Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 1

Bạn đang đọc Quyển 17, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Con đường bá chủ” tại đây: tại nguồn: tại nguồn:

Nơi này là hỗn độn vô tận đầy rẫy nguy hiểm nhưng lại có từng hòn đảo vĩ đại trôi lơ lửng, trên đảo là những kiến trúc độc đáo có thể thích ứng với hoàn cảnh khắc nghiệt của hỗn độn.

Bên trong ngọn tháp cao nhất, nơi có vô số xiềng xích khổng lồ giăng kín xung quanh, Hỗn Độn Minh Chủ sắc mặt âm trầm lên tiếng:

“Đường đường là Ngũ Thần Lão cũng thất bại, đúng là đồ vô dụng, uổng công ta tài bồi nhiều năm như vậy!”

Từ khi Tang Liệt phản bội bị Độ Đạo Môn đánh trọng thương như chó nhà có tang lẫn trốn khắp nơi, hắn nhìn thấy kẻ này có thực lực, có dã tâm, xứng đáng để mình bồi dưỡng nên mới thu nhận.

Thậm chí Hỗn Độn Minh Chủ không tiếc xuất ra nội tình, chẳng ngần ngại đem thi thể của các đại năng thượng cổ mà mình thu thập được giao cho đối phương, rồi cả nguyên liệu luyện chế Thế Giới Trong Gương, Hỗn Kỵ Quân… tất cả đều là thủ đoạn đáng gờm, đủ để khai lập một Đạo Thống lớn.

Tang Liệt cũng không để hắn thất vọng, tận dụng toàn bộ những thủ đoạn này, leo lên vị trí thứ năm bên trong Hỗn Độn Thần Lão.

Vốn nghĩ lần này giao phó nhiệm vụ tiêu diệt Trân Bảo Lâu, với bản lĩnh của Tang Liệt lẽ ra có thể thần không biết quỷ không hay dễ dàng hoàn thành.

Kết quả hiện tại Hồn Bài của đối phương đã vỡ, rõ ràng chết đến không thể chết hơn được nữa.

Điều này gây nên tổn thất rất lớn cho Hỗn Độn Liên Minh.

Đứng hai bên Hỗn Độn Minh Chủ lúc này là bốn nhân vật thần bí khoác áo choàng, không nhìn thấy diện mục hay nam nữ.

Nhưng có thể đứng trước mặt Hỗn Độn Minh Chủ mà không quỳ xuống chỉ có thể là nhân vật Thần Lão, hơn nữa còn phải là Thần Lão cao cấp.

Hiển nhiên bọn hắn phân biệt là Đại Thần Lão, Nhị Thần Lão, Tam Thần Lão và Tứ Thần Lão.

Bất kể thực lực hay thủ đoạn đều cường hơn so với Tang Liệt.

“Bẩm Minh Chủ, bản lĩnh của Tang Liệt cũng không quá tệ… hắn đã chết một cách vô thanh vô thức như vậy, liệu có phải Vân Tiêu đích thân ra tay không?” Nhị Thần Lão nghiêm nghị hỏi.

Nhìn khắp thế gian, bọn hắn cho rằng chỉ có số ít nhân vật như Vân Tiêu mới đủ khả năng diệt sát Tang Liệt.

“Không, khả năng là do Lạc Nam giết.” Hỗn Độn Minh Chủ ánh mắt lóe lên:

“Thời Không Song Thần Lão quay về quá khứ cũng không thể giết hắn, bản lĩnh của kẻ này vượt qua dự kiến của ta, tốc độ trưởng thành đáng gờm.”

“Lạc Nam? Hắn vừa đột phá Thần Đạo mà thôi, liệu có thể thắng Tang Liệt sao?” Các vị Thần Lão cảm thấy khó tin.

“Chính là hắn, bởi lẽ nếu Vân Tiêu đích thân ra tay… ta sẽ cảm ứng được.” Hỗn Độn Minh Chủ siết chặt nắm đấm:

“Khả năng họ Lạc cũng giống như Loạn Phàm, may mắn đạt được cơ duyên nào đó viễn siêu thế giới này nên mới tiến bộ nhanh chóng như vậy.”

Mặc dù Hỗn Độn Minh Chủ là người đến từ Chung Cực Giới, nhưng Chung Cực Giới thật sự quá mức mênh mông và vĩ đại, bản thân của hắn còn chưa đủ tư cách tiếp xúc với Bất Hủ Cổ Tộc, thế nên không nhận ra lai lịch Bất Hủ Diễn Sinh Kinh mà Lạc Nam tu luyện.

Nhưng dựa vào hiểu biết, Hỗn Độn Minh Chủ vẫn đoán ra Lạc Nam chắc chắn có được cơ duyên đến từ Chung Cực Giới.

Điều này khiến hắn cảm thấy bất an, còn vài lần khiêu khích Vân Tiêu, muốn nàng loại bỏ Lạc Nam khỏi trận chiến cuối cùng kia.

“Minh chủ, dựa theo tình báo nhận được… chỉ còn ba ngày là đại lễ đăng cơ của Phá Đạo Liên Minh diễn ra, Lạc Nam là kẻ sẽ trở thành Minh Chủ.” Tứ Thần Lão chắp tay nói:

“Điều đáng ngờ ở chỗ, ngay cả những thế lực trung lập như Tổ Phượng Tộc cũng có ý định tham dự.”

“Không có gì bất ngờ, tên ngu xuẩn Tang Liệt đã bại vậy chứng tỏ thi thể Lão Phượng Tổ đã rơi vào tay Phá Đạo Liên Minh.” Tam Thần Lão hừ lạnh một tiếng:

“Phá Đạo Liên Minh dùng thi thể Lão Phượng Tổ lôi kéo Tổ Phượng Tộc gia nhập là chuyện dễ hiểu, chúng ta lợi dụng thi thể Lão Phượng Tổ sớm muộn gì cũng phải đối đầu.”

“Haha, vậy ta không ngại san bằng Tổ Phượng Tộc… giết gà dọa khỉ.” Nhị Thần Lão ngạo nghễ nói.

Thật ra với thực lực và thủ đoạn trước đó của Tang Liệt đã đủ đại náo những thế lực Thần Đạo Viên Mãn như Tổ Phượng Tộc rồi, Nhị Thần Lão so với Tang Liệt còn khủng bố hơn, tự tin là điều dễ hiểu.

“Các ngươi không hiểu.” Hỗn Độn Minh Chủ trầm giọng:

“Với thực lực và nội tình của bổn tọa, từ lâu đã có thể cường ngạnh độc chiếm Nguyên Giới, tuy nhiên cái ngôi làng chết tiệt kia vẫn còn tồn tại, nó mới là uy hiếp chân chính.”

“Ngôi làng?” Tứ đại Thần Lão đưa mắt nhìn nhau.

Hỗn Độn Minh Chủ không muốn giải thích quá nhiều, hờ hững nói:

“Các ngươi không cần phải biết, bổn tọa đã sớm có cách ứng phó… chỉ là thời cơ chưa đến mà thôi.”

Tứ đại thần lão nhẹ gật đầu, không dám hỏi nhiều.

“Dẫn người đi một chuyến đại lễ đăng cơ.” Hỗn Độn Minh Chủ cười nhạt:

“Thể hiện ra quyền năng khiến bọn hắn run sợ, khẳng định kết cục của những kẻ dám đối nghịch với ta, hạ mã uy một phen.”

Tứ đại Thần Lão hưng phấn đến rùng mình, nhếch miệng cười gằn:

“Tuân lệnh Minh Chủ!”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239