Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 6
Phần 6

Đại hôn kéo dài suốt một tháng, đây cũng là lần tổ chức hôn lễ lâu nhất của Lạc Nam…

Bởi vì người tham gia thật sự quá nhiều, từ trưởng bối, bằng hữu, huynh đệ cho đến đại diện thế lực của Phá Đạo Liên Minh, tất cả đều phải mời rượu, giao lưu một cách trọn vẹn.

Hắn vận chuyển lực lượng xua tan mùi rượu, toàn thân sạch sẽ thơm tho tiến vào Bá Vũ Điện.

Lúc này các mỹ kiều thê đều đã có phòng tân hôn của riêng mình, Lạc Nam nhất thời phải lâm vào lựa chọn.

Trong số các lão bà lần này cưới vào nhà, có Thần Huyền Huân, họa Thuỷ, Bảo Lan, Lạc Long Nhi, Cầm Dao Nhã, Huyễn Mộng, Minh Hà, Thi Mộ Tuyền, Thánh Linh Thiên Vận và Điêu Thuyền đã cùng hắn có phu thê chi thực, vì vậy hắn không vội tiến vào phòng các nàng, ngược lại “thiên vị” mấy tân nương còn nguyên vẹn hơn một chút.

Đương nhiên có những trường hợp đặc biệt phải thu xếp trước.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam tiến vào gian phòng của Yêu Chỉ Hân đầu tiên.

Một mỹ phụ toát ra hơi thở thành thục, kiêu sa ngồi bên giường, đầu đội khăn voăn đỏ.

Cảm giác có người đến gần, thân thể của nàng rõ ràng run nhẹ một chút.

Lạc Nam vén khăn lên, ngũ quan sắc sảo được trang điểm mê người của Yêu Chỉ Hân hiện ra.

Nàng đẹp đến mức đệ nhất quốc chủ như Loạn Hoàng Vũ phải si mê cả đời, hôm nay môi đỏ má đào, song mi cong vút, quả thật khiến lòng người rung động.

Nhìn thấy Lạc Nam vậy mà vào phòng mình, Yêu Chỉ Hân không dám nhìn thẳng ánh mắt của hắn.

“Khụ…” Hắn ho khan một tiếng xoa dịu bầu không khí phức tạp, nhỏ giọng nói:

“Vận mệnh thật vi diệu, cách đây không lâu chúng ta còn là kẻ thù, hôm nay trên danh nghĩa nàng lại là thê tử của ta.”

Yêu Chỉ Hân mím môi, trong trẻo nói: “Nếu chỉ là danh nghĩa, còn vào đây làm gì?”

“Vào thăm con của chúng ta.” Lạc Nam hỏi:

“Ta chạm vào nó được chứ?”

“Là nữ nhi của ngươi, không cần hỏi.” Yêu Chỉ Hân ánh mắt nhu hòa, có chút vui vẻ nhìn xuống bụng mình.

Lạc Nam hơi ngẩn ngơ, hình tượng cung chủ của Đạo Yêu Thần Cung, một trong những nữ cường nhân khét tiếng tại Đạo Vực lúc này lại tràn ngập mẫu tính.

Có lẽ là thiên chức của người làm mẹ đã thay đổi khí chất của nàng.

Bàn tay hắn nhẹ nhàng đặt lên bụng nàng, cảm giác được sự mềm mại, đàn hồi và ấm áp.

Sinh mệnh bên trong có được ý thức, dùng chân đạp đạp vào vị trí bàn tay của hắn như muốn tương tác.

“Haha, ta lại có thêm một tiểu công chúa.” Lạc Nam nở nụ cười, hắn cảm giác được đây là một nữ nhi.

Yêu Chỉ Hân cảm giác hơi mất tự nhiên khi tay hắn chạm vào bụng mình, nhưng sau đó nàng đã dần thích ứng, thậm chí có cảm giác không tệ lắm.

Nhìn dáng vẻ chân thành của hắn, quả thật đã yêu thương đứa bé trong bụng nàng mà không phải chỉ để làm hài lòng Yêu Mị Uyển hay mẫu thân của mình.

Chơi với tiểu nữ nhi một hồi, Lạc Nam có chút lưu luyến thu tay, nhìn Yêu Chỉ Hân nói:

“Sắp tới có chiến đấu hay gì đó nàng cũng không cần ra mặt, phải dưỡng thai cho tốt, nữ nhi là quan trọng nhất.”

“Ừm.” Yêu Chỉ Hân ôn tồn gật đầu, nội tâm ấm áp.

Bầu không khí lại rơi vào trầm mặc, dù sao thì mọi thứ đưa đẩy quá mức vi diệu, hai người trước đó còn xem nhau như kẻ thù, đột ngột mang danh nghĩa phu thê, muốn nói thêm nhiều điều cũng không biết nên nói gì cho phải…

Cuối cùng, vẫn là Lạc Nam chủ động nói:

“Bản thân ta là người khá ích kỷ, nếu nàng đã mang danh thê tử của ta, sau này chỉ được thuộc về một mình ta, dù tình cảm chưa có cũng không thể động lòng với kẻ khác.”

Nghe hắn nói như vậy, chẳng biết vì sao Yêu Chỉ Hân có chút uỷ khuất, nhàn nhạt đáp:

“Ngươi yên tâm đi, bổn cung từ trước đến giờ chưa vừa mắt nam nhân nào, tương lai cũng sẽ không, nếu không phải vì để nữ nhi có được một phụ thân, cũng sẽ không làm phiền đến ngươi.”

“Vậy ta an lòng.” Lạc Nam gật đầu, ánh mắt chợt chú ý đến bầu rượu trên bàn, nhếch môi:

“Bái đường thành thân rồi, mời rượu trưởng bối rồi, rượu giao bôi cũng không thể thiếu chứ?”

“Ừm.” Nàng nhu hòa gật đầu, cũng không có lý do gì để từ chối.

Tuy rằng chỉ có tiếng chưa có thực, nhưng đối với bất kỳ nữ nhân nào thì ngày hôn lễ của bản thân cũng là quan trọng, đương nhiên muốn mọi thứ có thể trọn vẹn.

Lạc Nam rót hai cốc rượu, cùng nàng vòng tay vào nhau, uống cạn…

Đưa mắt nhìn nhau, hắn chậm rãi đứng lên:

“Ta đi đây!”

Yêu Chỉ Hân im lặng, nàng biết nam nhân này hiện tại vốn không thuộc về mình, mà mình cũng chưa có lý do gì giữ hắn ở lại.

Nhìn bóng lưng hắn lặng lẽ biến mất, nàng chỉ có thể xoa xoa bụng.

Chẳng biết vì sao cả đời vốn một mình, lần này lại sinh ra cảm giác cô đơn.

Đã xong với tỷ tỷ, muội muội cũng nên nói cho rõ ràng.

Lạc Nam tiến vào tân phòng của Yêu Mị Uyển, đã thấy nữ nhân này đầy vẻ lười biếng, yêu mị, phong tình nằm ở trên giường, khăn voăn cũng không thèm đội, thái độ rất ung dung, nhàn nhã.

“Vào đây làm gì?”

Thấy hắn xuất hiện, Yêu Mị Uyển vội vàng kéo chăn lên che người như sợ bị sói đói ăn thịt.

“Hừ.” Lạc Nam bất mãn hừ một tiếng:

“Muốn ta thành vị hôn phu là nàng, tuyên bố với nhạc mẫu cũng là nàng, gả cho ta cũng là nàng, bây giờ ra vẻ thua thiệt?”

Yêu Mị Uyển đỏ mặt, sóng mắt lưu chuyển, yểu điệu nói:

“Từ từ được không? Người ta còn chưa chuẩn bị sẵn sàng.”

“Ta cũng đâu ép nàng.” Lạc Nam nhún nhún vai, bước đến bên giường ngồi xuống:

“Nhưng ít nhất cũng cho phu quân chút phúc lợi nha, bằng không quá mức thiệt thòi, cưới vợ nhưng không được miếng nào.”

“Đáng ghét, vẫn còn một đám lão bà chờ kìa.” Yêu Mị Uyển bĩu môi.

“Nhưng nàng cũng là lão bà của ta mà.” Lạc Nam mỉm cười.

Tim nàng đập nhanh, nghĩ đến hắn vì mình làm nhiều việc như vậy, bây giờ thành thê tử nhưng vẫn chưa chịu cho hắn cũng có phần hổ thẹn.

“Lại đây…” Nàng lấy can đảm nhón người hôn phớt qua môi hắn.

Lạc Nam còn chưa kịp cảm nhận thì hương thơm đã tan như mây gió.

Hắn bực bội kéo nàng ôm chặt, hung hăng ngậm lấy phiến môi anh đào của nàng.

“Ưm…” Yêu Mị Uyển không quen khẽ lay động một chút, rốt cuộc vẫn ngoan ngoãn dâng lên môi xinh, hé môi để hắn cuốn lấy hương tân ngọc dịch.

Hồi lâu sau tách môi, Lạc Nam chỉnh sửa lại mái tóc lộn xộn của nàng mỉm cười nói:

“Rất ngọt.”

“Xấu xa.” Yêu Mị Uyển đánh nhẹ vào ngực nam nhân:

“Ngươi biết người ta đã không thoát khỏi, nhưng cũng phải có thời gian để thích ứng nha.”

Không thiếu các cặp phu thê nhìn trúng nhau, cưới nhau rồi nhưng phải mất nhiều thời gian mới đi đến bước cuối cùng, hắn cũng hiểu rõ đạo lý này.

“Ta thấy Chỉ Hân có chút cô đơn, sang với nàng ấy đi.” Lạc Nam đề nghị.

“Quan tâm đến như vậy làm gì?” Yêu Mị Uyển trừng mắt nhìn:

“Đúng là tham lam, muốn mía ngọt đánh cả cụm đây mà.”

“Gả cũng đã gả rồi, còn trốn được sao?” Lạc Nam tự tin nói.

“Uống xong chén rượu giao bôi rồi đi.” Yêu Mị Uyển chủ động rót rượu.

Lạc Nam hài lòng, bà nương này dễ dạy a.

Phòng của Đan Phỉ.

Hắn vừa đẩy cửa bước vào, hương thơm thiên tài địa bảo nồng nặc.

Một thân y phục tân nương đỏ hồng, lại đang nổi lửa luyện chế đan dược…

Thấy hắn tiến vào, nàng liếc xéo đôi mắt đẹp:

“Đã hứa chưa đồng ý không được lên giường, còn vào đây làm gì?”

“Ta đâu có lên giường? Ta đang đứng a.” Lạc Nam từ phía sau ôm lấy nàng.

“Khanh khách.” Đan Phỉ cười khúc khích:

“Muốn lấy vài loại Phát Tình Đan để chinh chiến với mấy nữ nhân kia không?”

“Nam nhân của nàng là ai? Ta cần đến loại đan dược đó sao?” Lạc Nam bất mãn, tiểu huynh đệ đã kháng nghị cọ vào người nàng.

“Đừng làm rộn.” Đan Phỉ toàn thân run lên, cảm giác được sự dũng mãnh của nam nhân, nàng quay người ôm lấy hắn thủ thỉ:

“Người ta đã là tân nương của chàng rồi, còn vội cái gì?”

“Không phải vội, chỉ là vẫn nên ghé qua với nàng, sợ nàng một người cô đơn.” Lạc Nam ôn nhu nói, đưa tay vuốt ve gò má mềm mại của nàng.

Đan Phỉ vội vàng đem hắn đẩy ra, nàng sợ mình sẽ thất thủ nhịn không được giao mình cho hắn, mạnh mẽ nói:

“Năm tháng còn dài, cô đơn hôm nay sau này bù lại là được.”

So với chúng nữ khác, thời gian của nàng ở bên hắn rất ít, trước đây đều bị hắn dùng thân phận Tiểu Ma qua mặt.

Số lần nàng tiếp xúc với hắn thật sự chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Thế nên mặc dù đã đồng ý gả, nàng vẫn cảm thấy cần có thêm thời gian để tình cảm đạt đến mức viên mãn nhất.

“Vậy ôm một chút rồi đi được chứ?” Lạc Nam cười hỏi.

“Ôm đi.” Đan Phỉ quay đầu tiếp tục luyện đan.

Hắn ở phía sau ôm nàng, động tác nhẹ nhàng, trân trọng…

Lạc Nam không dám vào chỗ của Phụng Tiểu Thất, rất sợ cô nàng này sẽ lập tức đem mình vật ra, sau đó lại khó xử với Phụng Liên và Phụng Tiểu Dương.

Đối với việc không được động phòng cùng mấy vị kiều thê, Lạc Nam vốn đã sớm quen thuộc.

Dù sao thì đây đâu phải lần đầu hắn cưới thê tử, sau đó một thời gian mới được các nàng cam tâm tình nguyện hiến dâng, đơm hoa kết quả.

Bất quá không sao cả, hiện tại hắn vẫn có các lão bà tình ý mặn nồng.

Nở một nụ cười đắc ý, Lạc Nam đẩy cửa phòng Loạn Ninh Lam bước vào.

Nào ngờ cảnh tượng khiến hắn giật mình, bởi vì có cả Loạn Thuỳ Trân, Loạn Thuỳ Ảnh và Loạn Thanh Quân đang ở nơi này.

Các nàng đều hơi khẩn trương ngồi bên giường, đầu còn đội khăn…

Lạc Nam tiến đến vén từng chiếc khăn đỏ, ôn nhu hỏi:

“Các nàng sao thế? Đột nhiên tập hợp làm vi phu giật mình.”

Loạn Ninh Lam vuốt nhẹ tóc xanh, thành thục nói:

“Ở trong Vô Minh Mộ Địa cho chàng nhìn thấy hết rồi, Tứ Đại Kiếm Thị luôn đồng hành cùng nhau, lần này cũng giống như vậy.”

“Đừng nhắc đến Kiếm Thị, hiện tại các nàng là hảo thê tử của ta a.” Lạc Nam nghiêm mặt nói.

“Nếu đã như thế, vậy phu quân hãy để các thê tử phục thị chàng đi.” Loạn Thuỳ Trân dịu dàng, ung dung bước đến cởi lấy y phục tân lang của hắn.

Cảm nhận được các nàng tình chân ý thiết, nội tâm của hắn như muốn hòa tan.

Ninh Lam dịu dàng ưu nhã, Thuỳ Trân quyến rũ phong tình, Thuỳ Ảnh thanh thuần ngọt ngào, Thanh Quân đoan trang cao quý.

Không tính Loạn Thanh Quân là Kiếm Thị thế hệ sau, chỉ riêng nhan sắc và phong thái của ba vị mỹ nhân trước đó, hắn thật sự thán phục định lực của Loạn Phàm a.

Không hổ là Kiếm Si, cả đời chỉ si với kiếm…

Nhưng Lạc Nam không giống như vậy, hắn chỉ si mỹ nhân.

“Uống rượu giao bôi rồi hành sự a.”

Mặn nồng, vừa lòng thỏa ý…

Được bốn vị ái thê họ Loạn yêu chiều đến cực điểm, tất cả thiệt thòi trước đó với mấy bà nương kia quét sạch.

Lạc Nam càng thêm tự tin, phấn chấn hùng phong tìm đến chỗ của Khương Lê.

Nhìn thấy giai nhân vẫn đội khăn kiên nhẫn chờ mình, nội tâm hắn càng thêm ôn nhu, nhanh chóng bước đến nắm chặt tay nàng.

“Sớm biết ngươi sẽ đến tìm nàng đầu tiên.” Chân Mật đấm nát không gian xông vào.

Khóe miệng Lạc Nam co giật: “Ta với Khương Lê xong sẽ đến cùng nàng.”

“Dựa vào đâu ta phải xếp sau?” Chân Mật khoanh tay trước ngực.

Hai nàng từ trước đến nay vẫn luôn cạnh tranh, trước khi hòa thuận vẫn luôn đối đầu… hiện tại dù đã trở thành tỷ muội một nhà, Chân Mật cũng chỉ muốn cùng Khương Lê tranh sủng.

“Phu quân, chàng sang phòng nàng ấy trước đi.” Khương Lê đằm thắm nhìn hắn.

Nàng khéo hiểu lòng người, luôn hết lòng vì nam nhân của mình, cũng không muốn hắn phải khó xử.

“Không thể.” Lạc Nam cười hắc hắc, vung tay kéo Chân Mật đến bên cạnh, một hơi ôm trọn cả hai nàng.

“Muốn làm gì đây?” Chân Mật hoảng hốt hét lên, nàng là nữ nhân truyền thống nha.

“Hừ, chẳng phải thích hơn thua sao?” Lạc Nam bá đạo nói:

“Hôm nay vi phu sẽ công bằng đối xử, để các nàng thân càng thêm thân.”

“Không muốn…” Chân Mật hoảng sợ muốn bỏ trốn.

Đáng tiếc đã muộn, nam nhân bùng phát Bá Thế, không gian khóa chặt.

“Ưm…”

Khương Lê đằm thắm ôn hòa như một tiểu thư đài các, Chân Mật nhiệt tình nóng bỏng như một nữ kỵ binh.

Quả thật là trải nghiệm đặc sắc…

Phòng của Phương Du.

Lạc Nam bất đắc dĩ vô cùng, nữ nhân này lại đang múa đao và kiếm.

“Tiếp chiêu!”

Nhìn thấy hắn tiến vào, nàng lập tức mở ra Đao Kiếm Thần Vực, Long Hổ tung hoành lao thẳng về phía hắn.

Lạc Nam nâng lên cánh tay, Kiếm Vực từ một vạn thanh Thần Kiếm cùng lúc bùng nổ, hình xăm vạn kiếm luân chuyển liên tục thành hình vòng tròn.

RĂNG RẮC.

Đao Kiếm Thần Vực sụp đổ.

Dù hai thanh Thần Binh của nàng đẳng cấp rất cao, nhưng đối mặt với sức mạnh dung hợp từ một vạn thanh Thần Kiếm, cũng chỉ có thể nhận thua.

“Vạn Kiếm Quy Tông!” Lạc Nam cười gằn, vạn thanh Thần Kiếm loạn vũ xông ra, hình thành bão kiếm khổng lồ đem Phương Du bao phủ.

Trong sự thẹn thùng muốn chết của nàng, kiếm khí của Lạc Nam như có linh tính cắt đứt từng mảng từng mảng y phục tân nương, lộ ra ngọc thể mê người đến cực hạn.

Dẻo dai săn chắc, làn da trắng mịn không có một vết tì, chân dài miên man, đường cong lồi lõm.

Có thể mê hoặc mọi nam nhân.

“Đáng ghét.” Phương Du triệu hồi hư ảnh Long và Hổ che đậy cảnh xuân.

Lạc Nam thi triển Tốc Biến, một hơi đem nàng bế lấy theo kiểu công chúa, hung hăng bước đến bên giường.

Đối với cô nàng ưa thích vũ lực như Phương Du, không thể ôn nhu nhẹ nhàng, nàng sẽ không thích.

Quả nhiên trước sự uy vũ của hắn, ánh mắt nàng hiện lên vẻ si mê, kiếm và đao rơi xuống mặt đất, môi thơm hé mở:

“Phu quân của ta, nên như vậy.”

“Nàng có cần thêm thời gian?” Lạc Nam cười hỏi.

“Khốn kiếp, lột sạch rồi còn hỏi như vậy?” Phương Du lườm hắn:

“Mau đến! Đừng để thiếp thất vọng.”

Nàng chính là dám yêu dám hận, nếu đã bước vào lửa tình, nàng nguyện cháy thành tro.

“Tuân mệnh.”

Lạc Nam gầm lên, không cần thương hoa tiếc ngọc.

Ngọn lửa bùng lên như chưa từng có…

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239