Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 90
Phần 90

Nếu Quỷ Giới Công Chúa đã đến, Lạc Nam không thể không đi gặp.

Hắn và Hồ Dĩnh thả người rời khỏi tế đàn, vừa lúc nhìn thấy một chiếc kiệu có hình dáng như quả bí ngô khổng lồ được đục mắt mũi miệng đàng hoàng, có bốn nữ Quỷ hình thể tráng kiện nâng đỡ đạp không mà đến.

Bốn nữ Quỷ này thuộc chủng loài kỳ lạ mà Lạc Nam chưa từng thấy bao giờ, làn da của các nàng có màu đỏ, cơ thể to lớn lực lưỡng không khác nào nam nhân nhưng ngũ quan lại vô cùng diễm lệ.

Nhìn mỗi bước chân đạp xuống khiến không gian rung động, có thể đánh giá bốn nữ Quỷ khiêng kiệu này đều là Thể Thần Hậu Kỳ.

Lạc Nam lập tức hướng về phía quỷ kiệu nghênh đón.

Nào ngờ bốn nữ quỷ dường như không nhìn thấy hắn, cố ý khiêng kiệu thúc mạnh về phía hắn.

Ánh mắt Lạc Nam lóe lên, thầm nghĩ “vị hôn thê” này cũng không phải nhân vật lương thiện, cố tình gây sự đây mà.

Ngay khi kiệu đụng vào cơ thể Lạc Nam lại dễ dàng xuyên qua, thứ vừa bị đụng trúng chỉ là một luồng hư ảnh, mà Lạc Nam đã ung dung hiện ra ở bên cạnh cao giọng cười nói:

“Công chúa đến sao không báo trước một tiếng, bất ngờ quá khiến ta chưa kịp chuẩn bị lễ vật cũng như tiếp đoán chu toàn.”

Hiển nhiên để có thể nhập vai chuẩn nhất có thể, trước đó Lạc Nam cũng học được kha khá thủ đoạn của Huyễn Kha, chủ yếu là dùng Vô Tướng Thần Công mô phỏng theo cho nhanh.

“Không nhọc lòng Thái Tử, Quỷ Giới chúng ta cũng chẳng thiếu chút lễ vật của ngài.” Bên trong kiệu truyền ra một thanh âm ngạo kiều.

Lạc Nam mặt không đổi sắc, ung dung làm động tác mời:

“Nếu công chúa không chê, phủ thái tử xin được thịnh tình tiếp đón.”

“Chê.” Quỷ Giới Công Chúa chỉ thốt lên một tiếng.

Lạc Nam khóe miệng giật giật, xem ra con hàng Huyễn Kha nhất định sẽ khá đau đầu với vị hôn thê này của hắn.

Bất quá hiện tại kẻ đau đầu là Lạc Nam.

Hắn định mời Quỷ Giới Công Chúa vào Phủ Thái Tử để tiện bề úp sọt nếu cần, dù sao thì chỗ đó chính là địa bàn của mình, có thể khống chế Quỷ Giới công chúa một cách thuận tiện hơn, ép nàng ta đi vào khuôn khổ như Hồ Dĩnh trước đó.

Nào ngờ nữ nhân này căn bản không thèm nể mặt “vị hôn phu” như hắn.

Huyễn Kha cũng là nhân vật kiêu ngạo hống hách, nếu tiếp tục ra vẻ nhún nhường chắc chắn sẽ không phải là cách, chưa kể Lạc Nam cũng cảm ứng được có rất nhiều nhân vật ở Huyễn Giới đang âm thầm quan sát, chờ đợi phản ứng của mình.

Nếu như biểu hiện quá mức nhu nhược sẽ khiến bọn hắn nghi ngờ.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam cất tiếng cười lạnh: “Nào có đạo lý tân nương chưa gả về đã dám chê nhà của phu quân? Xem ra bổn thái tử phải dạy cho nàng một bài học.”

Thoại âm vừa xuống, hắn trực tiếp xông thẳng về phía quỷ kiệu.

“Đứng lại!” Bốn nữ quỷ khiêng kiệu gầm lên, trên từng khối cơ bắp nổi cộm lên hàng chục vạn đường Quỷ Văn đỏ ngầu như mạch máu, sức mạnh vận chuyển, hung hăng tung quyền.

Bốn quyền nhập một, nghiền nát không gian, lực đạo cực mạnh phô thiên cái địa.

“Cút hết!”

Lạc Nam triệu hoán Huyễn Hồn Kiếm, nhất kiếm trảm ra.

Kiếm ảnh quỷ dị xuyên qua quyền kình to lớn, nhất kiếm tách thành bốn luồng Hồn Thần Lực trảm thẳng vào linh hồn của bốn nữ quỷ.

PHỐC…

Bốn nữ quỷ gánh không nổi, thổ huyết rơi rụng như diều đứt dây.

“Lớn mật!”

Một tiếng quát thánh thoát pha lẫn phẫn nộ vang lên.

Chiếc kiệu hình bí ngô bất chợt nổ tung, vụ nổ kinh khủng hình thành một đám mây khổng lồ quét đến Lạc Nam.

Đáng tiếc bản thể của hắn đã sớm biến mất, thứ vừa phát nổ chỉ là hình nhân bằng rơm.

KENG.

Từ trong vụ nổ, một nữ nhân như lưu tinh lao vọt ra, trong tay cầm một thanh đinh ba đỏ, trên đinh ba là Quỷ Hoả, Quỷ Huyết hai loại Quỷ Lực hòa quyện vào nhau, sức mạnh sôi trào nhắm về phía cổ họng Lạc Nam cắm thẳng.

Lạc Nam cười lạnh, Huyễn Hồn Kiếm vung lên, hàng vạn luồng kiếm ảnh đầy trời bay múa.

Kiếm ảnh tung hoành, mỗi một luồng kiếm ảnh lại sinh ra dị tượng, biến thành một tên Huyễn Kha giống y như đúc.

Trong mắt Quỷ Giới Công Chúa lúc này có đến hàng vạn Huyễn Kha đang ở khắp mọi ngõ ngách, khiến nàng không biết đâu mà lần.

“Đã vậy ta quét sạch các ngươi.” Quỷ Giới Công Chúa cười lạnh lẽo, Huyết Hoả Quỷ Thần bùng nổ càng thêm dữ dội, hình thành một phương thế giới mênh mông:

“Quỷ Thế!”

Bùm bùm bùm bùm…

Tất cả ảo ảnh Huyễn Kha đều biến mất khi Quỷ Thế xuất hiện.

Lạc Nam nội tâm trầm xuống, nữ nhân này không yếu chút nào, nếu tiếp tục đánh mình đương nhiên có thể đánh bại nàng, nhưng dùng thủ đoạn của Huyễn Kha thì khó tránh khỏi sinh ra sơ hở.

Dù sao thì bản thân cũng chưa thể nắm giữ tất cả phong cách chiến đấu của Huyễn Kha.

Ngay khi hắn đang nghĩ cách ứng đối, Linh Vũ Mộng Âm và Thần Hiên Hiên đã như u linh tiếp cận Quỷ Giới Công Chúa.

Lạc Nam nắm bắt thời cơ lao vọt đến, Huyễn Hồn Kiếm như ẩn như hiện, Hồn Thần Lực sôi trào.

“Đến tốt!” Quỷ Giới Công Chúa cười gằn một tiếng, đang muốn bùng phát lực lượng.

Nào ngờ Thần Hiên Hiên và Linh Vũ Mộng Âm bí mật động thủ, đem lực lượng vừa phải đánh vào đan điền của nàng một trái một phải.

Lập tức lực lượng trong cơ thể Quỷ Giới Công Chúa trở nên hỗn loạn vô cùng khó hiểu, không nghe theo sự phân phó của nàng.

Lạc Nam đã thành công xông đến, Huyễn Hồn Kiếm đặt ngay cái cổ trắng nõn của Quỷ Giới Công Chúa, cơ thể thuận thế tiến ra phía sau nàng, hung hăng đạp vào bờ mông.

“Ngươi…” Quỷ Giới Công Chúa còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã cảm thấy bờ mông tê dại, bị đạp xém chút chúi đầu.

Đỉnh đầu nàng bóc khói, mặc kệ Huyễn Hồn Kiếm đặt ngay cổ, bất chấp quay đầu muốn dùng đinh ba xiên chết tên khốn kiếp này.

Lạc Nam đã thả người bay về trong phủ, lên tiếng chế nhạo:

“Có bản lĩnh thì đuổi theo, xem nàng còn dám chê địa bàn của bổn thái tử?”

“Đừng nghĩ bổn công chúa sợ ngươi!” Quỷ Giới Công Chúa quả nhiên bị kích thích, mang theo Huyết Hoả Quỷ Lực điên cuồng xông theo, giết vào trong phủ.

Cảnh tượng này khiến một đám cao tầng Huyễn Giới vô cùng hài lòng, cười không khép miệng được.

Theo cách nhìn của bọn hắn, Thái Tử đây là đang trêu đùa vị hôn thê, vừa thể hiện chiến lực vượt trội, vừa không làm tổn thương nàng, lại khiến nàng cam tâm đi vào trong phủ Thái Tử mà trước đó nàng chê bai.

Chỉ cần biết cách tán tỉnh nữ nhân như thế, ngày hai người thành một đôi sẽ không còn xa nữa.

Ngay cả Huyễn Ảnh Yêu Thần cũng hài lòng gật đầu:

“Nhi tử của trẫm ngày càng trưởng thành.”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239