Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 108
Phần 108

“Cút!”

Giới Điện Đại Lão nộ quát, cánh tay khô gầy duỗi ra, hai mươi đường Siêu Thần Kinh Mạch uốn lượn, Siêu Thần Chi Lực hình thành đại thủ, hung hăng nện xuống đầu nàng.

Tận hai mươi đường Siêu Thần Kinh Mạch khi đánh ra mang theo áp bách kinh khủng, ngay cả hỗn độn cũng có dấu hiệu bị bẻ cong.

Nhưng Đế Lạc không phải đơn giản, nàng trực tiếp kích hoạt Siêu Thần Tinh Huyết giữa mi tâm, khả năng chiến đấu tại hỗn độn càng trở nên mạnh mẽ, Hỗn Độn Thần Thế gào thét chưởng ra.

OÀNH…

Công kích nổ tung, Giới Điện Đại Lão lùi lại một bước, mà Đế Lạc phải lùi đến ba bước.

Hiển nhiên đúng như Giới Điện Đại Lão đánh giá, sau khi tiêu hao khá nhiều… Đế Lạc khó có thể chiến sòng phẳng với hắn.

Nhưng không thể đánh ngang tay không có nghĩa là không thể ngăn cản…

Lão ta bị Đế Lạc ngăn chặn, không thể xen vào cuộc chiến của những người khác.

Hương Trà có vẻ không bận tâm đến cảm giác của toàn trường, khi lòng bàn tay của nàng hướng về Nguyên Giới xoè ra, thanh âm hờ hững vang vọng:

“Mượn Lôi Chi Pháp!”

Khoảnh khắc đó, bầu trời Nguyên Giới kéo đến biển mây đen kịch khổng lồ, từng luồng từng luồng Thần Lôi Kiếp ngưng tụ thành những cột sấm sét có thể huỷ thiên diệt địa.

Những cột Thần Lôi Kiếp này không giáng xuống đất, thay vào đó bị Hương Trà rút ngược ra khỏi thế giới, tiến vào hỗn độn, sau cùng dồn nén đến cực điểm hiện ra ở trong tay nàng, hóa thành một Lưỡi Tầm Sét ẩn chứa uy năng khủng bố, từng tia từng tia lôi đình bên trong đó đều ngưng tụ đến cực hạn.

Đây là toàn bộ Thần Kiếp Lôi Thuộc Tính của Giới Linh Nguyên Giới, vượt qua bất cứ Thần Kiếp khảo nghiệm nào.

Hương Trà cầm Lưỡi Tầm Sét trong tay, vạn hoả bùng cháy khắp cơ thể, hài lòng gật đầu:

“Ta cũng có vũ khí!”

Bỗng có tiếng nổ tung, thân thể biến mất tại chỗ.

Như lôi đình phích lịch, Hương Trà hiện ra trên đỉnh đầu Ngũ Đạo Thần Đế, cầm Lưỡi Tầm Sét giáng xuống.

ĐÙNG.

Thần Hoả hòa cùng Thần Kiếp, Lưỡi Tầm Sét chứa đựng hàng triệu tầng Vực dồn nén bên trong.

RĂNG RẮC…

Thanh âm rạn nứt vang lên, năm loại Tổ Thế của Ngũ Đạo Thần Đế ầm ầm sụp đổ.

Hắn muốn rách cả mí mắt, lãnh khốc quát lớn: “Trẫm không tin!”

Mười tám đường Siêu Thần Kinh Mạch bùng phát đến cực điểm, Ma Thần Lực, Yêu Thần Lực, Hồn Thần Lực, Phật Tổ Lực tụ hội vào lưỡi đao, Tru Hồn Thần Đao trảm ra nghênh đón.

KENG…

Lưỡi Tầm Sét đánh vào Tru Hồn Thần Đao, ánh mắt hai người gắt gao va chạm, dư ba càn quét bốn phương, không gian vặn vẹo dữ dội.

“Làm sao có thể như vậy, ta có 18 đường Siêu Thần Kinh Mạch… tại sao ngươi…” Ngũ Đạo Thần Đế nói đến đây, bất chợt chú ý nhìn xuống bên dưới, nhất thời sắc mặt tái mét.

Bởi vì cái môn Nghịch Thế Thần Thông – Quyền Năng Bóng Tối vẫn còn tồn tại giữa bụng Hương Trà, nó như hố đen không đáy, liên tục hút vào lực lượng tác động gây bất lợi cho chủ nhân của mình, hóa thành sức mạnh của Hương Trà.

Điều này khiến ưu thế từ Siêu Thần Lực của hắn hoàn toàn biến mất.

“Khốn kiếp, chết cho trẫm!” Ngũ Đạo Thần Chủ giận, Thần Lực cuồn cuộn truyền vào Thần Bảo trên thân.

ONG ONG ONG ONG…

Vạn Trận Đế Quan tỏa ra vô số Trận Văn, hình thành Sát Trận phủ xuống Hương Trà…

Yêu Tổ Châu bắn ra hư ảnh Long, Lân, Quy, Phượng… Hỗn Độn Tứ Linh tập sát.

Thiên Không Phật Tháp triệu hồi chư Phật, Phật Âm diệu thế, oanh kích thần hồn.

Trước thủ đoạn của đối phương, bờ môi Hương Trà nhẹ cong lên, thì thào:

“Bạo Chủ, đến lượt ngươi!”

Óng tay áo của nàng bồng bềnh, một tên cận vệ mặc giáp đột ngột phóng ra.

Mà ngay khi tên này xuất hiện, sắc mặt chúng nữ Yên Nhược Tuyết bỗng nhiên trở nên cổ quái.

Bởi vì mặc dù tên này khoác chiến giáp từ đầu đến chân, nhưng hơn ai hết các nàng cảm giác rõ ràng, tỷ lệ cơ thể của con hàng này chính là một khuôn từ phu quân của mình đúc ra, thậm chí ngay cả cử chỉ, hành động, dáng đứng cũng giống như tạc tượng.

“Moá, chẳng lẽ phu quân bị sư tỷ luyện thành khôi lỗi rồi?” Võ Tam Nương bạo một tiếng thô tục.

Trong lúc các nàng tò mò, Bạo Chủ đã hành động.

Động tác của nó gọn gàng và dứt khoát, không có chút nào là dư thừa, chỉ liên tục tung đấm mà oanh.

Mỗi một đấm của nó mang theo ngập trời Phù Văn, Thần Vực…

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG.

Không gian kịch chấn, Thần Lực nổ tung, từng quyền đều mang theo những đám mây hình nấm khổng lồ.

Trước công kích táo bạo của nó, bất kể là Trận Pháp, Tứ Linh hay chư Phật… toàn bộ đều nát bấy trước khi kịp chạm vào Hương Trà.

Bạo Chủ xông pha qua vụ nổ, lao thẳng đến Ngũ Đạo Thần Đế.

GÀO…

Có tiếng gào dữ tợn vang lên, từ trong Phản Thần Ma Giáp trân thân Ngũ Đạo Thần Đế trồi ra một con Viễn Cổ Cự Ma, hung hăng lao đến Bạo Chủ.

Bạo Chủ hai tay nắm lại như búa tạ, vung ra nện xuống.

PHỐC…

Viễn Cổ Cự Ma bị đấm cho nổ đầu, hư ảnh tán loạn, vội vàng rụt trở về trong áo giáp.

“Cái này…” Ngũ Đạo Thần Đế không dám tin vào mắt mình:

“Trên đời sao có Khôi Lỗi mạnh như vậy?”

“Ngu xuẩn!” Hương Trà cười lạnh, Bạo Chủ không phải khôi lỗi, nó là cận vệ trung thành được nàng luyện chế từ Bạo Thần Thổ thông qua Luyện Thổ Thành Binh.

Lần đầu Bạo Chủ vừa hiện thế đã đem Lạc Nam bón hành cho chật vật, sau nhiều năm tháng được Hương Trà nỗ lực thăng cấp, nó đương nhiên càng trở nên nghịch thiên.

“Nhiều Thần Bảo làm gì? Thiếu cho Bạo Chủ Tiểu Lạc Lạc đánh!” Hương Trà ung dung nói:

“Tiếp tục đấm!”

Bạo Chủ gào rống, quyền đấm cước đá, vô hiệu hóa tất cả Thần Bảo của Ngũ Đạo Thần Đế.

“Nghịch Thế Thần Thông!” Hương Trà lại mở miệng:

“Thời Không Vĩnh Cửu!”

Hai tay nàng hướng về mục tiêu nhẹ nhàng cử động, từng đầu ngón tay tinh xảo như hồ điệp bay múa, nhẹ nhàng uyển chuyển nhưng lại giống như có thể thao túng tháng năm.

Rơi vào trong Thời Không Vĩnh Cửu, sắc mặt Ngũ Đạo Thần Đế kịch biến.

Vạn vật đều có thể biến ta, chỉ có Thời Gian và Không Gian là tồn tại vĩnh cửu, Ngũ Đạo Thần Đế như trở thành một hạt bụi giữa dòng chảy của Thời Không, vô lực và nhỏ yếu, tuổi thọ điên cuồng bị rút cạn.

Ở tại Hỗn Độn, thọ nguyên của Thần Đạo có thể mất, Thần Đạo có thể ngã xuống vì già yếu…

Sắc mặt hắn tái nhợt, một đầu tóc hoàng kim cao quý nay xuất hiện vài sợi bạc trắng, sinh lực dồi dào mất dần từng chút…

“Cút cho trẫm!”

Ngũ Đạo Thần Đế triệt để phẫn nộ, giữa mi tâm hiện lên một giọt máu.

Siêu Thần Huyết Thống!

Hắn là hậu duệ của Siêu Thần, đương nhiên có được thủ đoạn giữ mạng này.

Siêu Thần Huyết Thống vừa kích hoạt, Siêu Thần Quy Tắc lập tức quét ngang, phá huỷ Thời Không Vĩnh Hằng của Hương Trà khiến nàng tiếc nuối thở dài một tiếng.

Giới Điện Nhị Lão, không dễ làm thịt nha.

“Điều này thật hoang đường!” Ngay cả một nhân vật sống lâu như Long Tổ sau khi chứng kiến cách thức chiến đấu của Hương Trà cũng không dám tin mà cảm thán:

“Những loại Nghịch Thế Thần Thông mà nàng sử dụng chưa từng được ghi chép trong lịch sử, điều này chứng minh chúng nó đều là do nàng ấy tự sáng tạo.”

Lời này khiến tất cả rùng mình, lại buộc phải công nhận.

Nghịch Thế Thần Thông là thủ đoạn cao cấp nhất trong thiên địa, mỗi một môn sau khi xuất hiện đều sẽ được cổ nhân ghi chép cẩn thận, lưu truyền đời đời.

Ấy thế mà thủ đoạn của Hương Trà nằm ngoài hiểu biết của tu sĩ Nguyên Giới, chứng tỏ toàn bộ Nghịch Thế Thần Thông vừa rồi đều là do nàng sáng tạo.

Phải có trí tuệ, ngộ tính đến mức nào mới làm được điều đó?

“Tiện nhân!”

Ngũ Đạo Thần Đế miệng thì mắng chửi, hai mắt lại tràn đầy nóng bỏng, tham lam nói:

“Uẩn Linh Đạo Trà, không ngờ hôm nay trẫm có thể tận mắt diện kiến.”

Sau nhiều phen bị Hương Trà áp đảo, hắn rốt cuộc nhớ lại một loại trà tồn tại trong truyền thuyết, ngay cả cổ tịch cũng rất ít ghi lưu truyền, thậm chí đa số cường giả đều cho rằng đó chỉ là hư cấu, không có thật…

Tương truyền Uẩn Linh Đạo Trà nhìn qua chẳng khác nào Đạo Trà bình thường, dù có là Đan Thần kiến thức rộng rãi cũng không thể nhận biết được nó.

Sự khác biệt duy nhất giữa Uẩn Linh Đạo Trà và Đạo Trà bình thường chỉ có một, đó là Uẩn Linh Đạo Trà mang theo linh trí từ khi vừa được thiên địa khai sinh, còn Đạo Trà bình thường thì không.

Hơn nữa linh trí này không hề bình thường chút nào, ngược lại có trí thông minh và khả năng cảm ngộ vạn vật xung quanh vô cùng đáng sợ.

Nhưng chỉ là một gốc trà nhỏ bé, ai sẽ biết nó có được linh trí cơ chứ?

Một người hay một con yêu thú sẽ không thể giả ngây giả dại, còn một gốc Đạo Trà nho nhỏ cho Đạo Cảnh phục dụng, ai sẽ quan tâm?

Uẩn Linh Đạo Trà cố ý che giấu việc mình có linh… ai sẽ phát hiện?

Không ai cả.

Mà vì sao Ngũ Đạo Thần Đế lại biểu lộ tham lam khi nhận ra Hương Trà vốn là Uẩn Linh Đạo Trà?

Bởi vì truyền thuyết đồn đại, người phục dụng Uẩn Linh Đạo Trà sẽ được tất cả loại đạo trên thế gian này ưu ái, không phải gánh lấy phản phệ khi sử dụng thủ đoạn nghịch thiên, đồng thời có được ngộ tính khủng bố của loại trà này.

Trước đó Ngũ Đạo Thần Đế cũng không tin truyền thuyết này có thật, nhưng khi tận mắt chứng kiến Hương Trà liên tục thi triển Nghịch Thế Thần Thông mà chẳng có chút ảnh hưởng nào, hắn rốt cuộc đã tin.

Đối thủ của hắn chính là Uẩn Linh Đạo Trà, tài nguyên mà ngay cả Siêu Thần cũng phải thèm nhỏ dãi.

Nếu như có thể chiếm được và luyện hóa nữ nhân này, tất cả Nghịch Thế Thần Thông của nàng sẽ thuộc về hắn, trí tuệ và ngộ tính của nàng sẽ thuộc về hắn, thậm chí không bị phản phệ trong bất cứ tình huống nào.

Nghĩ đến đây, Ngũ Đạo Thần Đế kích động đến phát run.

Hương Trà biểu lộ bình thản, khi nàng quyết định tham chiến thì đã không ngại việc bị nhìn thấu lai lịch, chỉ là không nghĩ tên Ngũ Đạo Thần Đế này có kiến thức như vậy.

Phải biết rằng năm xưa khi trồng xuống những luống trà đầu tiên, ba vị Tổ Tiên của Độ Đạo Môn cũng không biết nàng có được linh trí.

Thế là trải qua thời gian ở cùng, nàng quan sát ba người bọn họ tu luyện công pháp, tự động tinh thông tất cả Đạo Kinh của Độ Đạo Môn mà chẳng cần tu luyện.

Tại Độ Đạo Môn từ thuở sơ khai, một gốc Uẩn Linh Đạo Trà cắm rễ trong đất, đón mặt trời ấm áp, đón ánh trăng lạnh lẽo, tắm mình trong dòng nước, hưởng thụ từng làn gió thanh, hấp thụ ánh sao trên cao, chứng kiến các loại Đạo Kiếp của từng thế hệ tu sĩ Độ Đạo Môn, trôi qua thời gian dài đằng đẳng, cảm nhận sự biến đổi của không gian xung quanh.

Càng thuận lợi hơn ở chỗ, gốc Uẩn Linh Đạo Trà này được hưởng thụ Đạo Thuỷ từ những ngày đầu, được tồn tại bên cạnh Đạo Thụ.

Một thứ là loại nước quý giá thúc đẩy sự phát triển tươi tốt của trà, một thứ là loại cổ thụ mang đến quy tắc chi lực thiên nhiên nồng đậm.

Dưới bàn tay chăm sóc của tiểu nữ trông coi vườn trà, Uẩn Linh Đạo Trà ngày càng nghịch thiên mà lên.

Ở đời trước của Hương Trà, sau khi có được khả năng hóa hình, nàng đã không ngần ngại biến thành một tiểu cô nương nằm lăn lóc tại Thanh Trà Sơn, giả vờ thất lạc phụ mẫu, được Không Mộc Đạo Nhân nhận nuôi, thu làm đệ tử.

Con đường huy hoàng mở ra, nàng trở thành nhân vật siêu việt trong thế hệ Độ Đạo Môn, đột phá Thần Đạo sớm nhất, ngay cả Bùi Nhật Linh cũng phải thua kém nàng.

Nàng đảm nhiệm chức vụ Hộ Thần Trưởng Lão, danh tiếng ngày càng thịnh, chiến lực tung hoành, đánh bại vô số cường giả, giúp Độ Đạo Môn trở thành một trong những thế lực mạnh nhất Nguyên Giới, vinh quang vô thượng.

Thế nhưng mà nàng vẫn chưa đủ mạnh…

Nàng rơi vào mưu kế đánh lạc hướng của Hỗn Vô Cực, nàng toàn lực giúp Đạo Giới chống lại đại quân Hỗn Độn, mà nhân lúc đó thì Hỗn Vô Cực đã luyện hóa một nửa Thế Giới Bản Nguyên.

Đời trước không có Tinh Môn, Nguyên Giới sau trận chiến đó gần như sụp đổ, buộc phải thống nhất để Giới Linh có được thực lực toàn thịnh mà trụ lại.

Hỗn Vô Cực tiến vào Bán Siêu Thần giáng lâm, ác mộng thật sự đến… nàng và Yểm Ma Điện, Bùi Nhật Linh, Hoài Khánh đều tán thân trong tay đối phương.

Sau đó Hỗn Vô Cực và Vân Tiêu đại chiến, nàng không có cơ hội nhìn thấy.

Trước khi sinh cơ đoạn tuyệt, Nghịch Thế Thần Thông triển khai, nàng trùng sinh thành công, tiếp tục trở về một gốc Uẩn Linh Đạo Trà…

Một kiếp này nàng quyết định sẽ thay đổi.

Vẫn trở thành đồ đệ của Không Mộc Đạo Nhân, nhưng thay vì một đời huy hoàng hiển hách, nàng lại quyết định lặng lẽ phát triển âm thầm, bề ngoài chỉ là nữ tử lười biếng, lười tu luyện, thoát khỏi tầm mắt Hỗn Vô Cực.

Đời trước nàng đã lĩnh ngộ đa thuộc tính, tinh thông ba môn Đạo Kinh, sáng tạo ra được bốn loại Nghịch Thế Thần Thông.

Đời này nàng dốc tâm huyết vào việc sáng tạo thêm Nghịch Thế Thần Thông, chuẩn bị kế sách đối phó Hỗn Vô Cực.

Chỉ cần ngăn cản đối phương trở thành Bán Siêu Thần, sau đó để Vân Tiêu quyết chiến với những người khác đến mức tiêu hao, nàng sẽ nhảy ra ngư ông đắc lợi.

Bởi vì kiếp này không ai biết được bản lĩnh của nàng, Vân Tiêu cũng sẽ không đề phòng nàng.

Kế hoạch của Hương Trà rất hoàn hảo, mọi thứ trôi qua đúng như ý muốn của nàng… cho đến khi tên sư đệ kia xuất hiện.

Khoảnh khắc sư phụ mang về cho mình một tên sư đệ, nàng thật sự hoảng hốt.

Đời trước làm gì có tên tiểu tử thúi này?

Hắn trở thành một biến số khó lường phá tan toàn bộ tính toán của nàng, khiến nàng chẳng biết đâu mà lần, lạc mất phương hướng.

Nàng nhận ra thiên cơ thế gian đã bị thay đổi, bàn cờ mà nàng bố cục đã bị lật đổ.

Nàng đã từng muốn loại bỏ hắn, nhưng đã xuất hiện rồi… loại bỏ chắc gì ngăn cản được sự thay đổi của tương lai?

Nàng chủ động thân cận với hắn, muốn từ hắn mà thăm dò vận mệnh, nếu có chút nào đó gây bất lợi cho mình hay Độ Đạo Môn, nàng sẽ xuống tay.

Nhưng thăm dò kiểu gì không biết, vậy mà ngày càng thân thiết quá mức so với dự tính ban đầu, thậm chí không nỡ nhìn hắn thương tổn, không ngại bại lộ vài thủ đoạn chỉ điểm cho hắn mạnh lên.

Trong vô thanh vô thức, hắn trở thành người hiểu rõ nàng nhất ở kiếp này.

Hương Trà không còn cách nào khác ngoài việc thuận theo tự nhiên, để mặc cho dòng thời gian tiếp tục chảy.

Lẽ ra người đuổi giết Hỗn Vô Cực sẽ là nàng, nhưng nàng muốn để hắn chứng minh bản lĩnh.

Dù sao thì hắn chính là Phá Đạo Minh Chủ cơ mà, nàng tin tưởng vào hắn.

Giới Điện hàng lâm, lại một lần nữa sự kiện chưa từng có xuất hiện.

Sức mạnh của những kẻ này, sự uy hiếp mà bọn chúng có thể mang đến khiến nàng hứng thú.

Ngọn lửa nhiệt huyết yên tĩnh lâu ngày hừng hực trở lại…

Cái tên Hương Trà ở kiếp này.

Đã đến lúc vang vọng hỗn độn.

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239