Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 139
Phần 139

Bá Chủ Chi Thành lại náo nhiệt.

Toàn bộ đại năng, cao tầng các thế lực lớn dưới trướng Phá Đạo Liên Minh đều tập hợp ở đây.

Trước mặt quan khách đã được bày biện thịt Hỗn Độn Long Tộc chế biến thành vô số món hấp dẫn, rượu được ngâm ủ từ rễ cây Luân Hồi Thụ, Kiến Mộc Thần Thụ và Bàn Đào Quả, một ngụm vừa thơm vừa nồng, lại mang đến hiệu quả tu luyện cực cao.

Lạc Nam với tư cách Minh Chủ ngồi ở chủ vị, đảo mắt nhìn toàn trường một vòng, cười nói:

“Hôm nay tập hợp các vị ở đây nhằm ba mục đích.”

“Đầu tiên là công bố Hỗn Vô Cực đã vẫn lạc, nguy cơ từ Hỗn Độn Liên Minh đã không còn.”

“Thứ hai là tuyên bố giải tán Phá Đạo Liên Minh.”

“Cuối cùng là thương nghị về việc thống nhất Nguyên Giới.”

Toàn trường im ắng đến cực điểm, trong lúc nhất thời chưa kịp phản ứng, cảm xúc lẫn lộn.

Hỗn Vô Cực chết là tin vui đối với tất cả mọi người, nhưng còn chưa kịp vui thì lại nghe được quyết định giải tán liên minh từ Minh Chủ.

Về phần Nguyên Giới thống nhất, sự kiện tiếp theo xảy ra là gì… toàn bộ người ở đây đều đã biết.

“Lão đại, tại sao phải giải tán Liên Minh?” Hắc Trư lớn tiếng hỏi:

“Trư Hùng Tuấn ta còn chưa kịp nhận chức vụ quan trọng đây, giải tán như thế quá đột ngột.”

Lạc Nam lắc đầu cười một tiếng: “Phá Đạo Liên Minh được lập ra nhằm phá đi kết giới ngăn cách giữa Đạo Giới và Ngũ Châu Tứ Vực, hiện tại mục tiêu đã hoàn thành rồi.”

“Nói không sai.” Vân Tiêu ở bên cạnh cũng mở miệng tán thành:

“Tin tưởng các vị đã biết về tình hình chung, Nguyên Giới sớm rồi sẽ nhận chủ, cục diện thế giới sẽ do tân chủ quyết định, Phá Đạo Liên Minh đã không còn ý nghĩa.”

“Lão phu ủng hộ.” Long Tổ cười nói:

“Thật ra Liên Minh còn hay không chẳng quan trọng, quan trọng là tân chủ nhân.”

Nếu Nguyên Giới Chi Chủ muốn toàn giới chiến tranh, đặt nặng mạnh được yếu thua, đây chính là ác mộng của những thế lực và tu sĩ cấp thấp.

Ngược lại nếu Nguyên Giới Chi Chủ là nhân vật chuộng hòa bình, duy trì trật tự thế giới một cách rõ ràng, vậy thì chẳng có gì phải lo lắng.

Mà ở trường hợp nào, Phá Đạo Liên Minh cũng không còn lý do để tiếp tục tồn tại.

Đoạt Nguyên Chi Chiến là trận chiến bắt buộc phải diễn ra, để chọn ra nhân vật có đủ thực lực dẫn dắt toàn thế giới.

Sau trận chiến với Giới Điện, tu sĩ Nguyên Giới đều hiểu rằng thế giới của mình còn đang lạc hậu so với hỗn độn bao la ngoài kia.

Chẳng may một ngày nào đó có Siêu Thần hàng lâm, nếu Nguyên Giới còn chưa thống nhất, còn chưa có chủ… sẽ không ai đủ khả năng chống lại tồn tại cấp Siêu Thần.

Việc để thế giới nhận chủ không chỉ tạo ra Siêu Thần cường giả, mà còn giúp Nguyên Giới tiến thêm một bước trong nền văn minh tu chân, quả thật là trăm lợi vô hại.

Nhìn lại những nhân tuyển sẽ tham gia Đoạt Nguyên Chi Chiến…

Lạc Nam, Vân Tiêu, Hương Trà, Lâm Tích, Yểm Ma Điện Chủ, Hoài Khánh…

Ngoại trừ Yểm Ma Điện Chủ thần thần bí bí, tâm tính khó dò ra… những người còn lại đều được toàn bộ người ở đây tán thành, cảm thấy ai thắng cũng được.

Nếu hỏi tất cả cường giả ai là người bọn hắn không muốn trở thành Giới Chủ nhất, đáp án chính là Yểm Ma Điện Chủ.

Dù sao thì trước đây Yểm Ma Điện cũng đắc tội không ít thế lực.

Cảm nhận được ánh mắt không mấy thân thiện từ những người khác, Yểm Ma Điện Chủ trong chiến giáp hừ một tiếng:

“Kẻ nào không phục lên chiến, phán xét cái rắm.”

“Haha.” Đám đông cười cho qua, đặt niềm tin vào Lạc Nam, Vân Tiêu… sẽ không để Yểm Ma Điện Chủ chiến thắng.

Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn sáng lên, một hư ảnh bản đồ Nguyên Giới nhìn tổng thể từ trên cao chiếu rọi lên không trung.

Chỉ thấy bên trên là Ngũ Châu Tứ Vực, Đạo Hải, Đạo Địa, Đạo Vực, Đạo Quốc và Hoài Hành Chi Địa.

“Nguyên Giới thống nhất, nên phân chia khu vực lại một cách rõ ràng, để mỗi nơi đều được hưởng thụ nguồn tài nguyên, Nguyên Khí, Quy Tắc Chi Lực ngang nhau…” Lạc Nam nói:

“Sau khi mọi người đều thông qua, sẽ bắt tay vào thực hiện.”

Tất cả bắt đầu phát biểu ý kiến của mình, nghị luận ầm ỉ.

Tuy nói phân chia khu vực sẽ công bằng, nhưng ai cũng muốn chiếm chút lợi ích về cho thế lực của mình, điều này là nhân chi thường tình.

Điển hình như Đạo Quốc hiện tại đã là một vùng màu mỡ rộng lớn vô chủ, các Đạo Thống, Thế Lực đều muốn cư ngụ tại nơi đây để không phải cạnh tranh tài nguyên với những nơi khác.

Nghe bọn họ thao thao bất tuyệt, Lạc Nam đau hết cả đầu, nghiêm nghị quát lên:

“Luận công ban thưởng, những thế lực có đóng góp lớn trong trận chiến được ưu tiên lựa chọn khu vực mình mong muốn, ngược lại những thế lực trung lập, được giải cứu như Thần Hoả Đạo Thống, Hư Không Thần Cung, Bách Đạo Thần Tộc xếp sau cùng.”

Lời này khiến không còn ai phản bác được nữa…

Quỷ Thần Vực, Ẩn Châu, Đông Vực, Kiếm Châu, Yêu Vực, Trung Châu, Bắc Châu, Tây Châu, Nam Vực.

Mất tận một tháng thời gian các phương thương lượng và quyết định, một tấm bản đồ hoàn toàn mới đã hiện ra.

Nguyên Giới được thể hiện trên bản đồ là một khối thống nhất, phân chia thành sáu khu bằng nhau gồm có:

Đông Đế Đại Lục được gộp từ Đạo Vực, Đông Vực, Yêu Vực.

Tây Hoàng Đại Lục được gộp từ Đạo Quốc, Tây Châu, Kiếm Châu.

Nam Vương Đại Lục được gộp từ Đạo Địa, Nam Vực, Ẩn Châu.

Bắc Tôn Đại Hải được gộp từ Đạo Hải, Bắc Châu, Quỷ Thần Vực.

Bá Chủ Lãnh Địa nằm ở trung tâm, được gộp từ Trung Châu và Hoài Hành Chi Địa, giáp ranh với cả bốn khu vực kia.

Cuối cùng là Nguyên Giới Hư Không, được gộp từ hư không của Ngũ Châu Tứ Vực và hư không của Đạo Giới.

Ba vùng đại lục, một vùng đại hải, một vùng trung tâm và hư không vô tận.

Đây sẽ là Nguyên Giới hoàn chỉnh, nơi mà Nguyên Khí nồng đậm cùng Quy Tắc Chi Lực lan tỏa mọi ngõ ngách, không bị ngăn chặn ở bất cứ chỗ nào.

Phá Đạo Hội của Vân Tiêu góp công lớn nhất xuyên suốt từ quá khứ đến hiện tại, tổng bộ được quyền di dời đến Tây Hoàng Đại Lục, nơi có Đạo Quốc vẫn còn bỏ trống, sau đó là Độ Đạo Môn và Tổ Long Tộc cũng được gia nhập vào trong đó.

Bá Chủ Chi Thành đại diện cho Lạc Gia của Lạc Nam sẽ tọa trấn tại Bá Chủ Lãnh Địa nơi trung tâm, giám sát toàn thế giới, không ai không phục.

Từ giờ trở đi, lãnh thổ Nguyên Giới sẽ không còn Ngũ Châu Tứ Vực, cũng không còn tứ đại khu vực ở Đạo Giới.

Thay vào đó sẽ là Đông Đế Đại Lục, Tây Hoàng Đại Lục, Nam Vương Đại Lục, Bắc Tôn Đại Hải và Bá Chủ Lãnh Địa.

Nhận thấy tất cả mọi người đều hài lòng với kết quả này, Lạc Nam cười nói:

“Đại sự tạm thời đã xong, mời chư vị nhập tiệc.”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239