Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 146
Phần 146

“Chủ công?”

Lời nói của Dị Nữ khiến hai phương vũ trụ vãi cả linh hồn, khiếp sợ tột đỉnh.

Thực lực của Dị Nữ ở trong mắt bọn hắn đã là quỷ khiếp thần sầu, kinh hơn thần nhân.

Nhưng mà theo cách nói của nàng, sau lưng còn có chủ công?

Đáng kinh hãi hơn nữa chính là, vị chủ công kia lại nhận thức ba người Ngọc Tú?

Tất cả đều choáng váng.

“Chủ… chủ công.” Vô Hối nhịp tim đập thình thịch, một cảm giác mong đợi dâng lên trong lòng, kích động hỏi:

“Không biết vị chủ công đó là ai?”

Kinh Kha và Ngọc Tú mặc dù hy vọng nhưng cũng không dám nghĩ tới, chỉ có thể hồi hộp chờ đợi câu trả lời của nữ tử thần bí.

“Chủ công của ta họ Lạc.” Dị Nữ ung dung cười, nụ cười khiến thiên địa thất sắc.

“Họ Lạc… thật sự sao? Chúng ta không nằm mơ sao?” Thân thể ba nữ phát run, dù trước đó phải đối mặt với hàng loạt Thiên Đế, các nàng cũng không thất thố đến như vậy.

“Ta còn cần phải lừa các ngươi sao?” Dị Nữ thản nhiên hỏi.

“Cái này…” Ba nàng nắm chặt tay nhau.

Đúng vậy, với thực lực của Dị Nữ và con Long Mã này, nếu có ý định mưu hại các nàng, căn bản không cần phiền toái như vậy.

Thực lực của người ta đủ để điểm chết các nàng như nghiền chết những con kiến.

“Tỷ tỷ, bọn ta nguyện ý đi theo tỷ.” Ngọc Tú hít sâu một hơi lấy hết can đảm.

“Lên thôi!” Dị Nữ mỉm cười phất tay, ba nữ đã được ngồi trên lưng Bá Kỵ Long Mã.

Tu sĩ Đế Giả cưỡi trên lưng tọa kỵ cấp đại năng, sợ rằng toàn hỗn độn chỉ có ba người được đãi ngộ như vậy.

Đương nhiên các nàng không biết đẳng cấp của Dị Nữ và Tiểu Tinh, nếu biết e rằng sẽ không dám ngồi trên lưng nó.

Lúc này, Dị Nữ mới quét mắt nhìn về phía hai Trụ Linh, lạnh lùng nói:

“Lệnh cho các ngươi dừng chiến, ngoan ngoãn chờ ngày dung nhập vào Nguyên Giới.”

Mặc dù không hiểu Nguyên Giới là gì, nhưng thấy vẫn còn cơ hội sống sót, hai tên Trụ Linh đâu dám phật ý cường giả, vội vàng gật đầu không ngừng:

“Đa tạ tiền bối, đội ơn ngài, tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh.”

Dị Nữ hài lòng, Bá Kỵ Long Mã ngửa đầu gầm lên, xé rách không gian biến mất dạng.

Mọi thứ mang đến cảm giác không chân thật, từ khi Bá Kỵ Long Mã xuất hiện, Trụ Linh trong truyền thuyết buộc phải hiện thân nịnh nọt, cho đến khi ba nữ nhân được cường giả bí ẩn mang đi thật sự quá đột ngột, tất cả Tiên Đế ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Bất quá nói thế nào thì nói, nguy cơ về tính mạng tạm thời đã qua đi, vị nữ cường giả kia có vẻ không để ý đến tính mạng đám kiến hôi bọn hắn.

Nhưng đám Thiên Đế lại lo lắng vô cùng, trước đó bọn hắn ra tay với ba người Ngọc Tú, nếu như các nàng ỷ vào cường giả thần bí chống lưng mà hỏi tội…

Cả đám rùng mình, không dám tưởng tượng hậu quả.

“Mau, mau chuẩn bị những lễ vật tốt nhất để trẫm mang đến Cầu Tiên Giới!” Bạch Thiên Đế phản ứng rất nhanh, vội vàng lên tiếng phân phó cho thuộc hạ.

“Không sai, mau đến Cầu Tiên Giới bái phỏng.”

Lời của Bạch Thiên Đế như ánh sáng chỉ đường cho tất cả mọi người.

Ba nữ nhân xuất thân từ Cầu Tiên Giới, muốn để các nàng tha thứ, cách tốt nhất là hướng về Cầu Tiên Giới mà lấy lòng.

Trong lúc nhất thời, hai vũ trụ đại chiến chuyển sang tiết mục dâng tặng lễ vật quý giá, chỉ hận không thể đem tu sĩ ở Cầu Tiên Giới thành tổ tiên mà cúng bái.

Ngay cả Chân Long Đế Tộc có tộc trưởng bị Kinh Kha làm thịt cũng không dám oán hận, ngược lại chuyển sang tìm đủ mọi cách mà nịnh bợ.

“Nơi này là…”

Nhìn thấy bầu trời Nguyên Giới, ba đôi mắt đẹp trừng thật lớn, môi đỏ hé mở vô cùng đáng yêu.

Thật sự không biết phải dùng từ ngữ nào để miêu tả cảm xúc trong lòng lúc này.

Nên biết rằng Nguyên Giới đang trong quá trình thống nhất, Nguyên Khí và Quy Tắc nồng đậm lan tràn khắp thiên địa, cảnh tượng hùng vĩ dời núi lấp biển xảy ra ở khắp mọi nơi.

Tùy tiện một tiểu tu sĩ ven đường cũng mang đến cảm giác áp bách rất lớn đối với ba nữ, càng không nói đến thân ảnh của các Đạo Chủ, Thần Đạo thông thiên triệt địa đang chỉ huy trăm vạn đệ tử, quân đội kiến tạo thế giới.

Mỗi một binh, một tốt trong các đội quân kia cũng đủ diệt sát các nàng rồi.

“Nhất định là mơ rồi…” Kinh Kha thì thào.

Vô Hối cùng Ngọc Tú gật mạnh đầu đồng tình:

“Một giấc mơ hoang đường quá.”

Dị Nữ nhịn không được nở nụ cười, nói: “Không cần kinh ngạc như vậy, với thiên phú của ba người, nếu được chủ công bồi dưỡng, nhất định sẽ sớm đạt đến cấp độ như ta.”

Cảm nhận được thiện ý của Dị Nữ, Vô Hối khẩn trương nhưng tò mò hỏi:

“Tỷ tỷ, không biết ngài là cảnh giới gì?”

“Thần Đạo Viên Mãn.” Dị Nữ vỗ lưng Tiểu Tinh dưới thân đáp:

“Nó cũng như vậy.”

“Thần Đạo?” Tam nữ đưa mắt nhìn nhau, đều chứng kiến trong mắt đối phương sự mờ mịt.

“Nói dễ hiểu, trên Thiên Đế là Nguỵ Thánh, Nhập Thánh, Thánh Giả, Tiểu Thánh, Đại Thánh, Thánh Tướng, Thánh Vương, Thánh Tôn, Thánh Hoàng, Thánh Đế, Chí Tôn, Đạo Cảnh, Đại Đạo Cảnh, Thiên Đạo Cảnh và cuối cùng là Thần Đạo Cảnh.” Dị Nữ nhẹ giọng nói ra.

“A…”

Ba đôi môi há hốc, chỉ cảm thấy thanh âm như nghẹn ở cổ họng, thật lâu không phát nên lời.

Nhận thức của các nàng đang hỗn loạn, lượng tin tức và cảnh giới dài đằng đẳng làm các nàng nhận thấy sự nhỏ bé của bản thân.

Không biết qua bao lâu, Ngọc Tú mới thì thào: “Tỷ tỷ và Tiểu Tinh là Thần Đạo Viên Mãn nhưng vẫn gọi chàng là chủ công, vậy chẳng lẽ chàng còn trên cả Thần hay sao?”

“Hỏi rất hay, chủ công cũng là Thần Viên Mãn, nhưng là người mạnh nhất trong cảnh giới này.” Dị Nữ tự tin đáp.

“Tỷ đừng nói nữa, muội chóng mặt quá.” Vô Hối lè lưỡi.

“Khanh khách.”

Chúng nữ bật cười.

Tốc độ của Bá Kỵ Long Mã lẽ ra có thể trở về ngay lập tức, nhưng nó cố ý thả chậm để ba vị chủ mẫu này thích ứng với hoàn cảnh của Nguyên Giới.

Xuyên suốt đường bay, các nàng được thấy đủ loại chủng tộc, được nhìn những khung cảnh, kiến trúc, pháp bảo mà cả đời cũng chưa từng ngờ đến.

Thế giới này thật sự quá điên rồ.

Cho đến cuối cùng, tại Bá Chủ Chi Thành hùng vĩ uy nghi, thân ảnh người nam tử kia đứng trước cổng thành đang nở nụ cười chào đón.

“Hức.”

Các nàng nhịn không được bật khóc, niềm vui đến quá mức đột ngột, không thể nào khống chế được cảm xúc dồn nén bấy lâu.

Mặc dù giờ đây người nam nhân kia uy vũ giữa bá thành, uy vũ ngút trời, chân đạp càn khôn, khác xa với hình tượng bình phàm bên trong trí nhớ.

Nhưng chỉ với ánh mắt ấm áp ôn nhu quen thuộc, nụ cười mỉm ngập tràn sủng ái kia…

Hình tượng của hắn đã dần dần dung hợp cùng bóng người bên trong ký ức của các nàng một cách hoàn mỹ.

“Công tử, chính là chàng rồi!” Ngọc Tú thì thào, gò má ướt đẫm.

“Cái tên đáng ghét này, lúc nào cũng khiến người ta cảm động.” Vô Hối kéo óng tay áo lau nước mắt.

Kinh Kha cảm xúc lẫn lộn, vừa cười vừa khóc.

Bá Kỵ Long Mã hạ xuống, Dị Nữ dịu dàng nói: “Không làm chàng thất vọng.”

“Mang các bảo bối của ta trở về, vất vả cho nàng.” Lạc Nam ôn nhu nói, bước về phía trước nghênh đón.

Vẫn là Vô Hối lớn mật nhất trong ba nữ, nàng đã sớm lao vào lòng hắn, như con mèo nhỏ đu ở trên thân nam nhân, vùi đầu tham lam ngửi lấy khí tức của hắn.

“Trăm năm dài như vô tận.” Lạc Nam vỗ vỗ lưng nàng thở dài:

“Đều đã là nữ Đế rồi còn khóc nhè, ta rất tự hào về các nàng.”

Lấy hết dũng khí, Ngọc Tú cùng Kinh Kha mới dám thủ thỉ:

“Bọn thiếp rất nhớ công tử.”

Những năm tháng qua, các nàng liều lĩnh để đuổi theo bóng lưng nam nhân, chợt nhận ra vẫn còn quá sớm.

Vẫn là người nam nhân này đưa tay về phía các nàng, bằng không còn cả một đoạn đường từ Nguỵ Thánh đến Thần Đạo… phải đi đến ngày tháng năm nào đây?

Không sợ khổ cực, chỉ sợ nỗi nhớ tương tư gặm nhắm linh hồn, khiến các nàng chết dần chết mòn trong chờ đợi.

Lạc Nam đương nhiên hiểu được điều này, hành trình tu đến Tiên Đế của các nàng đã là trải nghiệm quá đủ rồi, hắn không muốn nhìn nữ nhân trong lòng phải chịu đựng thêm nữa.

Như đã nói, hắn cố gắng đạt đến thành tựu như hiện tại, còn không phải để mang theo những người bên cạnh cùng nhau bước sao?

Ôm lấy tam nữ an ủi, hắn chân thành hứa hẹn: “Những ngày tháng bên nhau nơi Cầu Tiên Đại Lục, từ nay về sau sẽ kéo dài vĩnh viễn.”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239