Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 232
Phần 232

Hương Trà vui sướng cầm một mớ Đạo Thuộc Tính vào trong cung điện bế quan, tranh thủ đột phá Siêu Thần Trung Kỳ.

Nhìn theo bóng lưng của nàng, Lạc Nam cười cười… Dung Giới Bản Nguyên ném vào Linh Giới Châu.

NGAO!

Bá Kỵ Long Mã hưng phấn rống lên, nó biết thời cơ tranh sủng từ chủ nhân của mình đã đến, lập tức há to miệng rồng đem Dung Giới Bản Nguyên nuốt vào, chỉ hận không thể lập tức đột phá Yêu Siêu Thần.

Lạc Nam dùng một số Nguyên Thạch Siêu Phẩm cung cấp năng lượng cho nó thuận lợi đột phá.

Nói gì thì nói, Bá Kỵ Long Mã theo hắn từ Nhất Thế Vũ Trụ đến tận hôm nay… luôn hết mình cống hiến, cũng không thể để nó thua thiệt.

Ý niệm vừa động, Thần Hiên Hiên đã xuất hiện bên cạnh.

“Đúng như đã hứa, ta tìm được thứ phù hợp với nàng.” Lạc Nam lấy ra Tố Giới Bản Nguyên.

Thần Hiên Hiên thoải mái tiếp nhận, chợt liếc xéo đôi mắt đẹp nhìn hắn hỏi:

“Trước đó Mộng Âm đã nói gì với ngươi?”

“Nàng ấy nói sau khi đột phá sẽ gả cho ta.” Lạc Nam thành thật đáp.

“Cái gì?” Thần Hiên Hiên giật mình, môi đỏ mím chặt hừ một tiếng:

“Nữ nhân này bình thường kiệm lời ít nói, không nghĩ đến lại lớn mật như vậy.”

“Hết cách rồi, ai bảo ta quá hấp dẫn.” Lạc Nam dương dương đắc ý.

“Được tiện nghi còn khoe mẽ.” Thần Hiên Hiên dò hỏi:

“Thế ngươi nghĩ sao về lời của nàng?”

“Ta ưa thích Mộng Âm đã lâu, lại thêm nàng ấy còn là Vạn Linh Nữ Chủ… vừa có tài vừa có sắc, chúng ta có thể nói là tâm đầu ý hợp, ngu gì không lấy?” Lạc Nam tủm tỉm đáp.

Thần Hiên Hiên mấp máy môi, nhịp tim đập thình thịch, thanh âm lí nhí:

“Vậy ngươi nghĩ sao về Vạn Thần Nữ Chủ?”

Nếu không phải là một Siêu Thần, Lạc Nam căn bản không thể nghe được giọng nói nhỏ hơn cả muỗi kêu của nàng.

“Vạn Thần Nữ Chủ à…” Lạc Nam vuốt vuốt cằm ra vẻ cân nhắc.

“Ngươi…” Thần Hiên Hiên tròng mắt phún hoả, một cảm giác uỷ khuất xông thẳng lên đầu.

Lạc Nam chợt cười phá lên: “Riêng Vạn Thần Nữ Chủ, dù không muốn gả ta cũng phải cưới.”

“Đồ xấu xa.” Thần Hiên Hiên nhịn không được vung chân đá hắn, màu hồng đỏ lan tới mang tai.

Lạc Nam vung tay chụp lấy chân ngọc, thuận thế đem nàng kéo vào trong lòng ôm chặt, thì thầm nói:

“Đối với nữ nhân ta không thích, ta sẽ không mang theo bên người, càng không cho phép tiến vào Linh Giới Châu của ta.”

Thần Hiên Hiên thầm nhớ lại đám người Lam Điệp, Thi Cơ, Chu Nhiên đã được hắn bỏ ở nơi khác, chưa từng thu vào Không Gian Pháp Bảo… công nhận lời này của hắn đáng tin cậy.

Mà nàng chẳng những được vào Linh Giới Châu, còn được hắn sủng ái đủ chuyện, sẵn sàng giao bản nguyên quý giá cho mình.

“Thế ta coi Tố Giới Bản Nguyên như sính lễ.” Thần Hiên Hiên lấy can đảm nắm tay nam nhân, kiên định nói:

“Phải thành Siêu Thần mới xứng với quân.”

“Dù nàng chỉ là một phàm nhân… vẫn xứng với ta.” Lạc Nam vuốt ve gò má trắng như tuyết của giai nhân.

“Tiểu Nam… chàng thật sự là tình kiếp.”

Lông mi cong vút của Thần Hiên Hiên rung động, bờ môi chín mộng thổ khí như lan, hôn lên trên môi của hắn.

Ôm lấy vòng eo như rắn nước không xương của Vạn Thần Nữ Chủ, Lạc Nam âm thầm cảm thán có thực lực thật sự rất tốt.

Ít nhất là đủ khả năng bảo hộ được hồng nhan của mình, không sợ vì những kẻ thù hùng mạnh rình rập mà ngay cả việc ở bên cạnh nàng cũng không dám nữa.

Bất Hủ không thể giáng lâm, hắn tự tin vô địch tại hỗn độn.

Hồi lâu sau, tách môi nhìn nhau, trong mắt có nhu tình mật ý.

Có đôi lúc vô thanh thắng hữu thanh…

Thần Hiên Hiên đưa tay chạm vào Cấm Kỵ Bá Hồn Nhãn, lại chạm vào con mắt bình thường bên phải, nhoẻn miệng nói:

“Nhìn chàng so với trước đây giảm đi một phần tà dị, nhiều hơn vài phần uy nghi.”

“Nàng nói đúng.”

Lạc Nam phải công nhận Cấm Kỵ Bá Hồn Nhãn nhìn qua vừa uy nghiêm, vừa huyền bí khó lường, nhưng dù sao chỉ có một bên, còn ngày trước bên phải là Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn, bên trái là Cấm Kỵ Chi Nhãn… cả đôi mắt đều là Thần Bảo, một đen và một trắng nên diện mạo của hắn có phần khác với bây giờ.

Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, thay đổi đôi mắt cũng khiến diện mạo biến hóa không hề ít.

Động tác của Thần Hiên Hiên khiến hắn nhớ lại lần đầu tiên mình gặp gỡ Yên Nhược Tuyết trong động phủ, khi đó hai mắt còn trống rỗng, triệu hoán ra Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn.

Là một tên độc nhãn long chính hiệu, chỉ có một bên mắt.

“Từ đây về sau ta sẽ giữ một bên mắt phải chân thật của mình, dùng nó để ngắm nhìn vẻ đẹp của các nàng.” Lạc Nam ôn nhu nói.

“Thật dẻo miệng!” Thần Hiên Hiên nở nụ cười.

Thần Hiên Hiên vào cung điện luyện hóa Tố Giới Bản Nguyên, nàng hy vọng trận chiến tiếp theo của hắn mình sẽ đủ tư cách tham dự thay vì chỉ đứng bên ngoài quan sát như những lần trước.

Hỗn Hành Cung Điện là Siêu Thần Bảo Thượng Phẩm, bên trong có rất nhiều gian phòng xa hoa và đầy đủ tiện nghi hỗ trợ Siêu Thần Cường Giả tu luyện, việc đột phá Siêu Thần ở trong không gian của nó sẽ hiệu quả hơn so với những nơi khác.

Tuy nhiên xét về mặt thẩm mỹ, Lạc Nam vẫn ưa thích Bá Chủ Chi Thành của mình hơn… hắn quyết định sau khi trở về Nguyên Giới sẽ dung hợp Hỗn Hành Cung Điện vào Bá Chủ Chi Thành, giúp Bá Chủ Chi Thành thăng cấp, ngao du hỗn độn.

Hỗn độn không có nhiều tài nguyên để khai thác, nhưng lại có những con mồi lý tưởng chủ động tìm đến như Thập Phương Các, như Hồng Mông Sứ Giả để hắn thôn phệ… từng chút từng chút trở nên cường đại.

Bên trong Hỗn Hành Cung Điện còn có lộ tuyến đến Chung Cực Giới, bất quá hiện tại đó chưa phải mục tiêu của Lạc Nam.

Khi nào có đủ khả năng đương đầu Bất Hủ, hắn mới nhắm đến nơi đó…

Với thực lực hiện tại, đặt chân vào Chung Cực chẳng khác nào một con cừu non lao thân vào giữa bầy sói đói.

Đó không phải can đảm, đó là ngu xuẩn.

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239