Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 136
Phần 136

Mẫu thân Ninh Vô Song bầu bạn với nhạc mẫu Cầm Di, xin vía lên chức bà bà.

Lạc Nam đi tìm Bùi Linh Hi, thấy nàng trốn ở trong động phủ không chịu ra ngoài.

Hắn nhếch miệng cười một tiếng, Dịch Chuyển Không Gian tiến vào, bắt gặp Bùi Linh Hi đang quấn chăn tròn tròn như con sâu nhỏ.

“Thế nào? Đường đường đệ nhất mỹ nhân Đạo Địa, đệ nhất yêu nghiệt Đạo Địa lại thẹn thùng xấu hổ?” Lạc Nam ngồi bên cạnh trêu nàng.

“Ngươi mới là đệ nhất yêu nghiệt.” Bùi Linh Hi trừng mắt nhìn hắn:

“Sao không nói trước gì cả?”

“Nói trước thì còn gì là bất ngờ?” Lạc Nam nháy mắt:

“Đôi ta lưỡng tình tương duyệt, chuyện ta muốn làm phần lớn đều đã làm xong, sao có thể bỏ qua cơ hội mang nàng về nhà?”

“Ta nghĩ ngươi sẽ tập trung đề thăng thực lực cho trận chiến nên không đến làm phiền ngươi.” Bùi Linh Hi nhẹ giọng nói, thanh âm tràn ngập cảm động.

Trước sự kiện quan trọng như vậy, hắn vẫn nhớ đến nàng, nói không động tình thì là giả.

“Cưới mỹ nhân quan trọng hơn.” Lạc Nam sảng khoái nói:

“Ai cũng biết ta yêu mỹ nhân hơn yêu giang sơn, nếu không vì mỹ nhân, giang sơn này ta sẽ không tranh giành.”

Lời này của hắn là thật, nếu không vì các nàng thuộc về Nguyên Giới… hắn cũng chẳng cần chọn thế giới bản nguyên của nơi đây.

Hai người tâm sự, chẳng biết từ bao giờ Bùi Linh Hi đã bị kéo ra khỏi chăn, bị hắn ôm ở trong lòng.

“Làm nữ nhân của chàng cũng rất áp lực, lúc nào cũng lo lắng sẽ bị bỏ lại phía sau, bởi vì chàng tiến bộ quá nhanh.” Nàng nhẹ giọng nói:

“Khi đó khó tránh khỏi cảm thấy mình không xứng.”

“Ngốc, ta luôn dừng lại chờ đợi các nàng, hoặc cố gắng giúp các nàng bước cùng ta.” Lạc Nam nắm chặt bàn tay yêu kiều của nàng hôn xuống:

“Bước một mình sẽ rất cô đơn, ta ghét điều đó.”

Tại sơn cốc vắng vẻ có suối nhỏ uốn quanh, phi cầm tẩu thú thi nhau bay lượn, hoa thơm cỏ lạ khắp nơi.

Bạch y thướt tha, tóc đen như thác, dung nhan như họa, dịu dàng đoan trang, khí chất tựa khói sương làm lòng người mơ màng.

Nàng đưa mắt nhìn cầu vòng trên ngọn thác, cảm nhận nam tử từ phía sau đến gần, nội tâm có vẻ khẩn trương, lại thanh lãnh cất giọng:

“Không biết Minh Chủ gọi thiếp thân đến là vì chuyện gì?”

“Hồng Nhan, chúc mừng nàng tiến vào Thần Đạo Hậu Kỳ.” Lạc Nam ôn hòa nói.

Thi Hồng Nhan xoay người, tay áo bồng bềnh, ánh mắt phức tạp nhìn thân ảnh nam nhân tà mị nhưng không thiếu phần uy vũ ở đối diện.

“Thần Đạo Hậu Kỳ ở trước mặt Minh Chủ không đáng giá nhắc đến.” Thi Hồng Nhan bình thản.

“Chúng ta nhận thức cũng đã lâu, nàng biết ta chưa từng ỷ vào thân phận, sao lại cứ mở miệng ngậm miệng gọi Minh Chủ?” Lạc Nam lắc đầu.

Thi Hồng Nhan cắn cắn môi, chủ yếu vì những lần trước đều có họa Thuỷ làm chỗ dựa cho ta, lần này lại đơn độc gặp nhau, khó tránh khỏi không được tự nhiên.

Bản thân nàng có thể thanh lãnh, như thiên sơn tuyết liên với hầu hết mọi người, nhưng đứng trước người nam nhân tuyệt diễm đến chói mắt này, nàng lại như hòa vào khói lửa chốn nhân gian.

Nàng nợ hắn rất nhiều ân tình, từ Nhập Phàm Hồi đến Siêu Nhiên Sơn Cốc… nếu không có sự trợ giúp của hắn, nàng rất khó đạt đến Thần Đạo Hậu Kỳ ở hiện tại.

Trong trận chiến với đại quân hỗn độn, cũng nhờ vào sự tiến bộ của nàng và họa Thuỷ mà Tam Đạo Môn mới có thể trụ được.

“Tiểu Nam.”

Hít sâu một hơi, nàng gọi tên hắn.

“Như vậy rất tốt.” Lạc Nam hài lòng, bước lại một tảng đá to phẳng ngồi xuống, hướng nàng ra hiệu:

“Phong cảnh nơi này hữu tình, có giai nhân làm bạn thưởng trà, còn gì tuyệt vời hơn?”

Nghe thấy hắn nói như vậy, khóe môi của nàng hơi nhếch, chậm rãi ngồi ở phía đối diện, ưu nhã đun nước pha trà.

“Lần này gặp nàng, chỉ muốn nói rằng nàng không nợ nần gì ta cả.” Lạc Nam nhấp một ngụm trà, chân thành nói:

“Nàng vì Tiểu Tiểu chiến đấu với Giới Điện, Tam Đạo Môn cũng thế…”

“Nếu có nợ, người phải nợ chính là ta, ta nợ tất cả mọi người một ân tình.”

Mặc dù trước đó không nói, nhưng việc toàn thể cường giả, đại năng Nguyên Giới hợp lực với Hậu Cung tiêu diệt Giới Điện vẫn khiến Lạc Nam trân trọng.

Đã nắm rõ tình hình trận chiến Giới Điện, hắn biết có rất nhiều yếu tố ở trong đó.

Thực lực ngoài ý muốn của Hương Trà và Lâm Tích, Giới Điện Đại Trưởng Lão bị lòng tham chi phối, Vân Tiêu cưỡng ép xuất quan… và quan trọng nhất là sự đoàn kết của toàn bộ cường giả Nguyên Giới.

Nếu như Nguyên Giới nội bộ mâu thuẫn, hậu quả khó mà lường được, cái giá Vân Tiêu phải trả sẽ càng lớn hơn.

Nghe xong lời của hắn, trong lòng Thi Hồng Nhan dâng lên sự khâm phục, hiếm có một nhân vật ở chỗ cao có thể nhìn nhận thấu triệt như thế, ghi nhận công lao của tất cả thành viên dưới trướng dù chẳng ai kể lể hay đòi trả công.

Chẳng trách những người đi theo hắn đều khăng khăng một mực.

“Vậy hôm nay ngươi muốn nói những lời này với ta, chúng ta không ai nợ ai nữa đúng chứ?” Nàng nhìn hắn, tay ngọc vô thức siết chặt tách trà, đầu ngón tay ửng đỏ.

“Đúng, chúng ta không nợ gì nhau.” Lạc Nam gật đầu.

“Vậy thiếp thân cáo từ.” Thi Hồng Nhan nhịn không nổi nữa đứng lên.

Thì ra chỉ là như thế… thì ra hắn chỉ muốn xác định rõ ràng, không còn dây dưa gì với nàng.

Chẳng biết vì sao, khóe mắt nàng ngấn lệ, không thiếu nợ ân tình nhưng nội tâm lại trống rỗng, mất mát.

Đúng lúc này, thanh âm nam nhân vang lên từ phía sau:

“Ta nghĩ trong tình cảm thuần tuý, không nên tồn tại nợ nần.”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239