Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 169
Phần 169

Mất ba năm thời gian trong Siêu Nhiên Sơn Cốc, Lạc Nam mới hài lòng bước ra…

Với Gia Tốc Trận gấp một trăm lần, hắn đã ở trong cốc bế quan ba trăm năm.

Tu vi vẫn như cũ giậm chân tại chỗ, nhưng một thân thủ đoạn đã biến hóa nghiêng trời lệch đất.

“Ồ… đây là…”

Lạc Nam kinh ngạc nhìn quang cảnh xung quanh.

Chỉ thấy Bá Chủ Chi Thành và 18 con Hoàng Vũ Bá Long đã lột xác.

Trên từng mảnh tường thành, có thể nhìn thấy vô số đường long ngữ huyền bí uốn lượn vô cùng sống động, như những con rồng có sự sống thật thụ.

Tám góc tường thành tồn tại tám cái đầu cự long khổng lồ uy nghiêm, Trận Văn và Phù Văn dung hợp hoàn hảo ẩn trong không gian, bố trí khắp mọi ngõ ngách.

Mà đám Hoàng Vũ Bá Long như được trang bị thêm một lớp giáp đen, hỗn độn quanh quẩn, thực lực đều vượt qua cảnh giới đại năng bình thường.

Từ trên cao nhìn xuống, Bá Chủ Chi Thành càng thêm cổ kính và uy nghi, đã vượt khỏi giới hạn của Thần Bảo Cực Phẩm.

Hiển nhiên Ái Tâm và Thái Diễm đã thành công dung hợp Hỗn Độn Long Cung và Bá Chủ Chi Thành một cách hoàn hảo.

Hiện tại Bá Chủ Chi Thành ngoại trừ cường đại hơn, phòng ngự kiên cố hơn… còn trở thành một nơi có hoàn cảnh lý tưởng để hấp thụ Long Khí và Hỗn Độn Khí tu luyện, tu luyện các loại thủ đoạn liên quan đến Long Tộc cùng Hỗn Độn.

Với trạng thái này, không thể nghi ngờ Bá Chủ Chi Thành đã có thể dễ dàng xuyên toa hỗn độn, không bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh khắc nghiệt bên ngoài Nguyên Giới.

Ái Tâm và Thái Diễm quả nhiên không làm hắn thất vọng, trình độ luyện khí của các nàng đã vượt qua Thần Đạo Luyện Khí Sư Viên Mãn.

OÀNH!

Cung Đình Thụ bùng nổ, một cổ khí tức mênh mông như biển lớn xông thẳng thiên không.

Trong nháy mắt, bầu trời Nguyên Giới trở nên trong suốt như một mặt nước.

Vô số sinh linh ngẩng đầu, kinh ngạc phát hiện mình vậy mà có thể nhìn xuyên qua bầu trời, nhìn thấy hỗn độn vô tận huyền bí ngoài kia.

Ngay cả một tiểu yêu còn chưa hóa hình cũng không ngoại lệ.

Hỗn độn dường như đang bị kéo xuống rất gần, rất gần với mặt đất Nguyên Giới.

Đương nhiên đây chỉ là dị tượng do một người tạo ra.

Phần phật…

Váy dài tung bay, thân ảnh Đế Lạc khuynh quốc khuynh thành, ánh mắt thâm thuý đứng giữa càn khôn, cảm nhận sự biến hóa về mặt tu vi của mình lúc này.

“Siêu Thần… nàng thành công rồi!” Vân Tiêu đứng trước đại môn Phá Đạo Hội nhẹ vuốt tóc mây, ung dung gật đầu.

Hơn ai hết, Đế Lạc rất xứng đáng tiến vào cảnh giới này.

“Xú tiểu tử, đem đồ tốt cho nữ nhân, mặc kệ sư tỷ mà.” Ngồi trên Đạo Thụ, Hương Trà phồng má, giận dỗi khoanh tay trước ngực thở phì phò:

“Bất quá như vậy mới thú, ta muốn tự đoạt thế giới của riêng mình.”

“Ngươi là linh vật do đất trời tạo ra, chỉ cần hấp thụ đủ lực lượng là có thể đột phá, đâu cần Thế Giới Bản Nguyên làm điểm tựa?” Đạo Thụ trầm giọng nhắc nhở.

“Nhưng ngoại trừ Thế Giới Bản Nguyên, còn có thứ gì đủ lực lượng nữa hả?” Hương Trà hừ một tiếng hỏi.

Đạo Thụ nhất thời im lặng.

Đúng vậy, linh vật thiên địa đột phá đòi hỏi nguồn năng lượng vượt xa mức bình thường.

Nếu tìm kiếm tài nguyên Siêu Thần cấp cao để Hương Trà đột phá, vậy tìm Thế Giới Bản Nguyên chưa có chủ khả thi hơn nhiều.

“Nhanh thật.”

Trên đỉnh Nhật Nguyệt Cung, Cổ Nhật Cơ cùng Cổ Nguyệt Cơ đưa mắt nhìn nhau, đều chứng kiến sự quyết tâm.

Không thể cứ mãi giậm chân tại chỗ như thế này, các nàng phải nhanh chóng thu xếp người tiếp quản Hoài Hành Chi Địa, để còn tìm kiếm cơ duyên đột phá.

Thù của bản thân, không thể cứ dựa vào Lạc Nam được.

Khoảnh khắc Đế Lạc quân lâm Siêu Thần, từng đôi mắt từ bốn phương tám hướng đều hội tụ về phía nàng.

Chúc mừng, ngưỡng mộ, sùng bái và khao khát…

Đế Lạc đang ở trong trạng thái vi diệu, nàng dù đang ở Nguyên Giới nhưng lại không cảm nhận được những gì xảy ra tại Nguyên Giới, thay vào đó linh hồn và ý thức đang băng qua hỗn độn vô tận, rơi vào một thế giới xa xôi khác.

Bích Giới.

Đó là tên thế giới trước đây của Ứng Khang, giờ đây đã thuộc về nàng.

Bích Giới không thể sánh bằng Nguyên Giới, diện tích của nó chỉ bằng một nửa, tu sĩ Thần Đạo chỉ có vài chục người.

Nguyên nhân là bởi vì Ứng Khang thường hay rút đi Thế Giới Chi Lực để chiến đấu cùng người khác, dẫn đến Bích Giới chưa từng được yên bình, thỉnh thoảng vừa hồi phục một chút là lại bị rút đến gần cạn kiệt.

Mà Ứng Khang cũng chẳng bận tâm đến cục diện của thế giới, dẫn đến tình trạng thảm hại, Nguyên Khí loãng, quy tắc hỗn tạp, tài nguyên thiếu thốn, tu sĩ của Bích Giới cũng theo đó mà cạnh tranh khốc liệt, sẵn sàng giết người đoạt bảo, cá lớn nuốt cá bé, đoạt lấy cơ hội sinh tồn của người khác, không có bất cứ luật lệ nào.

Nếu nói về số lượng sinh linh, Bích Giới thậm chí không bằng một phần năm của Nguyên Giới.

Chân mày Đế Lạc nhíu chặt, thanh âm lạnh lùng thông qua Thế Giới Bản Nguyên vang vọng cửu thiên:

“Sinh linh Bích Giới nghe rõ, ta là Đế Lạc… Giới Chủ của các ngươi, lệnh dừng lại chiến loạn, cục diện khó khăn của thế giới ta sẽ nghĩ cách!”

Toàn bộ Bích Giới rùng mình, vị Đế Lạc này chẳng lẽ là nhân vật đã giết Giới Chủ Ứng Khang trước đây?

Bất quá mặc kệ nguyên nhân như thế nào, Đế Lạc hiện đã là Giới Chủ, lời của nàng không ai dám không nghe.

Trong lúc nhất thời, tất cả chủng tộc, thế lực, đạo thống tại Bích Giới chỉ có thể đình chiến, chờ đợi vị tân Giới Chủ hành động.

Bọn hắn âm thầm hy vọng vị Giới Chủ này đừng tệ hơn Ứng Khang là đủ rồi.

Giới Chủ trước đây không giúp gì được cho thế giới, ngược lại như một con ký sinh trùng bào mòn thế giới từng chút, từng chút một.

Tất cả tài nguyên quý giá mà Bích Giới sinh ra đều không thoát khỏi ma trảo của đối phương.

Chỉ đáng thương cho bọn hắn không có đủ thực lực để đem Thế Giới Bản Nguyên đoạt về, đành ngoan ngoãn chấp nhận số phận như vậy.

Đế Lạc nhẹ thở ra một hơi, không ngờ mình vừa mới đột phá Siêu Thần đã cảm giác được áp lực to lớn rồi.

“Haha, nếu là kẻ vô trách nhiệm… cần gì bận tâm đến tình hình thế giới? Chỉ cần bản thân thành công đột phá Siêu Thần là đủ.” Lạc Nam cười nói:

“Cứ như tên Ứng Khang cho khỏe, nàng vẫn là quá nhân từ.”

Nhìn biểu hiện trên mặt, hắn có thể đoán ra vừa rồi nàng nghĩ gì…

Đế Lạc liếc xéo mắt nhìn, hé môi trêu tức: “Xem kẻ không dám dùng Thế Giới Chi Lực chiến đấu nói kìa.”

“Khụ.” Lạc Nam xấu hổ vuốt mũi, ra vẻ nghiêm mặt nói:

“Yên tâm đi! Chỉ cần thực lực và tu vi của nàng tiếp tục tiến bộ, thế giới của nàng sẽ nhanh chóng phục hồi.”

Đế Lạc thu liễm khí tức, dị tượng trên không trung tan biến, bầu trời khôi phục bình thường, hỗn độn biến mất.

ẦM ẦM ẦM…

Đúng lúc này, lại có hàng loạt khí thế đại năng nổ ra.

Tất cả Bá Phi sau thời gian luyện hóa Nguyên Thạch Siêu Phẩm, toàn bộ đều đã đột phá đại năng.

Ngay cả Vô Hối, Ngọc Tú và Kinh Kha cũng đạt đến Thiên Đạo rồi, rất nhanh có thể đuổi kịp các tỷ muội khác.

Nam nhân thỏa mãn nở nụ cười.

Hắn cố gắng nhiều như vậy chỉ để thấy khung cảnh hôm nay…

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239