Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 180
Phần 180

Hỗn độn mênh mông…

Trên lưng Huyết Dị Yêu Hoàng, Lạc Nam lấy ra thi thể của Ma Lệ.

“Tàn Thi Chuyển Sinh Thuật không cần đến linh hồn.” Ánh mắt hắn sáng bừng, cảm giác sắp có được một vị Siêu Thần Nữ Thi làm thuộc hạ không tệ chút nào.

“Dùng Nghịch Thế Thần Thông lên Siêu Thần, cái giá phải trả không nhỏ đâu.” Vân Tiêu nhìn ra ý đồ của hắn.

“Sẽ tốn nhiều lực lượng, nhưng hàng cướp được tại sao không dùng?” Lạc Nam cười nói, phất tay lấy ra mười mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm.

Hắn lấy ra một khúc gỗ lớn được lấy từ Luân Hồi Thụ, dùng một thanh Thần Kiếm khắc gọt tạo thành hình quan tài.

Sinh Tử Chi Lực nhanh chóng bùng phát, bao trùm lấy quan tài.

Đây là Sinh Tử Quan dùng để chứa đựng thi thể phục sinh nhờ Tàn Thi Chuyển Sinh Thuật.

Tuy rằng trước đó, Cao Tuyệt đã cải tiến môn Nghịch Thế Thần Thông này đến mức không cần Sinh Tử Quan, nhưng đây là lần đầu tiên thi triển lên một Siêu Thần, Lạc Nam muốn cẩn thận nhất có thể, như thế vừa tiết kiệm lực lượng, vừa gia tăng tỷ lệ thành công.

Nói đến tầm mắt của hắn hiện tại quá cao, thuộc hạ cấp Thần Đạo hay đại năng chưa chắc vừa ý.

Nhưng có một thuộc hạ Siêu Thần, không thể không động tâm.

Hắn đem thi thể của Ma Lệ đặt vào Sinh Tử Quan…

Sinh Tử Siêu Thần Lực kết hợp từ lực lượng của Luân Hồi Thụ nhanh chóng tiến vào xác của ả.

Mười mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm chất ở xung quanh.

“Sống lại đi, thi nô trung thành của ta!” Lạc Nam biểu lộ nghiêm nghị, hai tay kết ấn:

“Tàn Thi Chuyển Sinh Thuật!”

Bá Đạo Quy Tắc, Sinh Tử Siêu Thần Lực dung hợp cuồn cuộn tiến ra, truyền thẳng vào trong Sinh Tử Quan.

ẦM ẦM ẦM.

Sinh Tử Quan lắc lư dữ dội, Vân Tiêu chăm chú quan sát, đây cũng là lần đầu tiên nàng chứng kiến Tàn Thi Chuyển Sinh Thuật lên một Siêu Thần.

Vù vù vù…

Nguồn Nguyên Khí nồng đậm từ mười mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm bị rút cạn, mà Tàn Thi Chuyển Sinh Thuật vẫn chưa hoàn tất.

Lạc Nam cắn răng, lại ném ra 20 mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm.

Chừng mười phút sau, tất cả Nguyên Thạch lại bốc hơi, mà Tàn Thi Chuyển Sinh Thuật vẫn chưa chấm dứt.

“Moá, tốn của quá.” Lạc Nam đau lòng mắng, nhưng đã lỡ phóng lao rồi chỉ đành theo lao.

Hắn lại ném ra thêm 20 mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm.

Rốt cuộc…

ẦM!

Một nguồn sức mạnh khổng lồ từ Sinh Tử Quan truyền ra, thân ảnh Ma Lệ bước ra bên ngoài.

Vẫn là khí tức của Siêu Thần, vẫn là Ma Khí trùng thiên, ngay cả các vết thương cũng đã biến mất, chỉ có làn da đã trở nên trắng bệch.

Thi nữ cấp Siêu Thần, thành công thức tỉnh.

“Tham kiến chủ nhân!” Ma Lệ quỳ rạp xuống lưng Huyết Dị Yêu Hoàng, cung kính dập đầu.

Lạc Nam thở hổn hển, mồ hôi chảy đầy, mệt muốn gần chết.

Sinh Tử Lực trong Sinh Mệnh Đỉnh và Tử Vong Đỉnh của hắn gần như bị rút cạn, mà 50 mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm cũng đã bóc hơi.

Chẳng trách trước đây Sinh Tử Đạo Thống không thể dùng môn Nghịch Thế Thần Thông này xưng hùng xưng bá, bởi vì thi triển chuyển sinh lên cường giả đồng cấp tiêu hao thật sự quá nhiều.

Cũng may trước đó tịch thu được 82 mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm, bằng không Lạc Nam thật sự nghèo sau khi chuyển sinh Ma Lệ.

Bất quá giờ đây nhìn thấy một nữ thi Siêu Thần quỳ gối dưới chân, vẫn là cảm giác vô cùng có thành tựu.

“Còn không mau chào chủ mẫu?” Lạc Nam chỉ sang Vân Tiêu.

“Thuộc hạ tham kiến chủ mẫu.” Ma Lệ lại dập đầu về phía Vân Tiêu.

“Đừng nghịch nữa!” Vân Tiêu liếc hắn, nội tâm lại cảm thấy hơi lạ kỳ, cảm giác được một nữ Siêu Thần gọi là chủ mẫu thật sự khó diễn tả.

“Đứng lên đi!” Lạc Nam phất tay ra hiệu Ma Lệ đứng lên:

“Kể từ giờ tên của ngươi sẽ là Thi Cơ, không còn là Ma Lệ.”

“Tuân lệnh chủ nhân, ta sẽ là Thi Cơ.”

“Tốt, trở về ngủ đi!” Lạc Nam phất tay, ra lệnh cho Thi Cơ trở về Sinh Tử Quan.

Hắn đem quan tài thu hồi, vui vẻ yêu đời huých sáo.

Tuy rằng lần này đắc tội với Ma Linh Tộc triệt để, nhưng thu hoạch cũng là đầy bồn đầy bát.

Chỉ cần tìm được thế giới cho Vân Tiêu, chuyến đi này xem như hoàn hảo tuyệt đối.

Vân Tiêu ngồi khoanh chân xếp bằng, vẫn giữ vẻ kiên định và quyết tâm.

Nàng chậm rãi điều tức, hai tay ở trước ngực bắt đầu kết ấn, Ngự Quy Thần Thể và Vô Thượng Quy Tắc bắt đầu vận chuyển.

Có vẻ như Vân Tiêu muốn cảm ứng một cách ngẫu nhiên, tìm kiếm dấu vết từ các thế giới phù hợp với năng lực của mình.

Lạc Nam lười biếng nằm bên cạnh ngắm nhìn vẻ đẹp cao quý, ưu nhã của Vân Tiêu… nhớ lại lần trước nàng bị chúng nữ trói chặt quất roi, trong lòng nhộn nhạo.

Nhưng ngay lúc này, nhẫn trữ vật trên tay Lạc Nam khẽ rung động, một luồng dao động huyền diệu, có vẻ hư hư thực thực truyền ra từ bên trong.

Hắn nhíu mày, ra hiệu Huyết Dị Yêu Hoàng dừng lại giữa hỗn độn, đưa thần thức quét qua nhẫn.

“Cái gì thế này?” Lạc Nam lẩm bẩm, cảm nhận được đồ vật ấy dường như đang cộng hưởng với thứ gì đó bên ngoài.

“Lạc Nam, ta vừa cảm giác được gì đó…” Vân Tiêu vô thức quay đầu, ánh mắt mang theo vẻ kỳ lạ nhìn vào Nhẫn Trữ Vật của hắn.

Hắn không đáp ngay, mà triệu hồi mảnh gốm sứ vụn vỡ từ nhẫn trữ vật. Mảnh gốm nhỏ bé, tưởng chừng vô dụng, giờ đây lại phát ra ánh sáng nhàn nhạt, như thể đang sống dậy.

Những đường vân cổ xưa trên bề mặt mảnh gốm bắt đầu lấp lóe, tạo thành một hoa văn kỳ bí, giống như đang muốn kể một câu chuyện bị lãng quên từ thời xa xưa.

“Thứ này…” Lạc Nam ngạc nhiên, đưa mảnh gốm cho Vân Tiêu. “Nàng xem thử, nó đang phản ứng.”

Hắn không ngu ngốc, cái mảnh gốm này trước hay sau đều không có chút động tĩnh, thế mà ngay khi Vân Tiêu vận chuyển Vô Thượng Quy Tắc, nó bỗng nhiên cộng hưởng.

Nói không liên quan gì đến nàng, có đánh chết hắn cũng không tin.

Thần Huyền Huân cũng đã xem ra chuyện bất thường, từ đan điền phu quân nhảy ra quan sát.

Vân Tiêu tiếp nhận mảnh gốm, ngón tay thon dài khẽ chạm vào bề mặt lạnh lẽo. Khoảnh khắc ấy, một luồng sáng chói lòa bùng phát, khiến cả hai phải nheo mắt. Mảnh gốm rung lên dữ dội, như thể đang giãy giụa để thoát khỏi tay nàng.

Một luồng ý niệm cổ xưa, mạnh mẽ nhưng đầy đau thương, bỗng tràn vào thức hải của Vân Tiêu. Nàng khựng lại, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt vốn tĩnh lặng như mặt giếng cổ giờ đây ánh lên một tia hoang mang hiếm thấy.

“Lạc Nam… ta… ta cảm thấy thứ này quen thuộc,” Vân Tiêu thì thầm, giọng nàng run rẩy, như thể đang cố kìm nén một ký ức bị chôn vùi. “Nó… ta và nó thật quen thuộc.”

Lạc Nam cùng Thần Huyền Huân đưa mắt nhìn nhau, chứng kiến trong mắt đối phương sự chấn kinh.

Dù với kiến thức và sự điềm tĩnh của Bất Hủ Công Chúa cũng không thể lường trước sự bất ngờ này.

Khiến mảnh vỡ của Bất Hủ Thần Vật sinh ra dị động, Vân Tiêu chẳng lẽ là…

“Vân Tiêu, nàng từng thấy mảnh gốm này trước đây sao?” Lạc Nam dò hỏi, trong lòng dâng lên một dự cảm kỳ lạ.

Vân Tiêu không trả lời ngay, nàng lại nắm chặt mảnh gốm, ánh mắt mờ mịt như lạc vào trong mộng.

Đột nhiên, một hình ảnh mơ hồ lóe lên trong đầu nàng, đó là bóng lưng nữ tử đứng giữa thương khung, tay cầm một chiếc bình cổ như lưu ly, xung quanh là vô số cường giả cúi thấp đầu.

“AAAAA…”

Nàng bỗng nhiên hét thảm, bờ môi phun ra một ngụm huyết tinh.

“Vân Tiêu!”

Lạc Nam biến sắc, lo lắng ôm chặt lấy nàng.

Hắn phát hiện, từ trong đôi mắt sâu thẳm của Vân Tiêu, hai hàng thanh lệ lăn dài trên má…

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239