Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 140
Phần 140

Kết giới khổng lồ tạo ra Đạo Giới được Đế Lạc dẫn theo các đại năng huỷ diệt.

Giới Linh của Nguyên Giới cũng tán thành với bố cục thế giới mới lập nên, bắt đầu vận chuyển địa thế, hoán đổi càn khôn, đem các khu vực khác nhau dung hợp, tạo thành một tân thế giới hoàn hảo.

Quá trình này mất khá nhiều thời gian, Lạc Nam cũng không rảnh xen vào, giao hết cho Phá Đạo Bát Lão và các vị Đạo Chủ giải quyết.

Lúc này hắn đang cùng các mỹ nhân ngắm hoa uống rượu, vui đến quên trời quên đất.

Việc tổ kiến Bá Chủ Lãnh Địa, dung hợp Trung Châu và Hoài Hành Chi Địa đã có đám Ẩn Độn Tộc lo liệu.

Từ lần trước Ẩn Độn Tộc muốn ám sát Bá Hậu, bị Yên Nhược Tuyết và Lâm Tích bắt giữ, bây giờ cả tộc đều bị thu phục linh hồn, ngoan ngoãn trở thành nô lệ trung thành.

Ẩn Độn Tộc có khả năng biến đổi hình dáng, hiện tại chúng biến thành Khổng Độn Tộc với hình thể to lớn, các việc nặng nề như dời núi lấp biển thực hiện rất nhanh gọn.

Ngay cả Cổ Nhật Cơ và Cổ Nguyệt Cơ cũng không có chuyện gì làm, chạy đến chơi cùng Lạc Nam và chúng nữ.

Thấy hắn đang trái ôm phải ấp, dáng vẻ nhàn nhã, hai nàng tròn xoe mắt hỏi:

“Đoạt Nguyên Chi Chiến sắp bắt đầu rồi, ngươi lại không chút khẩn trương à?”

“Sao phải như thế?” Lạc Nam kỳ quái hỏi ngược lại:

“Chiến với kẻ thù cùng hung cực ác mới cần lo lắng, ta chỉ chiến với các đại mỹ nhân, mong chờ còn không kịp, khẩn trương cái gì?”

Hồ Dĩnh và Xoa Diệp Sầu bật cười, quả thật đã từng thấy nam nhân này kinh qua đại trận ở Huyễn Giới, sau đó càng là cường thế tiêu diệt Hỗn Vô Cực… những lúc đó hắn cũng chưa từng lo lắng, huống chi cuộc chiến sắp tới chỉ toàn là người một nhà cạnh tranh.

“Khanh khách, phu quân đã rất nóng lòng đem đại tỷ cưới vào Lạc Gia rồi, hắn đang nóng ruột chờ Nguyên Giới Bản Nguyên khôi phục hoàn hảo đây.” Đông Hoa cười đến nhánh hoa run rẩy, buông lời trêu chọc.

“Quả thật là chỉ các lão bà mới hiểu ta.” Lạc Nam nâng lên ngón tay cái.

Đối với hắn thì đây là giai đoạn nên tận hưởng trước khi đột phá Siêu Thần của mình.

“Hừ, còn giả vờ ăn chắc, thế cái gì đang giấu trong Siêu Nhiên Sơn Cốc?” Thần Huyền Huân ngồi một bên bĩu môi.

Chúng nữ nghe thế mới lẳng lặng cảm nhận, phát hiện trong Siêu Nhiên Sơn Cốc có một luồng khí tức đang điên cuồng mạnh lên.

“À, mấy ngày trước thấy phu quân đem theo đống lớn Bàn Đào Quả và Thăng Hoa Thần Đan.” Đan Phỉ nói.

“Còn lấy rất nhiều Hỗn Độn Long Châu từ chỗ của ta.” Long Khuynh Thành nói.

“Lá cây Kiến Mộc, rồi cả máu thịt Hỗn Độn Long Tộc cũng lấy không ít đâu.” Đại Kiều mỉm cười.

“Chẳng trách ta muốn vào Siêu Nhiên Sơn Cốc thì thấy nó đã đóng chặt.” Diễm Nguyệt Kỳ bừng tỉnh, hứng thú nhìn hắn hỏi:

“Chàng đang nuôi cái gì trong sơn cốc?”

“Bí mật làm nên sự hấp dẫn của một nam nhân.” Lạc Nam nháy nháy mắt:

“Tuy ta không sợ thua, nhưng cũng nên chuẩn bị một chút để thể hiện sự tôn trọng đối thủ.”

“Bọn thiếp rất chờ mong.” Chúng nữ nở nụ cười.

Hiển nhiên các nàng cũng muốn được xem Đoạt Nguyên Chi Chiến sẽ đặc sắc như thế nào.

NGAO!

Một tiếng rống oanh động thương khung vang lên, từ trong Bá Vũ Điện có thân ảnh lao vọt ra.

“Thật thần tuấn.” Mọi người âm thầm kinh hãi.

Chỉ thấy Bá Kỵ Long Mã hiện thân, trên giáp của nó có thêm những đường vân đen tuyền, khí thế Yêu Thần Viên Mãn vô cùng kinh người, mỗi bước đạp không đều như mang theo hỗn độn dưới chân, trên lưng mọc ra đôi cánh cự đại che phủ bầu trời, một cánh là Bá Thần Lực, một cánh là Hỗn Độn Thần Long Lực…

Trong đôi mắt còn có Bá Đạo Quy Tắc và Hỗn Độn Quy Tắc cùng lúc vận chuyển.

Hiển nhiên sau khi luyện hóa Long Châu của Hỗn Độn Long Đế, Bá Kỵ Long Mã càng trở nên khí phách, ngang tàn hơn, cũng nắm giữ được tất cả năng lực của Hỗn Long Tôn.

Nhìn thấy Lạc Nam, nó sung sướng chạy đến, toàn thân biến nhỏ lại như một con mèo, đầy vẻ nịnh nọt.

Lạc Nam hài lòng vỗ vỗ đầu nó: “Rất không tệ, đủ tư cách làm tọa kỵ của ta.”

Cổ Gia tỷ muội đưa mắt nhìn nhau, nhìn thấy trong mắt đối phương sự bất đắc dĩ.

Đúng là chủ nào tớ nấy, chủ nhân đã yêu nghiệt rồi, tọa kỵ lại còn khủng bố như thế.

Sợ rằng hai nàng phải liên thủ mới có thể trấn áp được con thú này, bằng không khó mà chiến thắng nếu phải đấu với nó.

Lại có hai luồng khí tức từ chỗ bế quan tỏa ra…

Hai thiếu nữ xuất quan, vị hôn thê Phụng Tiểu Dương của Lạc Nam đạt đến Thần Đạo Cảnh, mà tiểu nữ nhi của hắn là Lạc Yêu Nhi thì vừa đột phá Thiên Đạo.

Lạc Nam bước đến nghênh đón các nàng, đem hai cơ thể thanh xuân ôm vào lòng, ôn nhu nói:

“Vất vả rồi.”

“Chàng.” Phụng Tiểu Dương đỏ mặt thẹn thùng gọi một tiếng.

“Baba, nhớ muốn chết.” Lạc Yêu Nhi nũng nịu.

“Xú nha đầu, có phân thân linh hồn của baba ở bên cạnh còn xạo?” Lạc Nam véo gò má nàng.

“Phân thân sao bằng ba ba bằng xương bằng thịt?” Lạc Yêu Nhi cười tít mắt.

Yêu Chỉ Hân nhìn cảnh tượng ấm áp này, nội tâm tràn đầy thỏa mãn.

Phụng Tiểu Dương xuất quan, gò má Phụng Liên nhất thời ủng đỏ, mà Phụng Tiểu Thất càng là hướng Lạc Nam chớp chớp mắt đầy lém lỉnh.

Muội muội đã trưởng thành, đột phá đến Thần Đạo, các nàng biết chuyện gì sẽ phải xảy ra.

Một người chín mộng thành thục nhưng vô cùng hồi hộp, một người lại hăng hái chờ mong.

Cảm nhận được ánh mắt của nàng, Lạc Nam nhếch mép cười một tiếng:

“Chỉ sợ nàng sẽ cầu xin tha thứ.”

“Hứ, ba người chúng ta liên thủ, không lẽ sợ chàng?” Phụng Tiểu Thất chống nạnh.

Nghe thấy lời này, các lão bà đều dùng ánh mắt quỷ dị đánh giá Phụng Tiểu Thất, trong lòng thầm cười trộm:

“Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời.”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239