Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 162
Phần 162

Giữa hỗn độn âm u và lạnh lẽo, nơi ngay cả ánh sáng cũng bị vặn cong bởi tầng tầng không gian hỗn loạn, một luồng khí tức chấn động truyền đến từ phương xa.

Nơi này là chiến trường lần trước giữa Nguyên Giới và Giới Điện, hỗn độn vẫn còn chưa hoàn toàn phục hồi…

Ầm!

Một luồng thần thức cực mạnh ẩn chứa vô số Quy Tắc như đánh hơi, bám theo tàn dư của đại trận cũ, thuộc về”Đại Trận Vượt Hỗn Độn” từng bị phá huỷ sau khi Giới Điện tấn công Nguyên Giới thất bại…

Những luồng Tàn Trận ấy vốn đã mục nát, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán, lơ lửng như tro tàn giữa biển hỗn độn, vô lực rung động.

Nhưng lúc này…

Một bàn tay nặng nề xé rách hỗn độn, từ giữa đống Tàn Trận mịt mờ hiện thân.

Khói đen lan ra từ giữa những ngón tay, nơi mà xương thịt không rõ là huyết nhục hay kim loại, từng tấc da đều như khảm đầy phù văn huyền bí, run rẩy nhẹ một cái đã khiến cả một vùng hỗn độn xung quanh vặn vẹo.

Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo cười gằn:

“Quả nhiên là cái thế giới này, có được Siêu Thần tồn tại… chẳng trách giết chết được đám chó săn của ta.”

Nam tử hàng lâm, chính là Giới Điện Chi Chủ – Ứng Khang, Siêu Thần Trung Kỳ cấp cường giả.

Vừa quan sát tình hình của Nguyên Giới, Ứng Khang đã kết luận nơi này có Siêu Thần Sơ Kỳ tồn tại… chắc hẳn đây là lý do toàn bộ cao tầng Giới Điện ngã xuống.

Hiển nhiên y đâu thể ngờ, thời điểm đám trưởng lão của Giới Điện tán thân, Nguyên Giới còn chưa có được Giới Chủ.

Dụng tâm cảm ứng một phen, Ứng Khang đã dễ dàng khóa chặt thân ảnh của Tiểu Tiểu bên trong Nguyên Giới, nhếch mép cười nhạt:

“Quả nhiên là ở đây, chìa khóa của Sinh Tử Giới mà bổn tọa luôn tìm kiếm.”

Đối với kẻ đã là một Siêu Thần như Ứng Khang, hắn đương nhiên không tìm kiếm Thế Giới Bản Nguyên đặc thù cho mình sử dụng.

Ngược lại Ứng Khang giống như một thợ săn, chuyên săn lùng Thế Giới Bản Nguyên để bán cho những đại năng có bối cảnh ở Chung Cực Giới, giúp bọn hắn thuận tiện đột phá Siêu Thần mà không mất nhiều thời gian tìm kiếm khắp hỗn độn.

Giá của Thế Giới Bản Nguyên ở Chung Cực Giới bán ở mức trên trời, mà Thế Giới Bản Nguyên đặc thù như của Sinh Tử Giới càng là có thể bán gấp năm, mười lần.

Sẽ có rất nhiều yêu nghiệt, Thần Tử đến từ các Siêu Thần Đạo Thống cao cấp, thậm chí là cả Bất Hủ Cổ Tộc sẵn sàng mua loại Thế Giới Bản Nguyên cường đại như của Sinh Tử Giới.

Một khi giao dịch thành công, Ứng Khang lại có đủ tài sản để tiếp tục đột phá, tiếp tục tăng cường sức mạnh.

Thế nên giờ đây đứng trước miếng mồi ngon béo bở, dù biết Nguyên Giới có Siêu Thần trấn thủ, hắn cũng chẳng e ngại chút nào.

Mỗi tiểu cảnh giới bên trong Siêu Thần chênh lệch to lớn, một Siêu Thần Sơ Kỳ còn chưa đủ để Siêu Thần Trung Kỳ như Ứng Khang e ngại.

ẦM!

Không hề do dự, Ứng Khang đạp vỡ không gian dưới gót chân, nhắm thẳng về Nguyên Giới mà bước.

Dù chưa bước vào, nhưng ở khoảng cách gần, khí tức cường đại của hắn vẫn khiến Nguyên Giới run rẩy.

Ngay lúc ấy…

Hỗn độn phía trước Ứng Khang bỗng nhiên đọng lại, như bị ép đông kết thành băng.

Hỗn độn thông đạo mở ra, Lạc Nam miệng treo nụ cười lười nhát, tóc đen tùy ý cột nhẹ sau đầu, Bá Y lập loè màu đồng cổ, một đôi mắt hắc bạch phân minh lấp lóe nhìn lấy Ứng Khang.

Ứng Khang nhíu mày, từ trong mắt của kẻ đối diện không nhìn ra sự sợ hãi hay mất bình tĩnh dù chỉ một chút, thay vào đó lại là mặt hồ tĩnh lặng, thậm chí dưới đáy hồ còn chứa đựng ngọn lửa chiến ý đang chực chờ bùng nổ.

“Cảm giác này…”

Vừa rời khỏi Nguyên Giới, Lạc Nam chợt nhẹ rung động, một cảm giác huyền diệu từ nơi bí ẩn truyền đến, như muốn thúc đẩy hắn, kéo cơ thể hắn về nơi nào đó cách Nguyên Giới rất xa xôi.

“Đây là cảm ứng Chung Cực.” Thần Huyền Huân truyền âm giải thích:

“Chàng đã đạt đến Siêu Thần, sẽ cảm ứng được sự tồn tại của Chung Cực Giới, điều mà trước đây không tồn tại.”

Lạc Nam bừng tỉnh, chẳng trách các vị Giới Chủ đều khát vọng tiến về Chung Cực, bởi cái cảm giác như có một con đường vĩ đại hơn đang kêu gọi và triệu hoán mình, thật sự khó mà cưỡng lại, nhất là đối với những nhân vật đủ tư cách trở thành Giới Chủ, tâm cao khí ngạo, khát vọng cường giả đỉnh phong… hầu hết đều không bỏ qua cơ hội như thế.

“Một kẻ vừa đột phá Siêu Thần chưa lâu…” Ứng Khang khinh miệt nói:

“Vốn bổn điện chỉ muốn đoạt lại dư nghiệt của Sinh Tử Giới, nhưng Thế Giới Bản Nguyên trong cơ thể ngươi khiến bổn điện hứng thú, vì vậy ta sẽ cướp luôn tại đây!”

“Điện Chủ của Giới Điện à?” Lạc Nam híp mắt.

Trước đó hắn cảm giác được có Siêu Thần giáng lâm, còn chưa biết là địch hay là bạn nên chỉ bước ra ngăn chặn.

Dù sao thì không thể để Siêu Thần dễ dàng xâm nhập vào Giới của mình, một khi Siêu Thần Chiến nổ ra, dù Nguyên Giới có Tinh Môn bảo vệ cũng không thể trụ nổi.

Giờ đây nghe được thân phận của đối phương, hắn càng cảm thấy quyết định của mình là chính xác.

“Không tệ.” Ứng Khang nhếch mép:

“Siêu Thần Sơ Kỳ lại có thể giữ được bình thản trước Siêu Thần Trung Kỳ, ngươi rất khá, đủ tư cách chết trong tay bổn tọa.”

“Thật đáng thất vọng.” Lạc Nam thở dài.

“Hửm?” Ứng Khang nhướn mày, không hiểu tên này có ý gì.

“Không ngờ trận chiến đầu tiên của ta chỉ là một Siêu Thần Trung Kỳ, vốn muốn vượt hai ba tiểu cảnh giới cho đã ghiền.” Lạc Nam cười nhe răng.

Hàm răng trắng bóc đều tăm tắp nhưng khiến Ứng Khang rùng mình.

“Bất quá mặc kệ ngươi là Trung Kỳ hay Hậu Kỳ, dám giết nhạc phụ và nhạc mẫu của ta.” Lạc Nam bước lên một bước.

Bất Hủ Bá Thế điên cuồng mở ra, càn khôn kịch chấn.

“Ta đã hứa với Tiểu Tiểu, diệt trừ ngươi!”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239