Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 133
Phần 133

Bích Tiêu thở ra một hơi, xem ra trận chiến đó là điều khó thể tránh khỏi, nàng nhu hòa nói:

“Nếu đã như vậy, ta chỉ mong sau khi kết thúc… ngươi và đại tỷ đều bình an.”

“Đương nhiên là bình an, ta còn muốn mía ngọt đánh cả cụm, sao có thể xảy ra vấn đề gì được?” Lạc Nam cười hắc hắc.

“Ngươi đứng đắn cho ta, với địa vị hiện tại của ngươi, mỗi cử chỉ, hành động đều sẽ là gương mẫu của vô số sinh linh ở thế giới này.” Bích Tiêu hừ một tiếng cảnh cáo.

“Vậy thì thôi, ta không thèm làm Minh Chủ nữa.” Lạc Nam bất mãn nói.

“Tại sao?” Bích Tiêu khó hiểu.

“Ta cố gắng tu luyện đến ngày hôm nay chỉ vì bốn chữ “tùy tâm sở dục”, nếu như thực lực càng mạnh, địa vị càng cao nhưng ngay cả cách hành sự cũng phải gò bó, vậy tu luyện còn có ý nghĩa gì?” Lạc Nam mỉm cười:

“Huống hồ ta cũng chỉ đùa giỡn với nữ nhân của mình.”

“Ai là nữ nhân của ngươi?” Bích Tiêu đỏ mặt.

“Mặc kệ, chuyện đã hứa với nàng ta đã hoàn thành, còn chuyện nàng hứa với ta không thể nuốt lời.” Lạc Nam bá đạo nói:

“Sau khi Nguyên Giới thống nhất, nàng phải gả cho ta.”

Bích Tiêu mím môi, mặc dù đã sớm chuẩn bị tâm lý cho ngày này, nhưng khi nó đến vẫn nhịn không được mà cảm thấy khẩn trương.

“Với thực lực của hắn, mình muốn trốn cũng trốn không thoát.” Nàng tự lừa mình dối người thầm nhủ, lí nhí nói:

“Vậy thì đơ…”

Chỉ là chưa nói hết câu, cằm đã bị nâng lên, một bờ môi ấm nóng đã phủ kín đôi môi anh đào thanh mát của nàng.

“Ưm… tên vô lại.”

Toàn thân nàng mềm nhũn, bị hắn ôm vào trong lòng.

Nội tâm đóng chặt bấy lâu nay đã hé mở, cảm xúc càng ủ càng nồng khiến nàng không muốn chống cự.

Hơn nữa dù chưa từng ăn thịt heo, ở bên cạnh hắn và mấy nữ nhân lâu rồi đâu phải chưa từng thấy heo chạy.

Bích Tiêu buông lỏng, hé môi đôi môi, chiếc lưỡi đinh hương nghênh đón nam nhân xâm nhập.

Lạc Nam tuy kích động nhưng không vội vàng dồn dập, ngược lại dịu dàng nâng niu nàng trong vòng tay.

Nhớ đến năm đó tại Hải Long Cung gặp nhau, hắn là tên tiểu tử vừa bước vào hành trình xông pha Ngũ Châu Tứ Vực, nàng lại là Chí Tôn cao cao tại thượng…

Phát sinh đủ mọi chuyện cho đến tận hôm nay, tình cảm của hai người đã như hoa tươi chờ ngày nở rộ.

Nếu không phải vì Bích Tiêu kiên cường vượt xa người khác, có lẽ đã sớm luân hãm từ lâu.

Nụ hôn như kéo dài hàng thế kỷ, Lạc Nam cũng chẳng táy máy tay chân gì, đối với hắn nàng có ý nghĩ đặc biệt.

Mãi đến khi Bích Tiêu cảm giác được sắp ngạt thở, thân thể ngày càng nóng như lửa đốt mới dùng sức đẩy hắn ra, thanh âm có chút run rẩy:

“Vừa lòng chưa?”

“Vĩnh viễn cũng không đủ.” Lạc Nam chép chép miệng.

Lòng nàng như có gì đó ngọt ngào lan tỏa, xoay người đứng lên như tiên tử không nhiễm bụi trần thả người bay đi, chỉ còn hơi thở hòa cùng làn gió thơm ngát bên tai:

“Ngươi cẩn thận một chút, đại tỷ rất mạnh.”

Lạc Nam vuốt cằm, hắn chưa từng dám lơ là khi phải đối đầu với Vân Tiêu.

Dù là Thần Huyền Huân cũng đánh giá rất cao Vân Tiêu, hắn sao có thể không cẩn thận?

Nhưng Bích Tiêu nhắc nhở hắn một câu như thế đã cho thấy thái độ của nàng.

Nàng đứng về phía hắn, ủng hộ quyết định của hắn.

Chỉ cần như vậy là đủ rồi.

Lạc Nam đẩy ra Yêu Uyển Cung, nhìn thấy cung điện trống rỗng, vuốt cằm nghi hoặc:

“Nàng trốn đi đâu rồi? Chẳng lẽ là về Đạo Yêu Thần Cung?”

Hắn định tìm Yêu Mị Uyển bàn chút chuyện “chính sự”, vậy mà không phát hiện tung tích của nàng.

Nghĩ đến đây liền đến đình viện giữa hồ nơi nàng và tỷ tỷ Yêu Chỉ Hân hay ngồi thưởng trà cũng không thấy đâu.

Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn lóe lên, tầm mắt của Lạc Nam cấp tốc phóng đại.

Rốt cuộc nhìn thấy tại Hoài Hành Chi Địa, Yêu Mị Uyển cùng Yêu Chỉ Hân đang chiến đấu với Cổ Nhật Cơ và Cổ Nguyệt Cơ.

Chẳng biết từ bao giờ hai đôi tỷ muội này trở nên khá thân thiết, thường hay luận bàn, chiến đấu gia tăng kinh nghiệm.

Một bên thì có sở trường ngự thú tác chiến, một bên lại chấp chưởng các Đạo Thuộc Tính.

Bất quá phần thắng thường nghiêng về tỷ muội Cổ Gia, dù sao thì các nàng cũng là hậu duệ của Siêu Thần, thủ đoạn vượt trội hơn so với tỷ muội Yêu Gia.

Không nóng vội, Lạc Nam trực tiếp trèo lên giường trong Yêu Uyển Cung, hóa thành cái bóng chờ đợi, miệng cười đầy xấu xa.

Quả nhiên khi màn đêm buông xuống, Yêu Mị Uyển truyền tống trở về trong cung.

Hắn đang định nhào đến, chợt nhìn thấy y phục trên thân nàng biến mất.

“Chiến đấu cả ngày đầy mồ hôi…” Yêu Mị Uyển thả người tiến vào bể nước ấm, thoải mái thở dài.

Lạc Nam chỉ thấy dưới làn nước ấm, thân thể như thuỷ xà quyến rũ vô hạn mờ mờ ảo ảo, trắng nõn hồng hào, đường cong lã lướt, quả thật là kịch độc với mọi nam nhân.

“Cái tên vô lương tâm đó.” Yêu Mị Uyển nói một mình như khuê phòng oán phụ:

“Lần trước chưa chuẩn bị, lần này đã sẵn sàng thì hắn không thèm đến, chắc là bị hồ ly tinh và quỷ nữ kia bắt mất rồi.”

“Oan lắm nha lão bà!”

Lạc Nam đột ngột lao vọt lên.

“A.” Yêu Mị Uyển chưa kịp hét lên, hắn đã nhanh chóng dùng tay che miệng nàng, Bất Hủ Bá Y biến mất ôm nàng áp xuống bể nước nóng.

Yêu Mị Uyển nhận ra tên phu quân khốn kiếp vậy mà tập kích mình, những lời vừa rồi đã bị hắn nghe trộm, nhất thời giận dữ muốn chết, hung hăng cắn tay hắn.

Lạc Nam mặc kệ đau đớn, cười hì hì:

“Phu quân đợi nàng cả ngày, nàng lại vu oan cho ta đi với nữ quỷ rồi cả hồ ly?”

“Mau tránh ra!” Yêu Mị Uyển tức tối truyền âm, nhịp tim lại đập rộn không thể ngừng nghỉ.

“Nàng nhìn ta là ngốc sao? Thê tử cưới về rồi, đã sẵn sàng rồi, ta đâu phải thái giám?” Lạc Nam dùng sức siết chặt lấy ngọc thể không xương của nàng:

“Nàng thật thơm, ôm thật mềm.”

Vừa nói vừa dùng sức cọ xát dưới dòng nước, da thịt liền kề, thái độ chống đối của Yêu Mị Uyển cũng ngày càng yếu ớt.

Thấy chủ nhân mình bị “khi dễ”, Chiến Thú mạnh nhất của Yêu Mị Uyển gầm lên, say lưng nàng hiện ra Hung Thú Đương Hổ.

Đương Hổ này đã được thôn phệ Hỗn Độn Long Châu, có thân thể như đại bằng, hai cái đầu hổ dữ tợn, lông vũ toàn thân lại như vảy rồng kết thành.

“Đồ đầu đất!” Lạc Nam bực bội, trực tiếp vung tay đập lên đầu nó, mười vạn hành tinh vận chuyển.

“Phốc!”

Đương Hổ bị nện cho choáng váng, miệng sùi bọt mép bất tỉnh nhân sự.

“Đáng ghét, ngươi ức hiếp chủ nhân chưa đủ, rồi giờ ngay cả chiến thú cũng không buông tha?” Yêu Mị Uyển vừa bực mình vừa buồn cười.

“Ai kêu nó không hiểu phong tình, phá hư chuyện tốt của chúng ta?” Lạc Nam hất cằm.

“Hết cách với ngươi.” Yêu Mị Uyển trêu tức:

“Bất quá Đương Hổ của ta là cái, khi nó hóa hình chính là đại mỹ nhân, ngươi không thương hoa tiếc ngọc gì cả.”

“Mặc kệ, ta trước thương chủ nhân của nó.” Lạc Nam cười haha.

“Đừng có hối hận đấy.” Yêu Mị Uyển liếc xéo đôi mắt đẹp, uyển chuyển nghênh đón.

Động phòng hoa chúc vốn là việc thiên kinh địa nghĩa của phu thê, hai người danh chính ngôn thuận, được cả thế giới chúc phúc, còn chờ gì nữa?

Sau vài động tác của người có kinh nghiệm như hắn, từng tấc từng tấc ngọc ngà của nàng đều bị công phá đến không còn manh giáp.

Vài lần nàng muốn đảo khách thành chủ đều thất bại thảm hại, hết cách rồi… nam nhân này quá mạnh mẽ.

“Nhẹ một chút, thiếp ê ẫm…” Nàng rên rỉ nỉ non.

“Ngoan nào, nhấc chân cao lên!” Lạc Nam dụ dỗ:

“Chúng ta song tu công pháp.”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239