “răng rắc” trong đầu mình, xương sọ bị đấm nát bấy.

“Phốc.” Nó phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể khổng lồ như diều đứt dây rơi xuống mặt đất, san bằng cánh rừng mênh mông bạt ngàn.

“Hít.”

Chứng kiến Ngự Long Tổ Mẫu hợp nhất cùng song tổ đích thân ra tay, vô số cường giả Ngự Long Sơn Trang và Tổ Long Tộc rùng mình.

Thực lực của tổ tiên thật là kinh khủng, không hổ danh là Ngự Long Sư đầu tiên trong lịch sử.

Mắt thấy Ngự Long Tổ Mẫu lại hiên ngang lao đến, Hỗn Độn Bạo Long hoảng hốt quát to:

“Sát Long mau giúp ta!”

Hỗn Độn Sát Long nghe vậy không dám lơ là, Hỗn Độn Sát Long Thế mở ra, càn khôn xung quanh nó như chìm trong chiến trường khốc liệt, nơi lệ khí ngưng tụ thành thực chất có thể xâm nhập nhân tâm, làm tu sĩ Thần Đạo mất đi khống chế nếu xui xẻo rơi vào.

Hỗn Độn Sát Long vung ra một trảo bao hàm Sát Đạo chí cao trấn thẳng xuống đầu Ngự Long Tổ Mẫu.

Nào ngờ Vương Miện trên đầu bà lại tỏa ra Long Ngữ tầng tầng lớp lớp như một màn chắn bất khả xâm phạm, một trảo như thái sơn áp đỉnh kia lại không thể nào giáng xuống như ý nguyện.

“Có bao nhiêu cút hết ra cho lão nương!” Ngự Long Tổ Mẫu hướng mắt nhìn lên, tay trái là hình xăm Tổ Long, tay phải là hình xăm Tổ Long Chi Hậu.

Song long gào thét, Tổ Long Song Trảo vồ lên bầu trời.

RĂNG RẮC.

Hỗn Độn Sát Long Trảo bị song trảo chụp gãy, lập tức co rụt lại.

“Còn có bổn tọa.” Hỗn Độn Bạo Long dốc sức bật dậy, hóa thành một nam tử trung niên cường tráng ngông nghênh, xuất ra một thanh Bạo Long Thương nện đến.

Ngự Long Tổ Mẫu nhếch mép:

“Tổ Long Cổ Ấn lên!”

ẦM ẦM.

Tổ Long Tộc bỗng nhiên rung động, ngọn núi cao nhất, vĩ đại nhất Đại Hoang Thương Khung là Tổ Long Sơn bỗng nhiên phá đất bay lên.

Nó cấp tốc thu nhỏ, hóa thành một kiện đại ấn sáng bừng Long Ngữ rơi vào tay Ngự Long Tổ Mẫu.

Thì ra Tổ Long Sơn là Thần Bảo cổ xưa nhất, mạnh mẽ nhất của Tổ Long Tộc, danh xưng Tổ Long Cổ Ấn.

Tay cầm Tổ Long Cổ Ấn, tập hợp quyền năng của hai vị Long Tổ, Ngự Long Tổ Mẫu hung hăng đập đến.

KENG…

Bạo Long Thương bị nện cho méo mó, lực phản chấn khiến Hỗn Độn Bạo Long một lần nữa bay ngược.

“Mau viện trợ cho hai vị thủ lĩnh.”

Tộc quần Hỗn Độn Bạo Long và Hỗn Độn Sát Long vừa sợ vừa giận, lập tức triệu tập bầy đàn phát động tấn công.

Nhưng mà đến bao nhiêu tiếp bấy nhiêu, cường giả của Ngự Long Sơn Trang cưỡi rồng xông lên thương khung nghênh chiến, các chủng Long Tộc cũng không khoanh tay đứng nhìn.

Chứng kiến Ngự Long Tổ Mẫu quá mức uy phong, trang chủ của Ngự Long Sơn Trang Hoài Kiệt bị hưng phấn và kích thích.

Y phối hợp với phu nhân của mình là Tổ Long Quận Chúa, xông vào biển mây nhắm đến Hỗn Độn Băng Long.

“Con kiến hôi muốn tìm chết?” Hỗn Độn Băng Long sắc mặt âm trầm, Hỗn Độn Băng Long Lực lan tràn, băng phong không gian, hàn khí rét buốt bao phủ lấy cơ thể Hoài Kiệt.

“Hợp Long Đạo Thể kích hoạt.” Hoài Kiệt cất tiếng cười dài, trạng thái dung hợp của hắn và phu nhân đạt đến mức độ hoàn mỹ.

Hợp Long Đạo Thể là đạo thể gia tăng hiệu quả toàn diện khi người và long kết hợp với nhau, điều kiện của loại thể chất này đó là giữa người và rồng phải thật tâm yêu nhau, gắn kết với nhau từ linh hồn cho đến thể xác.

Hợp Long Đạo Thể là thể chất song tu của người và rồng.

Cũng nhờ Hoài Kiệt vốn sở hữu Hợp Long Đạo Thể, hắn và Tổ Long Quận Chúa mới có thể sinh ra Hoài Khánh càng yêu nghiệt hơn, có được Vô Cực Long Thể.

Đương nhiên Hợp Long Đạo Thể không mạnh bằng Vô Cực Long Thể, nhưng cũng quá đủ để Hoài Kiệt chống lại Hỗn Độn Băng Long Lực, kịch chiến một cách cân tài cân sức.

“Toàn bộ xông lên!” Hỗn Độn Băng Long thịnh nộ ra lệnh cho tộc quần.

Mà ở phía sau Hoài Kiệt, Băng Long Tộc, Hoả Long Tộc, Mộc Long Tộc và Địa Long Tộc đã đằng không tương trợ.

Bên kia chiến tuyến, tộc trưởng đương nhiệm của Tổ Long Tộc là Long Kiêu cũng không cam lòng yếu thế, đối thủ của hắn chính là thủ lĩnh của Hỗn Độn Hoả Long.

Tất cả long tộc đều đã tham chiến, tuy nhiên số lượng đại năng bên phía kẻ địch lại nhiều hơn.

Bọn chúng có đến bảy tên.

Ngự Long Tổ Mẫu, Long Tổ và Long Tổ Chi Hậu kịch đấu Hỗn Độn Sát Long và Hỗn Độn Bạo Long, phải lấy ba mới có thể áp được hai.

Hoài Khánh chiến Hỗn Độn Cốt Long.

Hoài Kiệt chiến Hỗn Độn Băng Long.

Lạc Thiên Ý chiến Hỗn Độn Lôi Long.

Long Kiêu chiến Hỗn Độn Hoả Long.

Vẫn còn Hỗn Độn Độc Long chưa có đối thủ.

Thấy chiến trường không còn ai đủ sức chống lại mình, tất cả đại năng của Long Tộc và Ngự Long Sơn Trang đều đã có đối thủ, Hỗn Độn Độc Long cất tiếng cười tà ác.

“Độc Tàn Hỗn Mang.”

Hỗn Độn Độc Long thét dài, lấy nó làm trung tâm… vô tận độc khí phô thiên cái địa điên cuồng khuếch tán.

Hiển nhiên là muốn dùng độc để đồ sát hết chiến trường này.

Độc của nó vừa ra, ngay cả Thần Đạo Hậu Kỳ cũng sẽ thảm thiết mà chết.

Mà ở phía sau nó, chủng tộc của nó cũng đang làm theo thủ lĩnh, bắt đầu ngưng tụ kịch độc.

Nhưng mà rất nhanh, nụ cười trên mặt Hỗn Độn Độc Long biến mất.

Bởi vì nó cảm nhận được Độc của mình vừa tiến ra đã hoàn toàn biến mất, bị thứ gì đó hấp thụ sạch sẽ.

Chẳng biết từ bao giờ, Liễu Ngọc Thanh đã đứng đối diện với Hỗn Độn Độc Long.

Trên trán nàng có Hỗn Độn Ấn của Đế Lạc, trên lưng nàng có hình xăm Hải Thần Côn Bằng.

Diệt Sinh Độc Thể vận chuyển đến cực hạn.

Liễu Ngọc Thanh nhớ lại thời điểm mình đúc nên thể chất này, khi đó toàn bộ thế giới đều là độc, bị nàng hấp thụ vào cơ thể.

Cảm giác hiện tại cũng giống như thế.

Nhờ vào Hỗn Độn Ấn, nàng không hề e ngại sức mạnh Hỗn Độn ẩn chứa trong lực lượng của Hỗn Độn Độc Long, thay vào đó thoải mái hấp thụ Độc Thuộc Tính của nó, dung nhập vào Vô Tận Độc để gia tăng tu vi.

Đương nhiên một mình nàng thì không thể hấp thụ được lượng độc tố khổng lồ đến như thế, cho nên mới cần đến sự hỗ trợ của Côn Minh Nguyệt.

Thông qua Ngự Yêu Đạo Quyết, Côn Minh Nguyệt thi triển năng lực thôn phệ của Hải Thần Côn Bằng, đan điền như biển cả mênh mông với vô số vòi rồng tuôn ra thôn phệ chi lực phô thiên cái địa, hấp thụ sạch sẽ độc tố của đám Hỗn Độn Độc Long vào cơ thể Liễu Ngọc Thanh.

“Chết!”

Hỗn Độn Độc Long gầm thét, nó nhận ra nữ nhân loại này chỉ là Thần Đạo Hậu Kỳ, thế mà dám hấp thụ độc của nó?

Không cần dùng lực lượng, chỉ bằng vào nhục thân, nó có thể xé xác con ả này thành vạn mảnh.

Ánh mắt ác liệt, Hỗn Độn Độc Long vung ra trảo rồng chụp lấy cơ thể nàng.

Nhưng mà ngay lập tức, một thanh trường thương mãnh liệt xuyên toa không gian bắn đến, nện thẳng vào long trảo của nó.

“Hự…” Hỗn Độn Độc Long co rụt trảo lại.

Sát Chiến Thiên Thương thét gào, Lạc Sương cưỡi trên lưng Khải Huyền Thần Sư hiện ra cạnh Liễu Ngọc Thanh, nhếch môi nói:

“Cứ lo phần độc, phần chiến đấu để cho ta!”

Trên cơ thể nàng, hình xăm Tứ Long Quy Tụ.

Vũ Điệp Thanh Long – Tô Nhan, Nghịch Long – Long Khuynh Thành, Bát Dực Thanh Long – Á Liên Nga, Huyễn Ảnh Mộng Long – Long Uyển Ước.

Không phải chỉ Ngự Long Sơn Trang mới có thể cùng long hợp nhất.

Huyết Chiến Cuồng Quyết vận chuyển, Sát Chiến Cuồng Ngạo Thể bùng phát, Sát Thế cùng Chiến Thế tung hoành, Lạc Sương như một nữ chiến thần đối mặt Hỗn Độn Độc Long.

“Ai cho ngươi lá gan?” Hỗn Độn Độc Long nộ hống:

“Toàn tộc nghiền nát nó!”

Hàng nghìn con Hỗn Độn Độc Long điên cuồng xông đến vây quanh Lạc Sương, với hình thể của chúng nó, với số lượng của chúng nó, chỉ cần một bãi nước bọt cũng có thể dìm chết nàng.

Nhưng mà khoảnh khắc sau đó, bầy rồng rúng động.

Phía sau lưng Lạc Sương, từng thân ảnh từng thân ảnh một bỗng dưng xuất hiện.

Hai đại quân sừng sững hàng lâm.

Một đội quân chấp chưởng Loạn Đạo Quy Tắc, sau lưng mỗi một binh sĩ là hư ảnh tứ linh biến dị gào thét kinh hồn.

Một đội quân to lớn như hàng nghìn ngọn núi, cơ thể đúc thành từ hoang thạch mang đến cảm giác nặng nề, có thể trấn định càn khôn.

Loạn Thần Quân và Hoang Thạch Quân.

Hai đại quân vừa hiện, số lượng Hỗn Độn Độc Long liền không còn ưu thế.

Lạc Sương được tứ long gia thân, xách thương cưỡi sư tử xông thẳng đến con đầu đàn.

“GIẾT!”

Hai đại quân của nàng cũng ngửa đầu rít gào, anh dũng thiện chiến lao thẳng vào bầy độc long.

Liễu Ngọc Thanh không tham chiến, nàng chỉ phụ trách hấp thụ độc tố của bọn chúng, không để kịch độc lan ra khắp chiến trường.

Nhận ra được Liễu Ngọc Thanh mới chính là điểm mấu chốt, Vô Tướng Đạo Chủ – Thánh Linh Như và Dẫn Phù Đạo Chủ – Điêu Tùng vốn chưa xuất chiến lập tức dịch chuyển về phía của nàng.

Nhưng mà khoảnh khắc sau đó, không gian bên cạnh lại có hai thân ảnh tuyệt mỹ bước ra, đối diện với hai vị Đạo Chủ.

Thánh Linh Thiên Vận, Điêu Thuyền.

“Là các ngươi!?” Đồng tử trong mắt hai vị Đạo Chủ co rụt lại.

“Đạo Chủ, quay đầu là bờ đi thôi!” Thánh Linh Thiên Vận nghiêm túc nói:

“Hỗn Vô Cực muốn hiến tế Nguyên Giới, ngươi đang tiếp tay cho giặc.”

“Đạo Chủ, ngươi cũng nên thế.” Điêu Thuyền thở dài.

“Tiện nhân câm miệng.” Điêu Tùng âm trầm nói:

“Nguyên Giới có gì tốt? Hiến tế thì hiến tế, mục tiêu của bổn tọa chính là thế giới càng cao cấp hơn.”

“Phản đồ, ngươi nghĩ mình có thể đấu lại ta sao? Một thân công pháp của ngươi đều đến từ Vô Tướng Đạo Thống của ta.” Thánh Linh Như lạnh lẽo chất vấn.

Tuy rằng Điêu Tùng và Thánh Linh Như vẫn là Thần Đạo Hậu Kỳ, nhưng Điêu Thuyền và Thánh Linh Thiên Vận chỉ mới Thần Đạo Trung Kỳ, chênh lệch một tiểu cảnh giới.

“Nam nhân của chúng ta có thể vượt cấp, chúng ta đương nhiên cũng có thể.” Thánh Linh Thiên Vận nói:

“Nếu đạo chủ còn chấp mê bất ngộ, ta chỉ còn cách tự tay giải quyết.”

“Vậy để bổn tọa xem ngươi có bản lĩnh gì?” Thánh Linh Như lười nói nhảm, Vô Tướng Thần Công triển khai, trực tiếp mô phỏng thành một chiêu Long Pháo bắn đến.

“Bá Thần Chưởng.” Thánh Linh Thiên Vận bước lên, Vô Tướng Thần Công giúp nàng hiển hóa ra một trong những chiêu mạnh nhất của Lạc Nam.

ĐÙNG.

Thần kỹ va chạm, Bá Thần Chưởng nghiền ép Long Pháo thành cặn bã.

Thánh Linh Thiên Vận lại Dịch Chuyển Tức Thời tiếp cận, sau lưng ngưng tụ Thiên Thủ Quan Âm, vô số cánh tay nện xuống.

“Khốn kiếp.” Thánh Linh Như biến sắc:

“Quả thật xem thường ngươi, Song Long Trảo.”

Song thủ duỗi ra, hai cái long trảo khổng lồ xuất hiện nghênh đón hàng vạn cánh tay của quan âm oanh tạc.

Thánh Linh Thiên Vận sử dụng toàn vũ kỹ hàng đầu của Hậu Cung và Lạc Nam, điều mà Thánh Linh Như không thể có được, rất nhanh liền bị đè ra đánh.

Ở phía bên cạnh, Điêu Thuyền và Điêu Tùng cũng đã phát động tấn công.

Xung quanh hai người, Phù Chú liên tục phát nổ, biến ảo, khống chế, phòng ngự…

Trận đánh giữa hai thế hệ, Đạo Chủ và đệ tử, trận chiến giữa trưởng bối và hậu bối, trận chiến giữa hai lý tưởng trái ngược.

Yên Nhược Tuyết đã cho hai vị muội muội cơ hội tự tay giải quyết ân oán với Đạo Thống của mình.

Nhân vật cường đại duy nhất trên chiến trường chưa ra tay chỉ có một.

Sinh Tử Đạo Chủ – Cao Tuyệt, đại năng hàng thật giá thật.

Hắn và Sinh Tử Đạo Thống dưới trướng vẫn đang lặng lẽ nhân lúc đại chiến hỗn loạn, thu thập từng mảnh thi thể, từng mảnh da thịt, từng giọt máu… không quan tâm là địch hay bạn.

Bất quá hành vi của hắn đều hiện ra trên Luân Hồi Kính.

“Kẻ này tu vi cao, tinh thông Sinh Tử đến mức đăng phong tạo cực.” Yên Nhược Tuyết nhẹ nói, đang cân nhắc cử người đối phó.

Tiểu Tiểu cũng tinh thông Sinh Tử nhưng tu vi còn kém hơn hai tiểu cảnh, sợ rằng chưa đối phó được.

“Để ta đi!”

Đi ra từ Siêu Nhiên Sơn Cốc, thanh âm lười biếng của Yểm Ma Điện Chủ vang lên.

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239