Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 54
Phần 54

Sau khi cho các lão bà ăn no, Lạc Nam rời khỏi Cung Đình Thụ… vô tình bắt gặp hai thân ảnh uống trà, ngắm hoa tại đình viện giữa hồ.

Khóe miệng nhẹ cong, hắn ung dung bước đến mở miệng:

“Tỷ muội thân thiết như vậy mới tốt.”

Yêu Mị Uyển liếc xéo đôi mắt đẹp, nhếch môi nói: “Bảy ngày bảy đêm điên loan đảo phượng, quả thật là vui đến quên trời quên đất.”

“Hắc hắc.” Lạc Nam cười thầm trong bụng, nhìn thì chỉ bảy ngày bảy đêm, thật ra là hắn sử dụng Gia Tốc Trận, bên trong trải qua mấy năm trời.

Hết cách rồi, xa nhau quá lâu nên các vị phu nhân đều như lang như hổ, hắn cũng không thể để các nàng thất vọng nha.

“Mời dùng trà.” Yêu Chỉ Hân đưa đến một chén trà thơm.

Lạc Nam nhận lấy nhấp một ngụm, hỏi: “Yêu Nhi đâu?”

“Cùng với Tiểu Dương bế quan tu luyện, không thể nuông chiều mà sinh lười biếng.” Yêu Chỉ Hân đáp.

“Ừm.” Lạc Nam gật đầu nhìn nàng nói:

“Bá Chủ Chi Thành hiện tại có Siêu Nhiên Sơn Cốc, Kiến Mộc Thần Thụ, sắp tới ta cũng sẽ mang Luân Hồi Thụ các loại đến đây, biến Bá Chủ Chi Thành có hoàn cảnh tu luyện tốt nhất Nguyên Giới, Yêu Nhi phải trưởng thành tại nơi này, mà nàng cũng sẽ sống ở đây để tiện chăm sóc nữ nhi bảo bối.”

“Việc này…” Yêu Chỉ Hân cắn nhẹ cánh môi.

Vốn dĩ nàng đang có ý định trở về tọa trấn Đạo Yêu Thần Cung, dù sao thì mình cũng là cung chủ, cứ để Lạc Yêu Nhi ở lại Bá Chủ Chi Thành.

Như nhận ra suy nghĩ của nàng, Lạc Nam nói: “Nếu Đạo Yêu Thần Cung có việc cần nàng, cứ bố trí một toà Truyền Tống Trận giữa hai nơi là được.”

“Được rồi.” Yêu Chỉ Hân chỉ có thể đáp ứng.

Thấy đường đường là nữ cường nhân như tỷ tỷ của mình lại ngoan ngoãn nghe lời nam nhân này như vậy, Yêu Mị Uyển chế nhạo nói:

“Muốn Yêu Nhi có mẫu thân chăm sóc hay muốn để ngươi thuận tiện cưa đổ mỹ nhân?”

“Haha, cả thế giới đều biết hai nàng là thê tử của ta, còn chạy thoát sao?” Lạc Nam tủm tỉm hỏi.

Yêu Chỉ Hân nhẹ giọng hỏi: “Sau từng ấy chuyện, ngươi thật sự công nhận ta là thê tử sao?”

Lạc Nam hiểu nàng nhắc đến quá khứ đối nghịch giữa Đạo Yêu Thần Cung và Phá Đạo Hội, việc Yêu Chỉ Hân góp phần phân tách Đạo Giới ra khỏi Nguyên Giới.

“Thật ra ta nên cảm tạ nàng, nếu không có nàng tách Đạo Giới ra, có lẽ Hỗn Độn Minh Chủ đã sớm thống trị Nguyên Giới” Lạc Nam thẳng thắng:

“Đương nhiên về mặt động cơ nàng khác với đám người Đạo Quốc, bọn hắn là vì lòng tham của bản thân, còn nàng lại vì thảm trạng của mẫu thân mình.”

Yêu Chỉ Hân vô thức thở phào nhẹ nhõm, những sai lầm trong quá khứ luôn như một hòn đá đè nặng tâm trí nàng, thậm chí nàng còn lo sợ nếu như nữ nhi biết chuyện sẽ ghét bỏ người làm mẫu thân như mình.

Nhưng hiện tại khi nghe được góc nhìn khác của nam nhân, tất cả những nặng nề trong lòng đều bị quét sạch.

“Tỷ tỷ ngươi đừng lo nghĩ lung tung, cái tên này ngay cả Thiên Hạ Đệ Nhất còn rơi vào ma trảo của hắn, tỷ muội chúng ta đã danh chính ngôn thuận gả vào, chắc chắn hắn sẽ không buông tha.” Yêu Mị Uyển hừ một tiếng.

“Còn chưa động phòng đã hiểu rõ về ta như vậy, không hổ là lão bà của ta.” Lạc Nam cười haha.

Trong sự thẹn thùng của nhị nữ, hắn mặt dày trái ôm phải ấp đem hai nàng kéo vào lòng.

“Đáng ghét, mía ngọt đánh cả cụm, quả nhiên thói hư không bỏ.” Yêu Mị Uyển hung hăng véo hắn.

Lạc Nam dương dương đắc ý, hiện tại Yêu Mị Uyển cũng đã đột phá Thần Đạo Viên Mãn, tu vi sánh ngang với tỷ tỷ của nàng.

Có được một đôi tỷ muội đại năng là thê tử, đổi lại bất cứ nam nhân nào cũng vô cùng tự hào.

Nếu để Loạn Hoàng Vũ nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ ghen ghét đố kỵ đến thổ huyết.

Yêu Chỉ Hân vẫn hơi mất tự nhiên khi bị hắn ôm, nhưng nghĩ lại đời này đã gả cho hắn, việc phu thê cũng là chuyện sớm hay muộn, thế là cũng chậm rãi thả lỏng toàn thân, chủ động cảm nhận khí tức của hắn.

Nàng là người đứng đầu một thế lực, bình thường hành động theo lý trí nhiều hơn cảm xúc, nhưng lúc này cả lý trí và cảm xúc của nàng đều hướng về người nam nhân này.

Dù sao thì nhiều năm như vậy, hắn là nam nhân xuất chúng nhất mà nàng từng biết.

Mỹ nữ yêu anh hùng, chỉ riêng cách hắn rộng lượng đối xử với nữ nhi của mình như vậy, đối với nàng hắn chính là anh hùng.

Lạc Nam ôn tồn kể lại hành trình khám phá hỗn độn khiến hai nàng mở mang tầm mắt.

Lúc này có một vị trưởng lão của Man Lực Thần Ngưu Tộc đến cầu kiến, muốn dùng Thể Thần Thuỷ tiếp tục đổi Bàn Đào Quả và Tre Cổ Việt.

Việc này không cần Lạc Nam ra mặt, có Trương Nhã Trâm, Mộng Chi Tiên các nàng giải quyết ổn thỏa.

Nhận lấy lượng lớn Thể Thần Thuỷ, Lạc Nam nảy ra một ý tưởng.

Nghĩ là làm, hắn bắt tay vào hành động…

Tại trong và ngoài Bá Vũ Điện, hắn xây hai cái hồ lớn, đem Thể Thần Thuỷ đổ đầy vào trong hồ.

Sau đó lại xin một ít máu của Bách Vũ Linh Chi hòa vào trong đó.

Ngay lập tức sự kết hợp giữa hai loại tài nguyên luyện thể cao cấp đã tạo nên môi trường luyện thể hoàn mỹ, ngay cả Thể Thần ngâm vào cũng mang đến hiệu quả to lớn, có thể nhanh chóng đề thăng cảnh giới Thể Tu.

Hồ trong Bá Vũ Điện cho các thê tử và hồng nhan sử dụng, hồ bên ngoài cho đám huynh đệ và thành viên của Phá Đạo Liên Minh sử dụng.

Khi nước trong hồ cạn kiệt, chỉ cần lại dùng Thể Thần Thuỷ và năng lượng của Bách Vũ Linh Chi bổ sung là được.

Lạc Nam lại giữ lời hứa với Kiến Mộc Thần Thụ, hắn đem Luân Hồi Thụ, Dược Thần Thụ, Bàn Đào Thụ, Bất Tử Thụ, Tre Cổ Việt, Lập Ma Thụ và cả Tiên Thiên Hồ Lô Đằng đều trồng trên Bá Chủ Chi Thành, làm bạn với Kiến Mộc Thần Thụ.

Linh Dược Điền các loại cũng dời ra ngoài, Linh Giới Châu đã hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn là nơi cho con hàng Hỗn Độn Thú ăn và ngủ cũng như chứa các vật phẩm của Lạc Nam, không dùng đến Nhẫn Trữ Vật.

Bá Chủ Chi Thành trong thoáng chốc đã tập hợp rất nhiều Mệnh Thiên Nguyên Chủng và đại thụ quý hiếm khiến vô số thành viên của Phá Đạo Liên Minh thán phục, kinh hỉ không thôi.

Với thực lực hiện tại của Lạc Nam, hắn cũng không cần phải che giấu sự tồn tại của Bất Tử Thụ hay Tiên Thiên Hồ Lô Đằng.

Ngược lại hắn mang ra công khai, để các thành viên của Phá Đạo Liên Minh có thể dùng đến Tiên Thiên Hồ Lô Đằng gia tăng thực lực, ngay cả người của Hành Giới cũng được phép dùng.

Với 21 Đại Đỉnh trong đan điền, Lạc Nam không cần phải mang Tiên Thiên Hồ Lô Đằng theo bên mình nữa, ngay cả Bất Tử Thụ cũng giống như thế, hắn chỉ cần mang số lượng lớn sản phẩm của bọn chúng theo là đủ.

Phượng Nghi và Lôi Di Quân thấy thế cũng đem Ngô Đồng Thụ và Tụ Vận Quốc Thụ quy tụ tại Bá Chủ Chi Thành.

Ngô Đồng Thụ có thể làm nguyên liệu luyện chế Thần Binh, Thần Bảo, hỗ trợ Hoả Hệ tu sĩ tu luyện, rất được cường giả và tu sĩ bên phía Cổ Nhật Cơ yêu thích.

Tụ Vận Quốc Thụ vốn chỉ hội tụ được khí vận của quốc gia, nhưng mà Lạc Nam lại sử dụng Bá Đạo Quy Tắc thay đổi cải tiến khả năng của nó, để nó có thể quy tụ khí vận của mọi nơi mà nó xuất hiện.

Thế là toàn bộ khí vận trăm vạn dặm xung quanh đều hội tụ về Bá Chủ Chi Thành, dù bay đến đâu cũng sẽ hấp thụ khí vận ở nơi đó, khiến Bá Chủ Chi Thành trở thành căn cứ bất khả xâm phạm.

“Quá kinh khủng, Bá Chủ Chi Thành đã xứng đáng là đại căn cứ mạnh nhất Nguyên Giới.”

Chúng nữ mắt đẹp lóe sáng, mà tất cả thành viên Phá Đạo Liên Minh cũng chảy nước miếng ròng ròng.

Tại một hoàn cảnh tu luyện tuyệt hảo như vậy được Minh Chủ lập ra, nếu còn ai không thể tiến bộ chỉ có thể trách bọn hắn quá mức phế vật mà thôi.

Lạc Nam đang định tìm Đan Phỉ bồi dưỡng chút tình cảm, lại nhìn thấy nàng đang khoanh chân ngồi dưới gốc Dược Thần Thụ, lĩnh ngộ tri thứ luyện đan của dược thần lưu lại.

Hắn chỉ đành tạm thời từ bỏ ý đồ.

“Minh Chủ, có việc muốn hỏi ý kiến của ngươi.” Phụng Liên bỗng nhiên tìm đến hắn, bên cạnh còn dắt theo Phụng Tiểu Dương.

Mà đi phía sau lại là Cổ Nhật Cơ.

Vừa liếc nhìn, Lạc Nam liền nói: “Nhật Cơ muốn thu Tiểu Dương làm đồ đệ sao?”

“Làm sao ngươi biết?” Mấy nữ nhân sửng sốt.

“Haha, Tiểu Dương sở hữu Thần Dương Đạo Thể lấy Hoả Thuộc Tính làm chủ đạo, 13 loại thuộc tính khác vây quanh bổ trợ cho Hoả Thuộc Tính, sức mạnh lớn nhất chính là mặt trời.” Lạc Nam cười:

“Thiên phú Hoả Hệ như thế, Nhật Cơ nàng không bị hấp dẫn mới là chuyện lạ.”

“Đúng đúng.” Cổ Nhật Cơ gật mạnh đầu, hai mắt hừng hực ngọn lửa.

Quả thật Thần Dương Đạo Thể của Phụng Tiểu Dương chính là kỳ tài hoả tu, mà thân là một trong những Hoả Hệ đại năng cường đại nhất hỗn độn, Cổ Nhật Cơ làm sao nguyện ý bỏ qua?

Nếu có thể thu Phụng Tiểu Dương làm truyền nhân, tương lai chắc chắn trò giỏi hơn thầy, nàng nằm mơ cũng sẽ cười tỉnh.

Lạc Nam nắm tay Phụng Tiểu Dương kéo về phía mình, sủng ái vuốt ve gò má của nàng nói:

“Đáng tiếc, Tiểu Dương là vị hôn thê của ta, không thể bái nàng làm sư phụ.”

Hắn đã hứa với Phụng Tiểu Thất, chờ Phụng Tiểu Dương đủ mười tám tuổi sẽ cùng Phụng Tiểu Thất song tu.

Mà trong từng ấy năm hắn rời đi, ngày đó đã gần đến rồi.

Phụng Tiểu Dương vừa thẹn thùng vừa xấu hổ cúi thấp đầu, nhịp tim đập thình thịch.

Phụng Liên ở bên cạnh gò má cũng ửng đỏ kiều diễm, Tiểu Thất và Tiểu Dương đều là phân thân của nàng, hai phân thân đã theo hắn rồi, bản thể như nàng còn thoát được sao?

“Hừ, dù có là thê tử ngươi thì làm đồ đệ của ta cũng được mà.” Cổ Nhật Cơ bất mãn đáp.

“Vị hôn thê của ta sẽ do đích thân ta bồi dưỡng, còn cần đến nàng sao?” Lạc Nam bĩu môi.

“Ngươi…” Cổ Nhật Cơ tức giận lại không thể phản bác.

Bởi vì thực lực của Lạc Nam thật sự mạnh hơn nàng, khiến nàng không thể tranh đoạt Phụng Tiểu Dương với hắn.

Lạc Nam cũng đã suy tính hướng phát triển của Phụng Tiểu Dương rồi.

Thật ra với thiên phú của Phụng Tiểu Dương và Phụng Tiểu Thất, công pháp thích hợp nhất chính là Bất Hủ Diễn Sinh Kinh.

Nếu so sánh ngay từ khởi đầu, thiên phú của Lạc Nam chỉ là cái rắm so với hai nàng mà thôi.

Một người sở hữu 14 linh hồn, một người sở hữu 14 quy tắc và 14 thuộc tính, còn Lạc Nam khởi điểm chính là tên phế vật không có linh căn.

Đương nhiên môn công pháp này không phải ai muốn luyện là luyện, ngược lại phải xem nó có chấp nhận hay không.

Ngay cả phụ thân của Thần Huyền Huân cũng thất bại, toàn bộ Bất Hủ Cổ Tộc chỉ có gia gia và nàng là hai người tu luyện thành công.

Chưa kể thể chất của Phụng Tiểu Dương chỉ ưu tiên Hoả Hệ thay vì đa hệ.

Thế nên Lạc Nam cũng không định cho Phụng Tiểu Dương và Phụng Tiểu Thất tu luyện Bất Hủ Diễn Sinh Kinh, mà hắn sẽ dựa vào Bất Hủ Diễn Sinh Kinh cộng với thiên phú vốn có của các nàng, tự tay sáng chế ra một môn công pháp phù hợp nhất.

Xem như mô phỏng theo Bất Hủ Diễn Sinh Kinh nhưng đồng thời cũng sẽ phát huy tối đa sức mạnh của Thần Dương Đạo Thể và Thất Hồn Song Đạo Nhãn.

Vấn đề dùng thuộc tính làm tài nguyên như Bất Hủ Diễn Sinh Kinh cũng chẳng đáng lo ngại, bởi vì Kiến Mộc Thần Thụ đã có thể đáp ứng.

Nhưng để sáng tạo công pháp hoàn mỹ như thế, Lạc Nam cần đến Siêu Nhiên Sơn Cốc hỗ trợ.

Siêu Nhiên Sơn Cốc sẽ tăng cường ngộ tính của hắn, giúp hắn sáng tạo được công pháp cấp cao.

Tóm lại hắn đã có kế hoạch cho các nàng Phụng Liên, không cần phải bái Cổ Nhật Cơ làm sư phụ.

“Hừ.” Cổ Nhật Cơ bĩu môi:

“Vậy làm phiền Minh Chủ tìm nơi an trí cho Hành Giới chúng ta, cũng không thể ở mãi trên thuyền được.”

“Điều này đương nhiên, đã thu nhận các vị, ta sẽ có trách nhiệm sắp xếp ổn thỏa.” Lạc Nam gật đầu.

Thần Nhật Thuyền và Thần Nguyệt Thuyền tuy rằng rộng lớn nhưng để tất cả sinh linh còn lại của Hành Giới sinh sống trên thuyền cũng chẳng phải là cách, quá mức ngột ngạt.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam vuốt vuốt cằm:

“Xem ra phải đến Yểm Ma Điện một chuyến, đem Tứ Đạo Cổ Lâm quy hoạch thành địa bàn.”

Tứ Đạo Cổ Lâm rộng lớn không thua gì một phiến đại lục, chỉ là hoàn cảnh quá mức âm u và nguy hiểm nên không được các thế lực ngó đến.

Nhưng với thực lực hiện nay, Lạc Nam thừa sức đem nó quy hoạch thành địa bàn cho tu sĩ Hành Giới cư ngụ.

Vấn đề là phải được Yểm Ma Điện đồng ý, dù sao thì đó là địa bàn của người ta.

“Chàng muốn đi đâu cũng được, nhưng trước hết phục hồi căn cơ đã.” Họa Thuỷ lên tiếng nhắc nhở.

“Đúng thế, tóc bạc trắng hết cả rồi.” Chân Mật tán thành.

“Tranh thủ đi phu quân.” Khương Lê thúc giục.

“Yên tâm đi, ta cũng định như thế.” Lạc Nam nhìn Cổ Nhật Cơ nói:

“Tỷ muội các nàng cũng nên vào Siêu Nhiên Sơn Cốc, phục hồi căn cơ là quan trọng nhất.”

“Được, ta sẽ gọi muội muội.” Cổ Nhật Cơ hài lòng gật đầu rời đi.

Lạc Nam một mình tiến vào Siêu Nhiên Sơn Cốc, dự định tranh thủ sáng tạo công pháp cho Phụng Tiểu Dương các nàng luôn, một công đôi việc.

“Phu quân, ngươi còn quên chuyện quan trọng.” Thần Huyền Huân bỗng nhiên nói.

“Ai bảo ta quên?” Lạc Nam cười khổ:

“Chỉ là trước mắt quá nhiều việc nên chưa có thời gian để ý đến Hỗn Độn Pháp Tướng.”

Không sai, điều Thần Huyền Huân nhắc nhở hắn chính là Pháp Tướng thứ 21.

Sau khi Hỗn Độn Đỉnh đúc thành đến giờ vẫn còn thiếu Pháp Tướng của riêng nó so với 20 đại đỉnh còn lại.

Nếu có thêm Hỗn Độn Pháp Tướng, Vạn Cổ Bá Tướng chắc chắn khủng bố hơn, chiến lực của hắn sẽ tăng thêm một bậc.

“Muốn đúc Hỗn Độn Pháp Tướng, chàng phải chuẩn bị nguyên liệu cũng như năng lượng cho Bất Hủ Thần Tháp hoạt động.” Thần Huyền Huân nói.

“Vậy các Pháp Tướng trước đây của ta từ đâu mà ra?” Lạc Nam sửng sốt.

“Từ tài sản của thiếp chứ ở đâu?” Thần Huyền Huân trừng mắt nhìn hắn:

“Chỉ là cả gia gia và thiếp trước đây chỉ tụ được 20 Đỉnh mà thôi, đối với Hỗn Độn Đỉnh thiếp cũng bất ngờ nên không có chuẩn bị.”

“Vậy nàng cũng không có kinh nghiệm đúc Hỗn Độn Pháp Tướng?” Lạc Nam vuốt cằm.

“Không sai.” Thần Huyền Huân cười đáp:

“Vấn đề này phải tìm đạo lữ của chàng.”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239