Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 83
Phần 83

Lạc Nam không biết tình hình ở Nguyên Giới nhưng hắn tin tưởng vào các lão bà của mình và Phá Đạo Liên Minh.

Hỗn Phích Lịch đã vẫn, Hỗn Vô Cực cũng đang trên đường đến mảnh vỡ Chung Cực, không có kẻ thù nào đủ khả năng uy hiếp đến Nguyên Giới.

Lúc này, hắn đang cùng với hai đại mỹ nhân là Thần Hiên Hiên và Linh Vũ Mộng Âm chuẩn bị đột nhập vào Huyễn Giới, một trong những thế giới mạnh nhất hỗn độn.

Lạc Nam thi triển Hỗn Độn Biến thay đổi dung mạo, hóa thành diện mạo của Hỗn Vô Cực.

Hỗn Vô Cực tuy rằng luôn khoác áo choàng, đeo mặt nạ khi hành động, nhưng trong trí nhớ của Hỗn Phích Lịch vẫn còn lưu lại hình dạng thật sự của y, Lạc Nam cũng nhờ đó mà nguỵ trang khá dễ dàng.

Lại thêm hắn sở hữu Hỗn Độn Đỉnh nên càng có thể mô phỏng được các thủ đoạn chiến đấu của Hỗn Vô Cực, xem như là nguỵ trang hoàn hảo.

So với hắn, Thần Hiên Hiên và Linh Vũ Mộng Âm cũng đeo vào mặt nạ và áo choàng Thần Đạo Cực Phẩm.

Cảm thấy vẫn còn chưa đủ, Lạc Nam lại điều động Bá Đạo Quy Tắc trạng thái Hắc Ám bao quanh thân thể của ba người.

“Quy tắc của ngươi rốt cuộc là gì? Sao lại khó lường như vậy?” Thần Hiên Hiên kinh dị hỏi.

Ngay khi quy tắc của hắn bao trùm, nàng lập tức mất đi cảm ứng của Linh Vũ Mộng Âm dù biết rõ đối phương đang ở bên cạnh.

Linh Vũ Mộng Âm cũng không thể nhìn thấy hay phát hiện được Thần Hiên Hiên nếu như vừa rồi nàng không mở miệng.

Chỉ có Lạc Nam là vẫn dễ dàng nhìn thấy được hai nàng, bởi vì hắn là người làm chủ quy tắc.

Nhẹ nhàng điểm đầu ngón tay lên giữa trán hai nữ nhân, quy tắc có sự thay đổi, giúp ba người cũng có thể nhìn thấy lẫn nhau.

Dù sao thì trong lúc hành động, nếu không nhìn thấy được đồng bọn của mình cũng sẽ là trở ngại rất lớn.

“Được rồi, chúng ta đi!” Thần Hiên Hiên hưng phấn nói:

“Với thủ đoạn ẩn thân như vậy, ta không tin không trộm được sạch sẽ.”

“Tùy cơ ứng biến.” Lạc Nam nhún nhún vai.

Ba người bí mật rời khỏi Thần Giới.

“Huyễn Giới cách nơi này xa không?” Lạc Nam hứng thú hỏi.

“Không xa, ước chừng nửa năm nếu chúng ta phi hành toàn lực.” Linh Vũ Mộng Âm trả lời.

“Phốc.” Lạc Nam xém chút phun ra.

Thời gian của hắn có hạn, chẳng biết Hỗn Vô Cực sẽ đến mảnh vỡ Chung Cực vào lúc nào, muốn úp sọt đối phương càng sớm càng tốt thì phải tranh thủ thời gian.

Nếu đến Huyễn Giới mất nửa năm, lại từ Huyễn Giới đến mảnh vỡ Chung Cực ngốn thêm một hai năm, đến khi đó còn canh diệt Hỗn Vô Cực được cái rắm à?

“Còn cách nào nhanh hơn không?” Hắn nhịn không được hỏi.

“Dùng pháp bảo phi hành quá mức rêu rao, sẽ bị đối phương chú ý.” Linh Vũ Mộng Âm bất đắc dĩ đáp.

Lạc Nam vuốt cằm, Quy Tắc của hắn mặc dù nhiều nhưng bao trùm cả một kiện pháp bảo cũng rất tốn sức.

“Ngươi tinh thông Hỗn Độn mà, chắc có biện pháp chứ?” Thần Hiên Hiên đặt kỳ vọng vào hắn.

“Ta đương nhiên có thân pháp di chuyển tại hỗn độn, có thể rút ngắn hai phần ba thời gian hành tẩu, bất quá hai nàng phải tiến vào óng tay áo của ta.” Lạc Nam nâng lên óng tay áo, muốn thi triển Tụ Lý Càn Khôn.

Nào ngờ cả Linh Vũ Mộng Âm và Thần Hiên Hiên đều từ chối đi vào, bĩu môi nói:

“Chúng ta đường đường là người đứng đầu thế giới, trốn trong áo tay áo của ngươi quá mức mất mặt.”

Mặc dù nói như thế nhưng hai nữ vẫn mang tâm thế đề phòng nhiều hơn, bởi vì một khi chấp nhận đi vào óng tay áo hay pháp bảo của người khác, đối phương sẽ có quyền chủ động gây bất lợi cho các nàng.

Thân là nữ đại năng hàng đầu, dù có tin tưởng Lạc Nam đến đâu thì cũng phải giữa lại vài phần cẩn thận.

“Nếu vậy chỉ còn một cách.” Lạc Nam nhún nhún vai.

“Cách gì?” Hai nàng hỏi.

Lạc Nam nhếch miệng cười, trực tiếp vòng tay ôm lấy eo thon của hai nữ.

“A…”

Ngay khi các nàng còn chưa kịp giật mình, hắn đã nghiêm nghị quát lên:

“Hỗn Độn Thần Hành Thuật!”

VÈO!

Bí Thuật triển khai, Lạc Nam trái ôm phải ấp lao vọt đi giữa hỗn độn như sao băng, tốc độ cực kỳ kinh khủng.

Trong thời gian ân ái với Đế Lạc, hắn cũng học được không ít thủ đoạn, trong đó có Hỗn Độn Thần Hành Thuật là Bí Thuật giúp người thi triển gia tăng tốc độ khi hành tẩu ở hỗn độn.

Cũng vì môn Bí Thuật này mà Lạc Nam chắc chắn Hỗn Vô Cực sẽ đến được mảnh vỡ Chung Cực trong vòng hai năm mà không cần bất cứ pháp bảo hay tọa kỵ nào hỗ trợ.

Vì nguyên nhân đó, hắn phải làm xong chuyện ở Huyễn Giới càng sớm càng tốt.

Hai nữ bị nam nhân ôm chặt, ban đầu còn định nổi giận nhưng sau đó lại cảm nhận được hỗn độn lướt qua một cách điên cuồng.

Không còn cách nào khác, chỉ đành bấu chặt vào người hắn.

“Cách áo choàng và cả y phục bên trong, không tính là hắn ôm ta.” Linh Vũ Mộng Âm tự nhủ.

“Đây là vì chính sự, tạm thời bỏ qua cho hắn.” Thần Hiên Hiên tự an ủi bản thân.

Lạc Nam thì vô cùng thoải mái, tuy rằng thi triển Hỗn Độn Thần Hành Thuật tiêu hao khá nhiều nhưng được ôm hai vị nữ cường nhân cũng là cái giá xứng đáng.

Eo các nàng vừa thon vừa mềm, hơn nữa ở khoảng cách gần ngửi được hai luồng hương thơm tuyệt hảo cũng là cơ hội khó được.

Thần Hiên Hiên có hương thơm ngọt ngào, nồng nàn như hồng hoa sặc sỡ, vừa mỹ lệ vừa quyến rũ.

Linh Vũ Mộng Âm lại nhẹ nhàng hơn một chút, hương thơm của nàng mang đến cảm giác như làn gió giữa thảo nguyên, thanh tân tươi mát, dễ chịu vô cùng.

Nếu không phải vì thời gian cấp bách, Lạc Nam không ngại thả chậm tốc độ để ôm ấp lâu hơn một chút.

Bất quá hoàn cảnh không cho phép.

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239