Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 202
Phần 202

Không gian hỗn độn rung chuyển dữ dội, từng ánh mắt tràn ngập rung động nhìn thân ảnh nam nhân giữa chiến trường.

Tiêu Vân, không ít người bắt đầu ghi nhớ cái tên này, liệt kê vào một trong những nhân vật Siêu Thần không thể trêu chọc.

Lạc Nam khí thế như rồng như hổ, ánh mắt lạnh lùng quét về phía Phản Lão Thần Chủ và Trận Giới Thần Chủ.

Hai kẻ này dù là Siêu Thần Hậu Kỳ, lúc này sắc mặt tái nhợt, trong lòng dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt.

“Hắn… thật sự là quái vật!” Phản Lão Thần Chủ nghiến răng, Vạn Sơn Chuỳ trong tay siết chặt đến mức phát ra tiếng kim loại va chạm.

Lão chưa từng nghĩ một tên Siêu Thần Sơ Kỳ lại có thể khiến lão rơi vào tình thế nguy hiểm đến như vậy.

Huyễn Đồng Yêu Thần, một tồn tại đứng đầu về Huyễn Thuật đã bị tiêu diệt trong chớp mắt.

Hai kiện Binh Nhân Tộc đều là Siêu Thần Binh, cho thấy bối cảnh của kẻ này không thể xem thường.

Trận Giới Thần Chủ thì im lặng, nhưng ánh mắt lấp lóe tia sáng phức tạp, hắn là kẻ tinh thông trận pháp, tự hào về khả năng khống chế đại cục, nhưng Càn Khôn Vạn Trận mà Lạc Nam thi triển lại có thể ngang ngửa Bát Trận Thần Đồ của hắn.

“Đạo hữu thật sự quyết định làm đến cùng sao?” Phản Lão Thần Chủ nghiêm nghị nói:

“Ngươi nên biết rằng không phải hai người lão phu sợ ngươi, mà chúng ta không muốn phiền phức kéo đến, còn có rất nhiều sói đói rình rập xung quanh.”

Lời này muốn Lạc Nam hiểu rằng tiếp tục chiến đấu đối với hai bên đều bất lợi, bởi vì luôn có sẵn cường giả ngư ông đắc lợi, hy vọng hắn sáng suốt mà từ bỏ chiến đấu.

“Haha.” Lạc Nam ngửa đầu cười dài, sau đó lạnh lùng chất vấn:

“Trước đó hai tên cẩu tặc các ngươi đã muốn dừng, nhưng ngay khi Huyễn Đồng Yêu Thần đánh lén, hai ngươi lại lập tức lao vào lấy mạng ta, quên nhanh như vậy sao?”

Hắn ghét nhất là thể loại trở mặt nhanh như vậy, trước đó còn mở miệng cầu hòa, nhưng vừa có cơ hội là chuyển sang cắn lén.

Loại địch nhân như vậy, một khi đã kết thù thì phải tiêu diệt bằng mọi giá, không thể để bọn chúng có cơ hội chuyển mình.

Bởi vì chỉ cần mình lơ là, bất cứ lúc nào cũng có thể bị cho một kích chí mạng.

Lời nói của Lạc Nam khiến sắc mặt Phản Lão Thần Chủ và Trận Giới Thần Chủ trở nên khó coi, nhưng lại không thể biện hộ.

Đúng là hành vi trước đó của bọn hắn thật sự vô liêm sỉ.

Nếu đã như vậy, chỉ có thể chiến.

“Không thể kéo dài thêm nữa!” Trận Giới Thần Chủ lên tiếng, giọng trầm thấp nhưng đầy quyết tâm:

“Phản Lão, hợp sức! Dùng tuyệt chiêu mạnh nhất diệt trừ kẻ này, để hắn hiểu chúng ta không phải dễ trêu.”

OÀNH.

Vừa dứt lời, Trận Giới Thần Chủ điều động Thế Giới Chi Lực, khiến vô vàn Trận Văn huyền phù xung quanh hắn trở nên mạnh hơn, uy lực của Trận Văn vượt xa Trận Siêu Thần Hậu Kỳ bình thường.

Phản Lão Thần Chủ gật đầu, ánh mắt lóe lên tia hung ác. “Được! Hôm nay dù có liều mạng, cũng phải kéo tên này xuống địa ngục!”

ẦM ẦM ẦM!

Khí tức của hai người bùng nổ, Thế Giới Chi Lực một bên là núi non trùng điệp, một bên là trận văn vô tận.

“Trọng Sơn Trấn Thiên!”

Phản Lão Thần Chủ gầm lên, Vạn Sơn Chuỳ trong tay hóa thành một ngọn núi khổng lồ, lớn đến mức che khuất cả bầu trời hỗn độn.

Ngọn núi này tập hợp trọng lực, sức nặng của một vạn ngọn núi khác mà thành.

Mỗi ngọn núi đều mang theo sức mạnh của Thế Giới Chi Lực, như thể hàng vạn thế giới nhỏ hòa thành một đại thế giới, cùng lúc trấn áp xuống Lạc Nam.

“Bát Trận Quy Nhất – Tuyệt Sát Thần Trận!”

Trận Giới Thần Chủ xuất chiêu, Bát Trận Thần Đồ lại phóng ra tám toà Siêu Thần Đại Trận.

Sau đó Trận Giới Thần Chủ huy động vô vàn Trận Văn và Thế Giới Chi Lực đánh thẳng vào tám toà Siêu Thần Đại Trận.

ĐÙNG.

Tám trận quy nhất, hóa thành Tuyệt Sát Thần Trận kinh khủng vô biên.

Ẩn chứa Sát Thế dữ dội, bên trong là vô số loại thiên tai, hiểm họa cấp độ cao có thể đồ sát Siêu Thần, phá tan Quy Tắc của kẻ bị vây khốn.

Trận Giới Thần Chủ muốn dùng Tuyệt Sát Thần Trận vây giết Lạc Nam, còn Phản Lão Thần Chủ lại muốn nghiền nát hắn.

Hai đại nhân vật hợp lực, khiến các cường giả quan chiến xung quanh đều lùi xa hàng ngàn dặm, sợ bị liên lụy.

Nhưng Lạc Nam lại híp mắt, chiến ý bùng nổ:

“Tốt! Muốn liều mạng? Ta sẽ cho các ngươi thấy thế nào là tuyệt vọng!”

Đứng giữa Tuyệt Sát Thần Trận bao vây, đối mặt trực diện với Trọng Sơn Trấn Thiên.

Tư thế của hắn khiến tất cả đều cho rằng hắn sẽ bạo phát thế công khủng bố như Đồ Giới để ngạnh kháng, áp đảo.

Nhưng không, Lạc Nam là một kẻ có khả năng thiên biến vạn hóa trong chiến đấu.

“Dị Nữ – Ngự Yêu Đạo Quyết!” Lòng động ý niệm.

Ngay khi Tuyệt Sát Thần Trận nghiền ép mà vào, ngay khi Trọng Sơn Trấn Thiên như càn khôn áp đỉnh từ trên cao nện xuống.

Hình xăm Huyết Dị Yêu Hoàng hiện ra trước ngực Lạc Nam, hỗn độn vặn vẹo, một cái thông đạo mở ra.

Lạc Nam lao vọt vào thông đạo, biến mất trong sự ngỡ ngàng của toàn trường.

OÀNH OÀNH OÀNH…

Nơi hắn vừa đứng bị đại trận nghiền nát, bị Trọng Sơn Trấn Thiên san bằng.

Hỗn độn cũng nứt ra vô số vết như mạng nhện lan tràn.

Nhưng Lạc Nam lại xuất hiện ở cách xa hàng chục vạn dặm, Lạc Thần Cung hiện ra trong tay.

Sức mạnh của một thanh Siêu Thần Binh bùng phát, Lạc Nam đem Xích Tà Kích đặt lên dây cung.

Dồn lực kéo căng, Hỗn Độn Bá Thần Lực bùng nổ hòa cùng thân kích, mười lăm vạn hành tinh thét gào, Vực Thần Đạo Kinh vận chuyển, Bỉ Ngạn Hoa nở rộ.

Dùng Xích Tà Kích làm tên, dùng Lạc Thần Cung bắn phá.

XOẸT.

Kinh thiên động địa, sự kết hợp chưa từng có trong lịch sử.

Xích Tà Kích lao đi một cách điên cuồng, như thiên thạch đen xuyên phá thời không, huỷ diệt tất cả.

Tốc độ nhanh đến mức Siêu Thần Hậu Kỳ cũng hãi hùng.

“Không xong!” Theo bản năng, Phản Lão Thần Chủ đành ném ra Vạn Sơn Chuỳ đón đỡ.

Uy lực của hai kiện Siêu Thần Binh kết hợp thật sự kinh hoàng, Xích Tà Kích đâm xuyên Vạn Sơn Chuỳ, nghiền nát tầng tầng lớp lớp hư ảnh thần sơn.

Phản Lão Thần Chủ thở hổn hển, cố gắng vận dụng tối đa Thế Giới Chi Lực dung hợp vào Vạn Sơn Chuỳ, hai chân liên tục bị đẩy lùi, khóe môi rỉ máu…

Rốt cuộc thành công chặn đứng sự hung tàn của Xích Tà Kích.

Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm vì thoát nạn, bỗng nhiên…

XOẸT.

Một cảm giác đau nhói dữ dội truyền ra từ phía sau.

Phản Lão Thần Chủ hai mắt lồi ra ngoài.

Chẳng biết từ bao giờ, Ám Nhiên Chuỷ Thủ đã lặng lẽ cắm vào, đâm xuyên vào ngũ tạng.

“Không thể…” Phản Lão Thần Chủ lấy ra một viên Thần Đan nuốt vào, cố gắng dùng dược lực để bức ra Ám Nhiên Chuỷ Thủ.

Nhưng mà Vô Tận Độc cấp độ Siêu Thần đã lan tràn khắp thể nội của lão, tàn phá kinh mạch, linh hồn, đan điền, Bá Đạo Quy Tắc tiến ra phong tỏa mọi ngõ ngách.

“Kiện Siêu Thần Binh thứ tư?” Phản Lão Thần Chủ thì thào yếu ớt, hai mắt đục ngầu dần mất đi sinh cơ:

“Từ bao giờ chứ…”

Thông đạo hỗn độn lại mở ra, Lạc Nam lạnh nhạt bước đến bên cạnh Phản Lão Thần Chủ.

Vừa rồi không chỉ Xích Tà Kích, mà Ám Nhiên Chuỷ Thủ cũng được đặt lên dây của Lạc Thần Cung.

Chỉ bất quá Ám Nhiên Chuỷ Thủ ở trạng thái ẩn nấp, không ai nhìn thấy mà thôi…

Khi tất cả đã bị Xích Tà Kích thu hút, Ám Nhiên Chuỷ Thủ ẩn chứa Vô Tận Độc đã giúp Lạc Nam hoàn thành nhiệm vụ của nó.

Đoạt mạng một Siêu Thần Hậu Kỳ.

Bởi vì Phản Lão Thần Chủ đã nhiều lần vận dụng Thế Giới Chi Lực nên Đồng Giới Bản Nguyên của ông ta ngay cả sức lực bỏ trốn cũng không có, dễ dàng bị Lạc Nam thu giữ.

Hắn phất tay, đem tất cả chiến lực phẩm thu vào, Vạn Sơn Chuỳ cũng không ngoại lệ.

“Ực…” Trận Giới Thần Chủ hai chân run rẩy.

Rất nhiều Siêu Thần và đại năng quan chiến vô thức lùi xa…

Đoán là một chuyện, trực tiếp nhìn thấy lại là chuyện khác.

Trước đó Lạc Nam đã thể hiện chiến lực khủng bố, không ít người đoán hắn thật sự có thể chiến thắng.

Nhưng mà khi nhìn thấy một vị Siêu Thần Hậu Kỳ thật sự ngã xuống, đa số người vẫn khó giữ được bình tĩnh.

Trời ạ, Siêu Thần Hậu Kỳ… Siêu Thần Viên Mãn rồi đến Bất Hủ.

Ở bất cứ nơi nào trên thế gian này, Siêu Thần Hậu Kỳ cũng là nhân vật cao cao tại thượng, quyền thế ngút trời.

Nhưng giờ đây, nhân vật như thế trong tình huống hợp lực vây công lại bị một Siêu Thần Sơ Kỳ làm thịt.

Đáng nói ở chỗ cái cách mà Lạc Nam giải quyết Phản Lão Thần Chủ lại vượt qua tưởng tượng của mọi người.

Hắn lựa chọn tránh nặng tìm nhẹ, không cậy mạnh mà chống lại hai chiêu thức mạnh nhất của đối thủ, ngược lại mở ra thông đạo hỗn độn né tránh, sau đó giữ khoảng cách phản sát.

Xích Tà bắn ra, ngay khi Phản Lão Thần Chủ tưởng rằng đã thoát kiếp thì Ám Nhiên đã kết liễu hắn.

Hàng loạt động tác thành thục lão luyện cho thấy kinh nghiệm, thủ đoạn chiến đấu của Lạc Nam vừa đa dạng đến tột đỉnh, vừa đạt đến mức đăng phong tạo cực, lô hoả thuần thanh.

Phản Lão Thần Chủ chết không oan một chút nào…

Tứ Đạo Giới Chủ nhếch môi, âm thầm cảm thấy may mắn vì mình không tham gia náo nhiệt.

Sở dĩ nàng không xen vào, bởi vì trước đó tên nam tử này dám trêu chọc nàng ở Buổi Đấu Giá.

Thử nghĩ mà xem, một Siêu Thần Sơ Kỳ dám trêu chọc một Siêu Thần Hậu Kỳ mà không chút sợ hãi, nếu không phải ngu ngốc thì chính là có thủ đoạn để dựa vào.

Tứ Đạo Giới Chủ vốn nghĩ rằng hắn là kẻ có bối cảnh, nàng sẽ ưu tiên quan sát sau đó mới quyết định có nên ra tay hay không.

Hiện tại, nàng biết thứ hắn dựa vào không phải là bối cảnh… mà là chính thực lực của bản thân hắn.

Điều này mới càng đáng sợ…

Trận chiến này sẽ khiến tên tuổi Tiêu Vân vang vọng hỗn độn, vô số thế lực, cường giả xếp hắn vào hàng ngũ chỉ có thể giao hữu, không thể trêu vào.

“Chạy thật nhanh!” Lạc Nam bất mãn hừ một tiếng.

Thì ra trong lúc hắn giải quyết Phản Lão Thần Chủ, Trận Giới Chi Chủ và năm tên Siêu Thần Trung Kỳ kia đã điều động Truyền Tống Trận và các loại thủ đoạn khác bỏ trốn.

Không còn cách nào khác, hắn đã phải tốn khá nhiều công sức mới giải quyết được Phản Lão Thần Chủ, với thực lực hiện tại còn chưa nghịch thiên đến mức giữ chân tất cả.

Nhưng trước mắt thu được Đồng Giới cũng không tồi…

“Các vị còn ai muốn chiến?” Lạc Nam quét mắt nhìn quanh hỏi.

Trước ánh mắt ngạo nghễ của hắn, không một ai dám đối diện, ngay cả Siêu Thần Hậu Kỳ cũng lựa chọn né tránh.

Phản Lão Thần Chủ đã là nhân vật nổi tiếng trong cảnh giới Siêu Thần Hậu Kỳ, ngay cả y cũng đã vẫn lạc trong tay Lạc Nam, xem như hắn đã giết gà dọa khỉ thành công.

Đặc biệt là cái tên này nhìn như càng chiến càng hăng, chưa từng mỏi mệt.

Đáng sợ hơn nữa, chưa ai thấy hắn sử dụng Thế Giới Chi Lực.

Điều này chứng minh rằng, những gì mà hắn vừa thể hiện còn chưa phải là tất cả.

Thử tưởng tượng nếu hắn dùng thêm Thế Giới Chi Lực, liệu bao nhiêu Siêu Thần Hậu Kỳ mới đủ chiến thắng hắn đây?

Hơn nữa dù có thắng cũng là thắng thảm… chiến lợi phẩm chưa chắc bù nổi tổn thất.

Trừ phi có Siêu Thần Viên Mãn ra tay.

Nhưng mà nhân vật cấp độ Siêu Thần Viên Mãn lại như thần long thấy đầu không thấy đuôi, chẳng ai rảnh rỗi đi nhắm vào một tên Siêu Thần Sơ Kỳ làm gì.

Thấy không còn ai dám bước lên, Lạc Nam hài lòng thu hồi Binh Nhân Tộc, nhếch mép nói:

“Đã không còn ai muốn giao lưu, Tiêu mỗ cáo từ!”

Ánh mắt hắn thoáng quét qua Thần Hiên Hiên và Linh Vũ Mộng Âm, bí mật truyền âm nói:

“Ta sẽ đến tìm các nàng sau, đừng lo lắng.”

Hai nữ giả vờ không nghe thấy, chỉ là nhịp tim lại đập thình thịch.

Lạc Nam mở ra thông đạo hỗn độn, nghênh ngang rời đi trong ánh mắt phức tạp của toàn trường.

“Tiểu Nam, mảnh gốm Kim Đạo Quy Tắc gần cạn lực rồi.” Âm thanh của Vân Tiêu từ đan điền truyền ra.

“Nàng dung hợp cùng với mảnh gốm to kia luôn đi!” Lạc Nam cười nói.

Trước đó Vân Tiêu cho hắn mượn Kim Đạo Quy Tắc đẳng cấp Siêu Thần Hậu Kỳ, nhờ vậy mới có thể đại sát tứ phương, thật sự thoải mái.

Về phần mảnh gốm to kia còn có thể bạo phát một lần, hơn nữa là quy tắc Siêu Thần Viên Mãn.

Không rơi vào đường cùng, hắn sẽ giữ lại con át chủ bài này.

Trận chiến vừa rồi tiêu hao khá nhiều, Lạc Nam tìm một ngôi sao hoang vắng bước lên.

Hắn khoanh chân ngồi xếp bằng, lấy ra Nguyên Thạch Siêu Phẩm luyện hóa, bổ sung lực lượng.

“Có biến.” Thanh âm nghiêm túc của Kim Thần Nhi truyền vào đầu hắn:

“Ta cảm ứng được mảnh gốm mới, khí tức còn không hề thua mảnh gốm Vân Tiêu đang giữ.”

“Đến rồi sao?” Lạc Nam nở nụ cười tà:

“Kẻ câu cá lúc này mới lộ diện… cũng thật sự kiên nhẫn đấy.”

“Có lẽ là muốn để chàng tiêu hao trước trong trận chiến, lại quan sát hết thủ đoạn của chàng để tìm cách ứng phó.” Vân Tiêu nghiêm nghị truyền âm:

“Khả năng là cao tầng của Độn Bảo Thương Hội.”

Lạc Nam ánh mắt lóe lên, bí mật ra lệnh cho Thi Cơ và Long giận tạm thời đừng trở về.

Một làn gió thơm mê người bỗng nhiên truyền đến…

Giữa màn đêm âm u, bóng dáng uyển chuyển, cao quý như nữ thần của Lam Điệp phiêu nhiên mà đến.

Lạc Nam giả vờ kinh ngạc, nhếch môi cười: “Ngay cả Nhị Trưởng Lão của Độn Bảo Thương Hội cũng muốn đoạt vật phẩm của Tiêu mỗ sao? Không sợ làm mất danh tiếng thương hội các ngươi?”

“Mảnh gốm không có trên thân con ả này, nó thuộc về một kẻ khác đang ẩn nấp.” Kim Thần Nhi truyền âm.

“Có bao nhiêu tên đang nấp thế?” Lạc Nam hỏi.

“Năm tên.” Kim Thần Nhi lặng lẽ đáp:

“Bọn hắn che giấu tu vi, nếu ta cưỡng ép dò xét sẽ bị Bất Hủ đánh hơi được.”

“Năm tên đang nấp, Lam Điệp đang ở ngoài… cũng thật xem trọng lão tử.” Lạc Nam nội tâm lạnh lẽo.

“Tiêu Vân huynh hiểu lầm rồi.” Lam Điệp nhoẻn miệng cười, ánh mắt xinh đẹp đầy vẻ ngưỡng mộ nói:

“Thiếp thân đã chứng kiến chàng một mình độc chiến bầy sói dữ, lòng mang ái mộ nên muốn đến kết giao!”

“Ồ… vậy thì thật sự vinh hạnh cho Tiêu mỗ.” Lạc Nam thụ sủng nhược kinh, đứng lên chắp tay:

“Có thể kết giao với Lam Điệp thần nữ chính là vinh dự, ta rất thích một thứ thuộc về nàng.”

“Không biết Tiêu huynh thích gì ở thiếp?” Lam Điệp tò mò hỏi.

Tốc Biến triển khai, Lạc Nam cười gằn:

“Thủ cấp!”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239