Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 165
Phần 165

“Bá Chủ Thần Thế mở!”

Lấy Lạc Nam làm trung tâm, Hỗn Độn Thần Thế, Bất Hủ Bá Thế và Loạn Đạo Thần Thế dung hợp, một phương thế giới uy nghiêm khuếch tán ra khắp bốn phương tám hướng.

ẦM ẦM ẦM!

Hỗn độn run rẩy, tai kiếp tung hoành, quy tắc thét gào, Thần Văn mênh mông.

Tất cả những điều đó đều thuộc quyền khống chế của Lạc Nam.

Trong thế giới này, hắn chính là Bá Chủ, sự áp chế tuyệt đối từ ý chí thế giới lên bất kỳ kẻ nào có ý niệm chống lại.

Tấm phù lục như sắp tan biến trong tay Ứng Khang bỗng nhiên ngưng đọng, tác dụng của nó đã bị phá huỷ.

Không gian trong hỗn độn vốn hỗn loạn và không xác định, lúc này lại trở nên ngưng đọng, phong tỏa, cấm dịch chuyển trong mọi tình huống.

“Không… không thể nào! Đây là gì?”

Ứng Khang rốt cuộc kinh hãi thật sự, vì hắn không còn cảm nhận được bất kỳ con đường đào tẩu nào.

Thậm chí Hỗn Độn Siêu Không Phù – vốn có thể xuyên qua hỗn độn vô tận, lúc này như một mảnh giấy nát trong lòng bàn tay.

“Ngươi không phải đang muốn chạy sao? Không phải muốn quay lại trả thù à?”

Giọng Lạc Nam vang vọng như thần chỉ, từng tiếng như trấn áp vào linh hồn vị Giới Chủ đáng thương.

Đột phá Siêu Thần, đồng nghĩa tất cả các loại Quy Tắc mà hắn sở hữu đều đã trở thành Siêu Thần Quy Tắc.

Khi tất cả Quy Tắc này dung hợp tạo thành Bá Đạo Quy Tắc, quyền năng của Bá Chủ Thần Thế đã đạt đến một cấp độ khác.

Một bước tiến lên, hư không vỡ tan, Ứng Khang cảm thấy bản thân mình như đang đối mặt với Chúa Tể Hỗn Độn, mỗi một ánh mắt đều có thể áp chế hắn gắt gao.

Bên ngoài cơ thể Lạc Nam có Bất Hủ Thần Văn bay lượn, sau lưng hắn hiện ra hư ảnh mười lăm vạn hành tinh xoay tròn, Bỉ Ngạn Hoa nở rộ mỹ lệ nhưng đầy nguy hiểm dưới gót chân, mỗi bước đạp chân vang lên vạn kiếm gào thét.

Bá Chủ Thần Thế giờ đây đủ trấn áp tất cả đại năng thành mảnh vụn, áp chế Siêu Thần.

Ứng Khang cảm giác mình trở nên nhỏ bé, đáng thương và bất lực trong thế giới này.

Hắn nhận thức được một điều, thì ra ngay từ đầu đối thủ chưa từng sử dụng át chủ bài, nếu không phải vì muốn mượn lực lượng của hắn đột phá Thể Tu, chỉ cần xuất động Bá Chủ Thần Thế ngay từ đầu, bản thân mình có lẽ không thể chiếm thượng phong dù chỉ một chút.

“Không! Ta là Giới Chủ! Ta là Siêu Thần!”

Ứng Khang gào rú không chấp nhận sự thật này, Siêu Thần Kinh Mạch toàn bộ nổ tung, thiêu đốt để tạo ra bạo phát cuối cùng.

Từ trong Bích Độc Đao, hắn huy động toàn bộ lực lượng, toàn bộ quy tắc có thể.

Đáng tiếc… đã muộn.

Mọi lực lượng của hắn, mọi quy tắc của hắn còn chưa kịp vận chuyển đã bị quyền năng của Bá Chủ Thần Thế phá vỡ, căn bản không thể làm ra bất cứ động tác nào trong thế giới bá đạo này.

“Ngươi! Không xứng thành Vong Linh!”

Giọng nói lạnh lẽo của Lạc Nam vang lên, tuyên bố kết cục.

Bàn tay hạ xuống, Bá Chủ Thần Thế ngưng tụ dữ dội, trấn lên cơ thể Ứng Khang.

Hắn không còn giữ được hình người, làn da nứt toác, thần hồn bất định.

“KHÔNG!!!” Hắn thét gào:

“Sau lưng ta là…”

“Không quan tâm lắm!” Lạc Nam bình thản vươn tay, không có kiên nhẫn nghe con mồi nói tiếp.

Ta ngay cả kẻ thù cấp Bất Hủ cũng có không ít, còn sợ sau lưng ngươi là ai nữa sao?

ẦM!

Một quyền cuối cùng đánh xuống, lồng ngực Ứng Khang lõm vào, tất cả Quy Tắc trên người hắn tán loạn, sụp đổ.

Thế Giới Bản Nguyên bị tay Lạc Nam lôi ra như một ngọn đèn dầu suy yếu, có thể bị dập tắt bất cứ lúc nào.

Cảm nhận được Thế Giới Bản Nguyên này đang muốn phá không trốn đi, Lạc Nam nhếch mép, trực tiếp đem nó nhốt vào trong Không Gian Đỉnh vô tận của mình.

Chưa dừng lại ở đó…

“Đoạt Hồn!”

Bất Hủ Thần Hồn hóa thành từng sợi Hồn Xích mãnh liệt cắm vào linh hồn của Ứng Khang, cường thế rút ra.

ONG ONG ONG…

Hồn Đỉnh hưng phấn tru lên, chúng nữ Hồn Nguyệt Ánh, Huyễn Mộng, Hàn Chi, Thiên Lệ rên rỉ.

“Phu quân… bọn thiếp thoải mái…”

Mặc dù Ứng Khang không phải Hồn Tu, nhưng linh hồn của một vị Siêu Thần Trung Kỳ vẫn cực kỳ chất lượng, trở thành nguồn dinh dưỡng tuyệt hảo cho tất cả các nàng.

RĂNG RẮC…

Bình cảnh bị phá nát, Hồn Lực của Lạc Nam đạt đến Hồn Siêu Thần Sơ Kỳ.

Ứng Khang đã ngã xuống, thi thể không đầu, thân thể không nguyên vẹn.

Một vị Giới Chủ, một Siêu Thần Trung Kỳ, tử vong hoàn toàn trong Bá Chủ Thần Thế.

Mà đúng như đã nói, bởi vì kẻ này nảy sinh ý định trả thù thâm độc, Lạc Nam không có ý định giữ hắn lại làm Vong Linh của mình, thôn phệ và luyện hóa sạch sẽ linh hồn, xóa sổ hoàn toàn sự tồn tại của đối phương.

Ngay cả cơ hội làm nô lệ cũng không có.

KENG!

Bích Độc Đao phẫn nộ vì mất đi chủ nhân, tru lên một tiếng lao thẳng đến Lạc Nam.

“Hừ.” Lạc Nam nhếch mép:

“Có chủ ngươi còn không làm nên trò trống gì, thật ngu xuẩn!”

Hắn điểm đầu ngón tay, cuồn cuộn Bá Đạo Quy Tắc dung hợp cùng Bất Hủ Thần Văn hóa thành tầng tầng phong ấn, khóa chặt lấy Bích Độc Đao, phong tỏa toàn bộ lực lượng của nó.

“Hồng Nhi!” Lạc Nam hài lòng nói:

“Ăn chậm một chút.”

“Hì hì, tuyệt hảo baba.” Tiếng cười khúc khích của Lạc Hồng Kiếm vang lên:

“Hy vọng đủ để ta tiến vào Siêu Thần Binh!”

Lạc Nam xách theo thi thể của Ứng Khang trở về…

“Phu quân, thiếp…”

Tiểu Tiểu vỡ oà bay lên nghênh đón hắn.

Lạc Nam ôn nhu nhìn nàng, đem xác Ứng Khang tùy tiện vứt ra một bên, vòng tay ôm lấy Tiểu Tiểu.

Nữ nhân run rẩy trong lòng phu quân, Lạc Nam vỗ về an ủi:

“Thù của nàng chính là thù của ta, phu quân rốt cuộc báo được thù cho nhạc phụ và nhạc mẫu.”

“Thiếp biết, thiếp yêu chàng.” Tiểu Tiểu cảm động hôn lên môi hắn.

Lạc Nam siết chặt nàng, chờ Nguyên Giới đi vào ổn định, hắn sẽ mang Tiểu Tiểu đi lấy về những thứ thuộc về nàng.

Sinh Tử Giới phải thuộc về chủ nhân thật sự của nó.

Toàn bộ thế giới tĩnh lặng.

Mặc dù đại đa số tu sĩ không được tận mắt chứng kiến cuộc chiến của Siêu Thần trong truyền thuyết, nhưng động tĩnh, thanh thế kinh khủng vang vọng bên ngoài hỗn độn vẫn vang vọng khắp thương khung.

Mỗi một lần khí tức Siêu Thần khuếch tán cũng khiến tim của tất cả nhấc lên đến cổ họng.

Và khi chứng kiến Giới Chủ mang theo thi thể không đầu của kẻ địch hạ xuống, ôm lấy thê tử của mình vào lòng, cả thế giới lại lần nữa sôi trào.

Không chỉ là tiêu diệt cường địch, mà còn là báo được huyết thù, vì thê tử của mình đòi lại công đạo.

Vô cùng ý nghĩa…

Tất cả sinh linh ngẩng đầu ưỡn ngực, niềm kiêu hãnh và tự hào bao phủ khắp toàn thân, từ linh hồn cho đến thể phách.

Ngay cả Vân Tiêu, Hương Trà cũng thỏa mãn ngắm nhìn cảnh tượng này.

Đây chính là Nguyên Giới Bá Chủ, cũng là nam nhân quan trọng nhất trong vận mệnh của các nàng.

Cùng Tiểu Tiểu hạ người rơi xuống Bá Chủ Chi Thành, đón lấy từng đôi mắt đẹp, Lạc Nam cười một tiếng:

“Thi thể Siêu Thần, xương cốt Siêu Thần… các nàng thích thì nghiên cứu!”

“Baba, không có sao chứ?” Lạc Yêu Nhi lo lắng chạy đến, vừa rồi nhìn hắn thi triển Huyết Chiến Cuồng Quyết chịu vô vàn thống khổ, tiểu cô nương nội tâm còn mếm yếu chịu không nổi đau xót, khóe mắt vẫn còn ngấn lệ.

“Haha, quả thật có chút mệt.” Lạc Nam xoa xoa đầu nàng:

“Bất quá đó là một phương thức chiến đấu khác của baba, không cần lo lắng.”

Huyết Chiến Cuồng Quyết đã hết tác dụng, tu vi của hắn tuột trở về Sơ Kỳ như cũ, thân thể có phần uể oải.

Nhưng cũng nhờ vừa mới đột phá Thể Siêu Thần, phản phệ cũng không đến mức độ nghiêm trọng.

Chúng nữ nhẹ gật đầu, bình thường Lạc Nam hay nghiền ép trực diện đối thủ, vượt cấp cũng là vô cùng táo bạo và dứt khoát nên mọi người vô thức quên rằng hắn có rất nhiều phong cách chiến đấu đa dạng.

Chẳng hạn như tiêu hao chiến, kéo dài trận chiến càng lâu sẽ càng có ưu thế… với những con bài phục hồi mạnh mẽ, hắn cũng chẳng ngại mấy kiểu trận chiến như thế này.

Lại ví như dùng mạng đổi mạng, đột phá trong chiến đấu, chuyển thương thế thành sức mạnh… tất cả Lạc Nam đều tinh thông.

Tùy vào từng trường hợp, hắn sẽ vận dụng cách chiến đấu khác nhau, chiêu thức khác nhau.

Lúc thì đường đường chính chính, cũng có lúc không từ thủ đoạn.

Ở Đoạt Nguyên Chi Chiến, hắn chưa từng dùng Tiềm Không Chi Thế để đánh lén các nữ nhân, từng chiêu từng chiêu đều là tấn công trực diện.

Còn đối mặt với kẻ ngoan độc như Ứng Khang, hắn lập tức để đối phương ăn quả đắng.

Đây chính là con người của hắn.

“Phu quân, nghỉ ngơi đi!”

Nhìn nơi đầu chân mày nam nhân không giấu được nét mệt mỏi, Yên Nhược Tuyết ôn nhu lên tiếng.

“Ừm, mấy lão bà vào vi phu ôm ngủ một trận cho khỏe.” Lạc Nam cười haha, vòng tay ôm lấy eo bà cả và Hi Vũ đang ở bên cạnh, tiến vào trong Bá Vũ Điện.

“Đế Lạc, nàng và các tỷ muội kiểm tra Nhẫn Trữ Vật của tên đó xem có gì thú vị.”

Hắn không quên dặn dò một tiếng.

“Nhanh thật… hắn trưởng thành quá nhanh.” Nhìn bóng lưng Lạc Nam cùng chúng nữ rời đi, Cổ Nguyệt Cơ mím môi:

“Chiến lực của hắn hiện tại, e rằng phụ thân chúng ta ngày trước cũng không phải đối thủ.”

Cổ Nhật Cơ ánh mắt ngập tràn lửa nóng:

“Như vậy mới tốt, tỷ nhìn thấy hy vọng báo thù.”

Cổ Nguyệt Cơ tán thành gật mạnh đầu, quả thật đối với những tồn tại cao cao tại thượng kia, nếu Lạc Nam không có biểu hiện kinh khủng, đó mới là điều đáng lo lắng.

Còn hiện tại trước thực lực của hắn, hai nàng càng thêm an tâm.

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239