Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 34
Phần 34

Màng đêm bao la không nhìn thấy điểm cuối, một thân ảnh trong tà áo choàng lặng lẽ bước đi.

Động tác của hắn nhìn qua rất chậm nhưng cứ một bước chân đạp ra, hỗn độn xung quanh đã hình thành lực đẩy hỗ trợ hắn bắn về phía trước, bỏ lại trùng trùng điệp điệp khoảng không ở phía sau.

Có thể nắm giữ hỗn độn đến mức đăng phong tạo cực như vậy, thân ảnh này không ngoài ai khác chính là Hỗn Độn Minh Chủ – Hỗn Vô Cực.

Hỗn Vô Cực tạm thời rời khỏi Hỗn Độn Liên Minh, đây là tin tức tuyệt mật mà ngay cả những người thân cận nhất bên cạnh như Hỗn Độn Thần Lão cũng không hề hay biết.

Có thể thấy đối với Hỗn Vô Cực, chuyến đi này quan trọng đến mức nào.

Quy tắc chi lực của hắn đang tràn lan và khuếch tán không ngừng, cố gắng dò xét.

Tại hỗn độn, lực lượng của Hỗn Vô Cực vĩnh viễn cũng không cạn kiệt, mà quy tắc của hắn có thể mở rộng không giới hạn, chỉ cần đừng vô ý trêu vào những tồn tại không nên trêu là ổn thỏa.

Một năm trôi qua, Hỗn Vô Cực cứ đi, cứ đi như thế chưa từng dừng lại.

Rốt cuộc từ phía xa xăm, lại có những luồng quy tắc ở nơi khác lặng lẽ tiến đến.

Trong khoảnh khắc đó, toàn thân Hỗn Vô Cực chấn động, Hỗn Độn Quy Tắc của hắn lập tức bắn về phía những luồng quy tắc kia.

Hai loại Quy Tắc như nam châm khác cực tìm thấy nhau, mãnh liệt hút lấy nhau.

Thì ra chúng nó đều là Hỗn Độn Quy Tắc, có cùng một loại bản chất.

“Tam ca, rốt cuộc tìm được ngươi.” Hỗn Vô Cực kích động truyền âm.

“Lão tứ, thật sự là ngươi sao?” Thanh âm từ phía xa xăm hồi đáp, mang theo vẻ khó tin.

“Còn ai khác ngoài đệ?” Hỗn Vô Cực cười ha hả:

“Năm huynh đệ chúng ta bị bức đến bước đường cùng, cứ tưởng tất cả đã chết, không ngờ có một ngày đệ cảm ứng được ngươi triệu hoán, tam ca xem ra chỉ cách Siêu Thần Cảnh nửa bước.”

Từ quy tắc của đối phương, Hỗn Vô Cực cảm giác được thực lực của tam ca đã vượt qua mình.

Lão tam bên trong Hỗn Độn Ngũ Quái – Hỗn Phích Lịch.

“Hừ, nếu không phải thực lực ta tiến bộ, làm sao có thể mơ mơ hồ hồ phát tín hiệu để ngươi tìm đến?” Hỗn Phích Lịch cách không truyền âm, giọng điệu tiếc hận:

“Nhưng nói là cơ duyên cũng không đúng, tranh đoạt Thế Giới Bản Nguyên tưởng chừng sắp thành công, nào ngờ trong thời khắc mấu chốt lại có những kẻ chen vào, cướp mất một nửa của ta.”

“Xem ra cơ duyên của tam ca cũng không tệ.” Hỗn Vô Cực nhếch mép:

“Là thế giới nào?”

“Tinh Giới!” Thanh âm kia đáp.

“Làm sao có thể?” Hỗn Vô Cực không dám tin quát lên:

“Tinh Giới là một trong những thế giới mạnh nhất tại 3000 thế giới, Giới Chủ của nó chính là Thiên Địa Tinh Chủ, ở trong hàng ngũ Siêu Thần cũng là vang danh bát phương, ngay cả năm người chúng ta liên hợp cũng không phải đối thủ.”

“Đúng thế.” Hỗn Phích Lịch gật đầu tán thành, nhưng lại thở dài nói:

“Ban đầu ta trọng thương rơi xuống Tinh Giới, thực lực chỉ còn ở mức Thánh Hoàng, chật vật sinh tồn như một tên ăn mày, từng bước từng bước cố gắng leo lên, ý định sau khi đạt đến Thần Đạo sẽ tìm cách đến thế giới khác chưa có Siêu Thần mà chiếm hữu.”

“Nào ngờ ba ngàn năm trước ông trời cho ta cơ hội, Thế Giới Bản Nguyên của Tinh Giới bất chợt quay về, mà thế lực mạnh nhất Tinh Giới là Viễn Cổ Tinh Môn cũng lâm vào suy tàn, bị khắp nơi xâu xé.”

“Tinh Giới từ đó lâm vào chiến loạn, cơ hội cướp đoạt Thế Giới Bản Nguyên lại mở ra.”

Hỗn Vô Cực nghe vậy rùng mình, thanh âm kích động nói:

“Thế Giới Bản Nguyên quay về chứng tỏ chủ nhân của nó là Thiên Địa Tinh Chủ đã ngã xuống.”

Bất quá nghĩ lại ngay cả tồn tại Bất Hủ cũng có thể ngã xuống, vậy Thiên Địa Tinh Chủ vẫn lạc cũng chẳng phải chuyện gì hiếm lạ.

Tuy là một trong những Siêu Thần mạnh nhất, nhưng Thiên Địa Tinh Chủ cũng đâu phải vô địch.

“Đúng vậy, Viễn Cổ Tinh Môn vốn là thế lực mạnh nhất ở Tinh Giới do Thiên Địa Tinh Chủ sáng lập, nhưng khi y ngã xuống, những đại năng kế thừa Siêu Thần Huyết Thống của y tại Viễn Cổ Tinh Môn cũng bị phản phệ nặng nề, như rắn mất đầu, từ đó bị các đại thế giới hùng mạnh khác vây giết.” Hỗn Phích Lịch đáp:

“Trong lúc chiến loạn ta lại vừa khôi phục thực lực Thần Đạo Viên Mãn, lẽ ra đã có thể thừa cơ ngư ông đắc lợi, chiếm Thế Giới Bản Nguyên đột phá Siêu Thần.”

“Thế tại sao ngươi thất bại?” Hỗn Vô Cực sốt ruột và tiếc hận.

Nếu như Hỗn Phích Lịch thành công, như vậy hắn đã có được Tam Ca là Siêu Thần làm chỗ dựa, độc chiếm Nguyên Giới chẳng phải dễ như trở bàn tay?

Đến lúc đó tiểu súc sinh Lạc Nam chỉ là con kiến, mà nữ nhân Vân Tiêu kia có thể bắt về làm nô lệ, ngày đêm ngược đãi nàng.

“Aizzz…” Hỗn Phích Lịch thở dài, thanh âm mang theo vẻ tán thán nói:

“Thiên Địa Tinh Chủ không phải đèn cạn dầu, mặc dù y đã ngã xuống nhưng còn chuẩn bị hậu chiêu.”

“Năng lực bá đạo nhất của Thiên Địa Tinh Chủ chính là Nhất Bách Bát Chiếu Mệnh Thần Tinh, ứng với thủ đoạn đa đạng của 36 Thiên Cang Tinh và 72 Địa Sát Tinh.”

“Y đem 36 Thiên Cang Tinh Mệnh và 72 Địa Sát Tinh Mệnh ban cho 108 vị Tinh Thần Chi Nữ, giúp các nàng kế thừa sức mạnh.”

“Ngay khi Viễn Cổ Tinh Môn huỷ diệt, Thế Giới Bản Nguyên của Tinh Giới đang được ta luyện hóa, 108 vị Tinh Thần Chi Nữ hàng lâm mà đến.”

“Thực lực của các nàng khi liên thủ tiệm cận Siêu Thần, đánh cho ta xém chút vạn kiếp bất phục, phải ói một nửa Thế Giới Bản Nguyên ra.”

“Kết quả thế nào?” Hỗn Vô Cực gấp gáp hỏi.

“May mắn đại năng của các giới khác cũng ngấp nghé Tinh Giới, bọn chúng phát động Siêu Thần Huyết Thống, thỉnh Siêu Thần Hình Chiếu hợp lực vây giết 108 Tinh Thần Chi Nữ.” Hỗn Phích Lịch hồi đáp:

“Ta nhân cơ hội đó đã trốn đi, thương thế còn chưa bình phục, kết quả ở Tinh Giới cũng chưa biết ra sao.”

“Ngươi đang ở đâu?” Hỗn Vô Cực hít sâu một hơi:

“Ta đến đón ngươi!”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239