Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 117
Phần 117

“Lão bà?”

Hỗn Vô Cực hơi sững sờ một chút, sau đó biến sắc rồi chuyển sang phẫn nộ:

“Chắc chắn là tiện nhân Đế Lạc, khốn kiếp… chẳng trách lần trước Vân Tiêu ra tay cứu ả.”

“Hừ, nàng dù sao cũng là đồ đệ của ngươi, ăn nói khó nghe như vậy!” Lạc Nam chất vấn.

“Đồ đệ?” Hỗn Vô Cực ngửa đầu cười to, có vẻ rất là khinh miệt:

“Ả chỉ là công cụ để bổn tọa sống lại và báo thù mà thôi, chỉ là không nghĩ một công cụ luôn ngoan ngoãn làm theo lời bổn tọa lại dám phản bội ở thời khắc cuối cùng.”

Ánh mắt Lạc Nam lóe lên, từ trong cách nói và thái độ của Hỗn Vô Cực có thể thấy rõ kẻ này căn bản chưa từng xem Đế Lạc là đồ đệ, thậm chí chưa từng xem nàng là một “người”, mà chỉ là một công cụ báo thù.

Có vẻ từ nhỏ đến lớn Đế Lạc được tàn hồn của Hỗn Vô Cực dạy dỗ và chỉ điểm, mọi việc đều nghe theo lời của y mà hành động, cho đến khi giúp Hỗn Vô Cực đúc cơ thể và sống lại, vẫn luôn là một đệ tử ngoan ngoãn tuân theo sư phụ mình.

Chính vì điều đó đã khiến Hỗn Vô Cực chủ quan, tiết lộ hận ý và dã tâm hiến tế Nguyên Giới, tạo ra đại quân hỗn độn cho Đế Lạc vì nghĩ rằng nàng cũng sẽ như từ trước đến nay, phục tùng mình tuyệt đối trong mọi quyết định.

Nào ngờ đứng trước an nguy toàn Nguyên Giới, Đế Lạc lựa chọn đại nghĩa diệt thân.

Tiếp xúc với Đế Lạc và hiểu được nàng, Lạc Nam chắc chắn rằng Đế Lạc chắc chắn sẽ làm như vậy.

Bề ngoài nàng là một người xem nhẹ tất cả mọi chuyện, danh vọng hay quyền lực đều chỉ là phù vân đối với nàng, nhưng sâu trong nội tâm nàng lại có một trái tim ấm áp và chính nghĩa, mọi hành động đều không muốn phải hổ thẹn với lương tâm.

Bằng chứng là khi Lạc Nam gặp nạn vì cứu mình, nàng sẵn sàng hỗ trợ hắn hết lòng, thậm chí không tiếc song tu với hắn.

“Vì nàng, lẽ ra ta nên gọi ngươi một tiếng sư phụ.” Lạc Nam lạnh lùng nói:

“Nhưng nếu ngươi chỉ xem nàng là công cụ, vậy ta cũng không mang tiếng khi sư diệt tổ.”

“Ngươi đủ tư cách diệt bổn tọa?” Hỗn Vô Cực ngạo nghễ nói:

“Ỷ vào Hỗn Độn Thần Lực của ngươi sao?”

Thanh âm vừa dứt, Hỗn Vô Cực đã biến mất tại chỗ.

Khi xuất hiện đã ở ngay trên đầu Lạc Nam, một tay nâng lên chưởng xuống:

“Độn Lôi Cửu Long Chưởng!”

Độn Lôi Thủ Sáo thét gào, Hỗn Độn Thần Lôi hóa thành chín tôn Hỗn Độn Lôi Long nối đuôi mà ra, hung hăng vồ đến.

Vũ kỹ mà Hỗn Vô Cực thi triển được Độn Lôi Thủ Sáo tiếp thêm sức mạnh, vượt xa Thần Kỹ Cực Phẩm bình thường.

Lạc Nam không dám xem thường, năm vạn hành tinh được điều động, Bỉ Ngạn Hoa nở rộ trong lòng bàn tay:

“Đồ Long Cửu Chưởng!”

Hỗn Độn Thần Lực tung hoành, chín luồng Đồ Long Chưởng được hắn đánh ra.

Muốn diệt rồng, phải dùng Đồ Long.

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…

Chưởng ấn va chạm kinh hoàng, vạn dặm thiên địa chấn động, thu hút vô số cường giả quan chiến.

“Đây lại là hai nhân vật nào? Thực lực khủng bố như vậy!” Cả đám trợn mắt há hốc mồm trước thực lực của Lạc Nam và Hỗn Vô Cực.

Mảnh vỡ Chung Cực này đúng là ngoạ hổ tàng long, cường giả lai lịch bí ẩn tùy thời xuất hiện.

Mà nhân lúc Lạc Nam và Hỗn Vô Cực đại chiến, bốn nàng Thần Hiên Hiên, Linh Vũ Mộng Âm lại tiến hành vây giết Hỗn Lợi.

“Cầm cự một chút, chờ ta giải quyết tên này sẽ cứu ngươi!” Hỗn Vô Cực cao giọng nói.

“Tuân mệnh Tứ Ca.” Hỗn Lợi cắn răng, lấy ra một viên Phục Hồn Đan nuốt vào ổn định trạng thái, tiếp tục nghênh đón tứ nữ.

Mặc dù tu vi của hắn chỉ là đại năng, nhưng hắn xuất thân từ Chung Cực Giới, kinh nghiệm và năng lực chiến đấu vô cùng cường hoành, lấy một địch bốn trong thời gian ngắn không phải vấn đề.

Trước đó nếu không phải Lạc Nam can thiệp, hắn cũng không cần phải gọi Hỗn Vô Cực ứng cứu.

Trước áp lực mà Độn Lôi Thủ Sáo mang đến, một mình Xích Tà Kích không thể nào chống lại.

Tuy rằng đã đạt đến Thần Binh Tối Đỉnh, nhưng khoảng cách đạt đến Bán Siêu Thần Binh còn kém khá xa.

Lạc Nam buộc phải triệu hoán Lạc Hồng Kiếm.

Tay phải Lạc Hồng Kiếm, tay trái Xích Tà Kích… Vực Thần Đạo Kinh vận chuyển đến cực hạn, các loại Thế đều bùng nổ mà ra.

“Còn non lắm!” Hỗn Vô Cực nhếch mép:

“Hôm nay diệt ngươi, sau đó lại quay về Nguyên Giới bắt giữ Vân Tiêu làm nô lệ, hiến tế Nguyên Giới vì đại nghiệp.”

Nói xong hắn nâng tay, một thanh Hỗn Độn Cửu Long Thương xuất hiện.

Hỗn Độn Cửu Long Thương là Thần Binh mạnh nhất của Hỗn Vô Cực trước khi đạt được Độn Lôi Thủ Sáo.

Hỗn Độn Cửu Long Thương là thứ hắn phải trả giá rất lớn để đổi lấy từ Hỗn Độn Long Tộc, bởi vì nó là hậu duệ của một vị Hỗn Độn Cửu Đầu Long và một vị Hỗn Độn Binh Nhân Tộc, trở thành kiện vũ khí đặc thù vừa có năng lực của Yêu Binh Tộc, vừa có sức mạnh của Binh Nhân Tộc.

“Cửu Long Thương Pháp!”

Nhất thương đâm ra, triệu tầng Thương Vực, Sát Vực, Thế Vực, Hỗn Độn Thần Vực dung hợp.

Thương ảnh tung hoành, một thương như chín thương, có tận chín con Hỗn Độn Long gào thét lao ra, phô thiên cái địa tập sát Lạc Nam khắp bốn phương tám hướng.

Đứng trước Hỗn Độn Cửu Long Thương, ưu thế Binh Nhân Tộc của Lạc Hồng Kiếm và Xích Tà Kích đã biến mất.

“Muốn động vào Vân Tiêu của ta? Ngươi cũng xứng?” Lạc Nam gầm lên:

“Chư Thần Hoàng Hôn!”

Xét về số lượng Vực, Lạc Nam tuổi còn trẻ đương nhiên không thể sánh bằng so với Hỗn Vô Cực đã chinh chiến lão luyện vô số năm, hắn buộc phải thi triển Chư Thần Hoàng Hôn để gia tăng số lượng Vực kết hợp cùng Vực Thần Đạo Kinh.

Chưa dừng lại ở đó, Lục Đạo Luân Hồi Tâm toàn diện mở, Lạc Nam thi triển năng lực của Chiến Võ Đế Tộc – Tế Mệnh Vực Nộ từ Võ Tam Nương, thiêu đốt thọ mệnh của mình để tiếp tục bồi thêm.

Vô Tận Chiến Kinh và Cửu Đạo Thánh Pháp cũng được vận chuyển.

Bằng từng ấy thủ đoạn, Thế xung quanh Lạc Nam mới không bị Hỗn Vô Cực áp đảo.

Trong giao chiến, nếu Thế của ngươi thảm bại trước Thế của đối thủ, vậy ngươi sẽ lâm vào tình huống bị động.

“Khai Hoàng Trảm – Tàn Giới Kích!”

Lạc Hồng Kiếm cùng Xích Tà Kích hợp lực tấn công, hư ảnh thanh kiếm khổng lồ trấn xuống, hàng loạt lỗ đen tàn bạo nghiền ép… thành công huỷ diệt Cửu Long Thương Ảnh.

Nhưng Hỗn Vô Cực không lùi mà tiến, Độn Lôi Thủ Sáo ngạo nghễ chưởng ra một quả cầm sấm sét được ngưng từ Siêu Thần Lôi, đây mới là đòn chí mạng.

Lạc Nam bình tĩnh vô cùng, mười vạn hành tinh trong đan điền gào thét trong thời khắc này.

Xích Tà Kích trôi lơ lửng, Lạc Hồng Kiếm tách ra thành hai.

Một tay nắm Lạc Hồng Kiếm, một tay chấp chưởng Nguyệt Hồng Kiếm.

“Song Thần Tị!”

Lạc Nam gầm thét, hai luồng Thần Tị cùng lúc bổ xuống, kiếm khí kinh hoàng như hình chữ X khổng lồ huỷ diệt tất cả.

OÀNH!

Quả cầu sấm hóa thành cặn bả, uy lực của mười vạn hành tinh vẫn là quá lớn, ngay cả Bán Siêu Thần Binh cũng phải nhượng bộ lui binh.

Lạc Nam cảm nhận tình huống cơ thể mình, việc đột phá Thể Thần Viên Mãn đã giúp hắn lột xác hoàn toàn, không còn bị phản phệ đến mức bạo thể mỗi khi sử dụng mười vạn hành tinh cùng một lúc.

“Làm sao ngươi mạnh như thế?” Hỗn Vô Cực không dám tin.

Hiển nhiên việc sức mạnh từ Bán Siêu Thần Binh bị Lạc Nam đánh tan nằm ngoài ý muốn của hắn.

Kể từ khi Lạc Nam rời khỏi Nguyên Giới đến nay chưa gặp Hỗn Vô Cực, y đương nhiên không biết đại địch của mình đã tiến bộ đến mức nào.

“Ngày chết của ngươi đã đến!” Lạc Nam biến mất tức thời.

Song kiếm áp sát, Bá Đỉnh trong đan điền bạo phát cùng hóa Vũ Bá Thần Thể cung cấp sức mạnh cho hắn.

“Diệt Thần Trảm!”

Lại hai luồng kiếm thế kinh hoàng, Hỗn Vô Cực sắc mặt tái xanh phất tay.

Mười tôn Khôi Lỗi, Cương Thi cấp đại năng hiện ra, trên thân chúng nó được bố trí vô số Trận Văn, Phù Văn mạnh mẽ.

Thân là một nhân vật tinh thông đa lĩnh vực, Hỗn Vô Cực đương nhiên không chỉ biết cận chiến, ngược lại y còn rất nhiều thứ để triển khai.

Tất cả Khôi Lỗi và Cương Thi liên kết, Trận và Phù từ thân thể chúng nó bùng phát tạo thành tầng tầng lớp lớp Đại Trận vừa có thể phòng ngự, vừa có thể phản công bảo vệ trước mặt Hỗn Vô Cực.

XOẸT XOẸT…

Song kiếm của Lạc Nam chém xuống, lực lượng cuồng bạo chỉ đủ phá tan những Trận Pháp này.

Vô vàn Phù Chú từ trong đó bay ra, lao về phía hắn ầm ầm nổ tung.

RỐNG!

Từ trong Ma Thần Chiến Giáp của Lạc Nam, hư ảnh Thượng Cổ Cự Ma gào thét lao ra, quyền đấm cước đá, dùng thể hình to lớn huỷ diệt tất cả những Phù Chú.

Lạc Nam băng qua vụ nổ, lại đến hàng loại Khôi Lỗi và Cương Thi lao đến đồng quy vu tận.

Hộp đựng kiếm bất chợt mở ra…

KENG KENG KENG KENG KENG KENG KENG…

Kiếm ngân động thiên, một vạn thanh Thần Kiếm tiệm cận Cực Phẩm loạn vũ, Lạc Nam động ý niệm:

“Diệt Thần Kiếm Trận – Vạn Kiếm Quy Tông!”

Hai môn kết hợp, toàn bộ Cương Thi và Khôi Lỗi của Hỗn Vô Cực rơi vào loạn kiếm, bị xoáy thành mảnh vụn, tiêu tán giữa nhân gian.

“Hít!”

Chiến trường ngày càng khuếch đại, càn khôn rung chuyển, không ít Thần Đạo xui xẻo chưa kịp lui ra bị dư ba nghiền thành thịt nát.

Không ai tưởng tượng nổi đại năng chi chiến lại kinh khủng đến mức như thế này.

Ngay cả bốn nữ cường nhân và Hỗn Lợi cũng bị chấn bay khỏi hiện trường, mảnh vỡ Chung Cực đã hình thành một thung lũng tăm tối nhìn không thấy đáy.

Hỗn Vô Cực đang lùi bước, chợt cảm thấy nguy hiểm mãnh liệt.

Xích Tà Kích xuyên qua không gian, bỗng nhiên phân thành Ma Tà Xích trói chặt lấy cơ thể hắn, Xích Tà Kích nhắm ngay cổ họng của hắn cắm vào.

Phốc…

Máu đen cuồng phún, Hỗn Vô Cực đau đớn gầm lên:

“Tuyệt Thế Thần Thông – Hỗn Độn Giải Thể Thuật!”

Cơ thể hắn hóa thành vô số luồng Hỗn Độn Thần Lực bắn ra, thoát khỏi sự trói buộc của Ma Tà Xích, những luồng Hỗn Độn Thần Lực này kết hợp trở lại, hóa thành Hỗn Vô Cực không chút thương thế nào.

“XOẸT!”

Nhưng ngay khoảnh khắc sau, Ám Nhiên Chuỷ Thủ từ phía sau nhắm thẳng vào đan điền, Lạc Thần Cung từ trên không trung xuất hiện.

Lạc Nam điều động hai chiêu thức mà vũ khí của mình vừa lĩnh ngộ.

“Sát Tâm Đoạt Mệnh!”

Ám Nhiên Chuỷ Thủ như u linh vô hình, thứ mà nó nhắm đến không phải cơ thể, không phải linh hồn của mục tiêu, mà là tâm cảnh, nó sẽ phá vỡ tâm cảnh của con mồi, khiến đối phương hỗn loạn trong chiến đấu.

“Lạc Thần Phá Vũ Tiễn!”

Lạc Thần Cung điên cuồng biến lớn, trở thành một thanh trường cung khổng lồ, mà mũi tên của nó lúc này như một phương thành tinh có thể xuyên phá vũ trụ, oanh tạc vạn dặm, không cho mục tiêu bất cứ cơ hội né tránh nào.

Cảm nhận được nguy cơ chí mạng, Hỗn Vô Cực nộ hống: “Cút đi!”

Hắn ném Hỗn Độn Cửu Long Thương lên không trung.

NGAO NGAO NGAO…

Hỗn Độn Cửu Long Thương lập tức biến thành chín loại Hỗn Độn Long Tộc hộ chủ, chúng nó giương nanh múa vuốt, Hỗn Độn Long Văn, Long Thế bao trùm toàn thân, đối kháng với Ám Nhiên Chuỷ Thủ, Xích Tà Kích và cả Lạc Thần Cung…

ĐÙNG ĐÙNG…

Vũ khí va chạm, Binh Nhân đấu Yêu Binh, hai chủng tộc đỉnh cao trong vũ khí tạo ra chiến trường khốc liệt, không một ai dám đến gần.

“Dây dưa quá đủ rồi, ngày tàn của ngươi đã đến!”

Hỗn Vô Cực nghiến chặt hàm răng, giữa trán của y hiện ra một dấu ấn như ngôi sao, cao quý và chói mắt.

Lạc Nam híp mắt, hắn từ dấu ấn này cảm nhận được khí tức quen thuộc của Tinh Môn.

Rõ ràng đây chính là khí tức của Thế Giới Bản Nguyên Tinh Giới, thứ đã từng cùng Tinh Môn hòa hợp.

Mà may mắn ở chỗ, dấu ấn của Hỗn Vô Cực còn chưa hoàn thiện, chỉ chiếm khoảng một phần ba ngôi sao mà thôi.

Điều này chứng minh rằng Hỗn Vô Cực chưa luyện hóa hoàn toàn một nửa Thế Giới Bản Nguyên, nhưng đã gần lắm rồi.

Sắc mặt ngưng trọng, âm thầm điều động 20 vị Pháp Tướng dung hợp thành Vạn Cổ Bá Tướng trong đan điền, Hỗn Độn Cuồng Long và Loạn Thần Kiếm sẵn sàng đợi lệnh.

“Hãy sợ hãi, run rẩy trước sức mạnh chân chính của bổn tọa!”

Hỗn Vô Cực nâng lên hai tay.

VÙ VÙ VÙ VÙ VÙ…

Từ Tinh Giới xa xôi, một phần ba lực lượng băng qua thời không, xuyên thủng hỗn độn tràn vào cơ thể Hỗn Vô Cực.

Khoảnh khắc đó, thực lực của Hỗn Vô Cực đạt đến trạng thái đáng sợ, có thể sánh bằng một phân thân của Siêu Thần cường giả.

Siêu Thần sẽ làm chủ được toàn bộ sức mạnh của cả đại thế giới, còn Hỗn Vô Cực hiện tại nhờ vào một phần Thế Giới Bản Nguyên của Tinh Môn triệu hoán lực lượng, nên có thể sánh ngang phân thân Siêu Thần.

RỐNG!

Độn Lôi Thủ Sáo được nguồn năng lượng như đại hải đến từ Tinh Giới cung cấp hưng phấn gào thét, nó đã phát huy được thực lực chân chính.

Siêu Thần Lôi từ trong đó bắn ra, tiến vào cơ thể Hỗn Vô Cực…

Hỗn Vô Cực nhếch miệng đầy tự tin, hai tay giang rộng, uy nghiêm nói:

“Hỗn Độn Siêu Thần Tướng!”

OÀNH.

Thiên địa rung chuyển, bầu trời như phủ phục dưới chân, vô tận Hỗn Độn Siêu Thần Lôi hình thành một tôn Pháp Tướng khủng bố sau lưng Hỗn Vô Cực.

Vốn là Hỗn Độn Thần Tướng, nhưng vì có được Siêu Thần Lôi từ Độn Lôi Thủ Sáo tạo thành, Hỗn Vô Cực cố ý thêm một chữ “Siêu” vào trong tên của nó.

Hỗn Độn Siêu Thần Tướng vừa hiện thân, Hỗn Độn Thần Thế và Hỗn Độn Quy Tắc không gì cản nổi đã nghiền ép xuống đầu Lạc Nam, khóa chặt lấy thân thể hắn.

“Nhân Tướng Hợp Nhất!” Hỗn Vô Cực tiến vào bên trong Pháp Tướng, Độn Lôi Thủ Sáo điên cuồng biến lớn đeo vào cánh tay của Pháp Tướng.

Hắn như thần minh cao cao tại thượng, nhìn xuống Lạc Nam như nhìn con sâu, cái kiến.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, vẻ cao ngạo của Hỗn Vô Cực bỗng nhiên biến mất.

Bởi vì ở sau lưng Lạc Nam, một pho tượng Phật vĩ đại đã xuất hiện.

Phật Quang ngập trời, Bỉ Ngạn Hoa nở rộ trên lưng phật, tập hợp quyền năng từ mười vạn hành tinh…

Đáng nói ở chỗ, vị Phật này còn cưỡi trên lưng Hỗn Độn Cuồng Long, chấp chưởng Loạn Thần Kiếm trong tay, phát ra loại Thế cuồng bạo không thua gì Hỗn Độn Siêu Thần Tướng.

“Đây là Pháp Tướng gì?” Hỗn Vô Cực hai mắt muốn lồi ra ngoài.

Đương nhiên chính là Vạn Cổ Bá Tướng, chỉ là Lạc Nam để nó xuất hiện ở trạng thái tượng Phật thông qua Phật Cốt, Phật Tâm và Phật Văn mà thôi.

Đừng quên hắn còn là một vị Phật Tu.

Bá Thế dung hợp với Loạn Đạo Kiếm Thế và Hỗn Độn Thần Thế, lấy hình thái Hỗn Độn Thần Thế làm chủ đạo, tạo ra loại Thế có thể ngạnh kháng Hỗn Vô Cực.

Chỉ có cách làm như vậy, Vạn Cổ Bá Tướng mới không bại lộ, mà còn khiến người khác không thể hình dung ra nhờ Loạn Thần Kiếm và Hỗn Độn Cuồng Long đi kèm.

Ngay cả Thần Huyền Huân đã khẳng định, ngoại trừ gia gia của nàng là người tu luyện Bất Hủ Diễn Sinh Kinh đến cảnh giới cao ra, toàn bộ Bất Hủ Cổ Tộc cũng sẽ không thể biết được nội tình của Vạn Cổ Bá Tướng trong hình thái đặc biệt này.

“Nhân Tướng Hợp Nhất!” Thân thể Lạc Nam tiến vào Pháp Tướng của mình.

Hai vị Pháp Tướng sừng sững đối đầu, toàn bộ mảnh vỡ Chung Cực đều nín thở.

Lịch sử sẽ ghi lại trận chiến này, sinh tử sẽ được định đoạt.

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239