Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 148
Phần 148

Phá Đạo Hội…

Vân Tiêu từ bên trong lặng lẽ bước ra, nhìn thấy Bích Tiêu ôm Cam Đại Miêu, bên cạnh còn có Tiểu Thiên Ý và Lạc Kỳ Nam.

Nàng nhịn không được mỉm cười, hỏi: “Không cổ vũ cho hắn sao?”

“Hắn đã có nhị tỷ ở bên rồi, muội không thể để đại tỷ cô đơn được.” Bích Tiêu nhẹ nhàng đáp.

“Dù ở bất cứ tình huống nào, Tiểu Cam vẫn luôn đứng về tỷ tỷ nha, a miêu.” Cam Đại Miêu nịnh nọt nhảy vào lòng Vân Tiêu, dụi dụi đầu nói:

“Hay là chúng ta ký khế ước chủ tớ, lúc đó Tiểu Cam đã trở thành chiến sủng của tỷ tỷ, hai ta liên thủ đánh hết bọn họ.”

“Ngốc, ta muốn một trận công bằng, mà hắn cũng muốn như thế.” Vân Tiêu vuốt ve đầu nó:

“Bằng không, hậu cung của hắn không thiếu trợ thủ có thể làm theo ý tưởng của ngươi.”

“Hì hì, sắp tới phải gọi bà già này là dì rồi, thật không quen.” Tiểu Thiên Ý chống nạnh chu môi cười tinh nghịch.

Lạc Kỳ Nam nghe vậy cũng cười, rõ ràng Vân Tiêu tư dung tuyệt thế, nhưng vì năm đó cưỡng ép mang hai nàng rời đi, Tiểu Thiên Ý khi đó luôn oán giận gọi nàng là bà già.

Chỉ là “bà già” này lại khiến phụ thân của các nàng si mê đến như vậy…

“Xú nha đầu.” Vân Tiêu lườm nàng:

“Chuyện như thế mà hắn cũng nói với ngươi sao?”

“Là dì Đế Lạc kể cho ta, nói rằng phụ thân đã hướng người cầu hôn, nếu người bại phải gả cho hắn.” Tiểu Thiên Ý khẩu thị tâm phi nói:

“Ta không muốn có thêm đối thủ cạnh tranh sủng ái với mẫu thân mình, nên đến đây cổ vũ cho người giành chiến thắng.”

“Sư tôn cố lên, chúng ta muốn thấy một trận thật đặc sắc.” Lạc Kỳ Nam nắm tay Vân Tiêu ôn tồn.

Nàng trưởng thành hơn muội muội, thành thật hơn muội muội.

Không thể phủ nhận rằng quảng thời gian được Vân Tiêu chỉ đường dẫn lối, nội tâm các nàng đều đã xem nữ tử hoàn mỹ này là sư phụ thật sự của mình.

Bên cạnh phụ thân đã có mẫu thân và các dì ủng hộ, vì lo lắng Vân Tiêu cô đơn nên tỷ muội hai người cố ý quay về nơi này, vừa vặn nhìn thấy Bích Tiêu và Cam Đại Miêu.

Vân Tiêu đương nhiên hiểu được tâm ý của các nàng, nói không cảm động chính là giả, nhưng vẫn có chút áy náy:

“Với thiên phú của các ngươi, lẽ ra đủ tư cách tham gia trận chiến này… nhưng vì những trưởng bối chúng ta, chỉ có thể đứng ngoài.”

“Đủ tư cách tham gia nhưng không đủ khả năng chiến thắng.” Tiểu Thiên Ý phụng phịu:

“Baba của ta rất cường, sẽ đánh cái mông của ta.”

Vân Tiêu ngẩng đầu nhìn lên thiên không, thanh âm điềm tĩnh không một chút gợn sóng:

“Đi thôi…”

Trận này dù thành dù bại, nàng vẫn mãn nguyện theo cách riêng của mình.

Độ Đạo Môn.

Hương Trà nâng lên ngọc thủ, Đạo Thụ khổng lồ sừng sững cấp tốc thu nhỏ lại, cuối cùng rơi vào lòng bàn tay của nàng.

Mà giờ đây, ở trước mặt toàn thể Độ Đạo Môn không còn là vị sư tỷ lười biếng, chỉ biết ngáy ngủ, tắm nắm như thường ngày… thay vào đó là một thân ảnh nửa yêu mị quyến rũ, nửa thánh khiết vô song, xứng đáng là hiện thân của kỳ vật thiên địa như Uẩn Linh Đạo Trà.

Mặc dù không phải nhìn thấy lần đầu, Không Mộc Đạo Nhân vẫn có cảm giác như còn đang nằm mơ.

Khó thể tưởng tượng thân ảnh phong hoa tuyệt đại này chính là đồ đệ không nên thân của mình.

“Dùng diện mạo thật tham gia trận chiến quan trọng là điều nên.” Cầm Di gật đầu nói:

“Trận này có thể nói là nội chiến tông môn, ta sẽ không cổ vũ cho người nào.”

“Haha, ta cũng giống như thế.” Bùi Nhật Linh tiêu sái cười:

“Ta muốn được thưởng thức trận chiến đặc sắc này, ngày sau kể lại cho hậu bối sẽ là một giai thoại truyền kỳ.”

“Ngươi đó, một lòng cầu đạo… giờ đã là đại năng rồi cũng nên tìm nửa kia của mình.” Hương Trà trừng mắt nhìn hắn:

“Nhìn tên em rể kia mà học hỏi.”

“Khụ, nếu ta giống hắn… ta chắc chắn không được như hôm nay.” Bùi Nhật Linh lúng túng, có lẽ ngày hắn tìm thấy nữ tử thuộc về mình sẽ đến… nhưng nàng không thuộc về thế giới này.

Hỗn độn bao la, Siêu Thần mới là điều mà hắn truy cầu.

Dù sao thì 2999 đại thế giới mênh mông, hắn tin sẽ có nơi thuộc về hắn, sẽ có người thuộc về hắn.

“Sư tỷ cố lên, tất cả chúng ta đều ủng hộ ngươi.” Ánh mắt toàn bộ đệ tử Độ Đạo Môn hiện lên hình trái tim, dù là nam hay nữ cũng không ngoại lệ.

Lần đầu nhìn thấy diện mạo của Hương Trà, bọn hắn đã mê muội cả rồi.

“Nếu để sư đệ nghe được, các ngươi tiêu đời.” Hương Trà nhoẻn miệng cười:

“Mỗi lần hắn trở về đều tặng lễ vật quý giá, các ngươi lại dám không ủng hộ hắn.”

“Lạc Nam sư huynh quá gia súc, toàn bộ mỹ nhân tông môn chúng ta đều rơi vào ma trảo của hắn.” Một nam đệ tử có vẻ căm giận bất bình:

“Chúng ta không muốn Hương Trà sư tỷ cũng luân hãm.”

“Vậy hãy chờ xem.”

Hương Trà cong môi, như trích tiên đạp không mà đi.

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239