Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 48
Phần 48

Lạc Nam và Thần Hiên Hiên rời khỏi pháp bảo, phát hiện cả Cổ Nhật Cơ và Cổ Nguyệt Cơ đều ổn định.

Hai nàng lúc này đã khôi phục tư dung tuyệt sắc, mỗi người mỗi vẻ, mười phân vẹn mười như hai thiếu phụ phong tình vạn chủng, một nóng một lạnh.

Chỉ tiếc là hai mái tóc vẫn một màu bạc trắng giống như Lạc Nam.

Căn cơ và tuổi thọ chưa bù đắp được, cần có Siêu Nhiên Sơn Cốc hỗ trợ.

“Các bảo bối làm tốt lắm.” Lạc Nam khen ngợi 69 vị Tuyệt Sắc Hồn Cơ và mấy vị Yểm Ma, thu hồi các nàng trở về.

“Đạo hữu, là ngươi sao?” Cổ Nguyệt Cơ nghi hoặc hỏi, mà Cổ Nhật Cơ cũng đánh giá Lạc Nam từ trên xuống dưới.

Hai nàng cũng lần đầu thấy diện mạo thật của hắn, nội tâm thầm nghĩ cũng không tệ.

“Thế nào? Xem được chứ hả?” Lạc Nam tự tin cười:

“Quên tự giới thiệu, tên của ta là Lạc Nam.”

“Lạc Nam…” Ba nữ nhân lẩm bẩm, cẩn thận ghi nhớ cái tên này.

“Hiện tại chúng ta đã khôi phục, có thể đi đón người.” Cổ Nhật Cơ nóng ruột nói.

“Ừm.” Cổ Nguyệt Cơ hướng Thần Hiên Hiên chắp tay:

“Xin được cáo từ, đa tạ tỷ tỷ chiếu cố trong thời gian qua, tương lai dù báo đáp bằng cả tính mạng cũng sẽ không chối từ.”

“Việc báo đáp khoan hãy nói, nhưng các ngươi có nóng vội quá hay không?” Thần Hiên Hiên nhíu mày nhắc nhở:

“Lỡ như địch nhân vẫn còn âm thầm theo dõi người của Hành Giới, chờ đợi các ngươi hiện thân thì sao?”

Nghe lời này, Cổ Nhật Cơ và Cổ Nguyệt Cơ vô thức nhìn sang Lạc Nam, hy vọng hắn có biện pháp.

“Yên tâm, ta có thể lo được chuyện này.” Lạc Nam gật đầu.

Thần Huyền Huân đã nói sự hy sinh của Thiên Cơ Lâu không những khiến thiên cơ của hắn và Cổ gia tỷ muội trở nên hỗn loạn, mà thiên cơ của tất cả những người liên quan đến bọn họ cũng sẽ như thế.

Chỉ cần hắn thần không biết quỷ không hay mang người Hành Giới đi, muốn dò xét thiên cơ tìm kiếm họ là điều không thể.

Cổ gia tỷ muội thở phào nhẹ nhõm, chẳng hiểu vì sao từ khi nam nhân này xuất hiện trong thời khắc mấu chốt, các nàng vô thức có chút ỷ lại vào hắn.

“Nếu đã như vậy, ta cũng không giữ các vị ở lại.” Thần Hiên Hiên mím nhẹ bờ môi, nói với Lạc Nam:

“Hy vọng ngày sau lại có cơ hội cùng đạo hữu luận bàn.”

Lạc Nam chợt hỏi: “Thần Giới có kẻ nào giết được không? Tu vi cao chút.”

Thần Hiên Hiên không hiểu hắn muốn làm gì, bất quá vẫn mang một tên tội thần tu vi Thần Đạo tiến vào nói:

“Kẻ này là nội gián của Quỷ Giới.”

Nàng cũng rất quả quyết, Hồn Thần Lực trực tiếp ngưng tụ đánh vào đầu tên tội thần.

“Phốc.”

Tội thần ngã lăn ra đất, sinh cơ đoạn tuyệt.

Lạc Nam bước đến, duỗi tay ra: “Vong Linh trỗi dậy!”

Rất nhanh, Vong Linh của tên tội thần đã quỳ gối trước mặt hắn, cung kính tham kiến chủ nhân.

“Ngươi là Vong Linh Quỷ Tộc!?” Thần Hiên Hiên vừa sợ vừa giận, Thần Lực bùng nổ muốn tấn công Lạc Nam.

Quỷ Giới và Thần Giới vẫn luôn đối địch…

“Khụ, ta cũng là Thần Tộc.” Lạc Nam bất đắc dĩ, vội vàng thi triển khả năng Thần Tộc của mình.

Cả Quỷ Thế và Thần Thế đều được hắn mở ra.

“Làm sao có thể? Một kẻ sở hữu cả năng lực của Thần và Quỷ?” Thần Hiên Hiên khó tin nhìn hắn.

“Đối với ta thì Thần hay Quỷ đều như nhau, không giấu gì đạo hữu, thê tử của ta có Thần cũng có Quỷ.” Lạc Nam tự hào đáp.

Ánh mắt ba nữ trở nên quái dị.

“Thế ngươi biến tên này thành Vong Linh để làm gì?” Thần Hiên Hiên bất mãn.

“Để lưu hắn bên cạnh đạo hữu.” Lạc Nam thành thật đáp:

“Khi đó chỉ cần đạo hữu cần đến, ta có thể thông qua Vong Linh Dịch Chuyển mà đến.”

“Thì ra ngươi cũng dùng cách này cứu chúng ta phải không?” Cổ Nhật Cơ trừng mắt.

“Không sai.” Lạc Nam gật đầu.

“Tên biến thái, làm vậy khác nào ngươi cho Vong Linh theo dõi ta?” Thần Hiên Hiên bĩu môi.

“Đạo hữu kiểm soát được Vong Linh, có thể nhốt hắn vào Pháp Bảo hoặc ra lệnh cho hắn cách xa đạo hữu, chỉ gọi đến khi cần là được mà.” Lạc Nam giải thích:

“Đây là chút tâm ý của ta, nếu đạo hữu không cần cũng có thể huỷ diệt hắn.”

Cẩn thận suy nghĩ một phen, cảm thấy việc này cũng không có gì thiệt thòi cho mình, Thần Hiên Hiên đáp ứng:

“Thôi được rồi, giữ lại cũng tạm.”

Lạc Nam hài lòng nở nụ cười.

Chờ đến khi hắn đột phá Siêu Thần Đạo, sẽ không còn bị hỗn độn phản phệ quá nặng, đến lúc đó có thể thông qua Vong Linh tìm đến Thần Hiên Hiên.

Thiên Khả đã cứu hắn một lần, hắn không ngại ngần trả giá thật lớn để cứu sống Thiên Khả, đảm bảo vấn đề an toàn của nàng.

Thần Hiên Hiên cũng giống như vậy, Lạc Nam chỉ muốn báo ân mà thôi.

“Đã không còn chuyện gì, cáo từ.”

Mấy người nói lời từ biệt.

“Hai vị vào tạm óng tay áo của ta.” Lạc Nam đề nghị:

“Ta hành tẩu một mình sẽ an toàn hơn, cam đoan mang Thần Nhật Thuyền và Thần Nguyệt Thuyền nguyên vẹn trở về.”

“Được.” Cổ gia tỷ muội không có ý kiến.

Lạc Nam thi triển Tụ Lý Càn Khôn thu hai nàng vào óng tay áo.

Hắn nhìn Thần Hiên Hiên, nàng cũng nhìn hắn.

“Ta sẽ nhớ mãi phòng tắm này và chủ nhân của nó.”

Lạc Nam nở nụ cười xấu xa, Bá Đạo Quy Tắc bao phủ toàn thân, lặng lẽ tan biến vào bóng tối.

“Vẫn là kẻ vô liêm sỉ.” Thần Hiên Hiên vừa bực mình vừa buồn cười, nội tâm lại có chút thất lạc.

Nhiều năm như vậy, lần đầu tiên có nam tử vượt cấp chiến đấu, áp chế nàng triệt để như thế.

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239