Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 167
Phần 167

Đế Lạc hòa nhập rất nhanh, dù sao thì ở đoạn đường bên ngoài hỗn độn trước đó đã từng cùng với Thần Huyền Huân liên hợp ứng phó với tên xấu xa kia một lần rồi.

Mây mưa qua đi, nàng yêu kiều thở gấp đầu tựa vào lòng hắn, răng ngọc hung hăng cắn lấy một ngụm, giả vờ tức giận nói:

“Nói là song tu lĩnh ngộ, chẳng ngộ được cái gì cả.”

Chúng nữ nhìn nhau nở nụ cười, Tô Mị cất giọng trêu tức: “Không ngộ được gì? Vì sao vừa rồi còn có người kêu phu quân ra sức một chút?”

“Đúng đúng nha, ta cũng nghe thấy.” Vân Tu Hoa cười hì hì:

“Các tỷ muội có ngộ ra được gì không?”

“Đương nhiên là có.” Họa Thuỷ hai mắt tỏa sáng.

“Ngộ được cái gì?” Âu Dương Thương Lan hiếu kỳ hỏi.

“Ngộ được một điều, nữ cường giả mạnh đến đâu thì ở trên giường cũng giống chúng ta.” Đình Manh Manh thánh thót tiếp lời.

“Xú nha đầu.”

Cả đám nhịn không được cười phá lên.

Đế Lạc lần đầu tiên hòa cùng quần phượng đã sớm chịu không nổi, bây giờ lại bị hùa nhau trêu chọc, chỉ muốn độn thổ xuống đất, giả vờ mắt không thấy tâm không phiền.

Thấy nàng thẹn thùng vô hạn, Lạc Nam ra vẻ nghiêm túc ho khan một tiếng:

“Được rồi, tài sản của con hàng kia có gì đáng giá?”

Nghe thấy lời này, các nữ nhân cũng hứng thú vểnh tai.

Dù sao thì đây là lần đầu tiên làm thịt và trấn lột được một Siêu Thần, còn không phải là Siêu Thần Sơ Kỳ bình thường, mọi người đều háo hức.

Đế Lạc hai chân hơi run cố gắng đứng lên, áo choàng bao phủ thân thể mê người, ung dung nói:

“Kẻ này không hổ là Điện Chủ của một đại thế lực, tích luỹ rất đáng gờm.”

“Gần trăm mỏ Nguyên Thạch quý hiếm, một kiện Huyết Đầm Thuẫn đã hỏng, một môn Siêu Thần Công Pháp, một môn Siêu Thần Vũ Kỹ, hai khối Nguyên Liệu Siêu Thần, một gốc linh dược Siêu Thần… còn lại vài chục thứ đều là Thần Đạo Hạ Phẩm đến Cực Phẩm.”

Nói xong nhẹ phất tay, hàng loạt vật phẩm hiện ra giữa đại điện.

Trong đó gây chú ý nhất là đám Nguyên Thạch, chỉ thấy những khối Nguyên Thạch này kích thước rất nhỏ, chỉ lớn bằng đầu ngón tay cái, nhưng lại tỏa ra hào quang chói mắt, tinh khiết dị thường, nguồn Nguyên Khí ẩn chứa bên trong thậm chí vượt qua cả hàng vạn khối Đạo Xu kết hợp.

Phải biết rằng mỗi Đạo Xu đã sánh ngang một mỏ Nguyên Thạch Cực Phẩm.

“Đây là Nguyên Thạch Siêu Phẩm.” Thần Huyền Huân cười nói:

“Chỉ có hoàn cảnh quy tắc tại Chung Cực Giới mới sinh ra được loại Nguyên Thạch đẳng cấp này, thường được các đại thế lực mang ra giao dịch, trao đổi vật phẩm.”

“Ngon lành.” Lạc Nam hưng phấn:

“Các nàng dễ dàng tiến vào đại năng rồi.”

Hậu cung vẫn còn không ít nàng chỉ là Thần Đạo Hậu Kỳ, với lượng Nguyên Thạch Siêu Phẩm này… việc đột phá đại năng nằm trong tầm tay.

Nhất là mấy nữ đi sau như Vô Hối, Ngọc Tú, Long Liên…

“Thứ quý nhất là hai khối nguyên liệu kia.” Thần Huyền Huân nhịn không được bước đến kiểm tra.

Một khối nhìn như đá trắng và một khối nhìn như quặng than màu đen.

“Siêu Linh Ngọc và Thần Vẫn Thiết… nguyên liệu Siêu Thần Hạ Phẩm, khá hoàn hảo để đúc lại Thiên Cơ Lâu.” Thần Huyền Huân nhoẻn miệng cười tươi:

“Ứng Khang này xem ra giúp chúng ta không ít, hai thứ này kết hợp với Thiên Cơ Thạch lấy được tại Hỗn Độn Long Mộ lần trước, cộng thêm một vài nguyên liệu Thần Đạo là đủ dùng.”

Lạc Nam và chúng nữ đều kích động: “Quá tốt rồi!”

Thiên Cơ Lâu không chỉ là pháp bảo mà còn là kỷ niệm của phu thê bọn họ, gắn bó với nó trong thời gian dài, sẽ không tiếc bất cứ cái giá nào để khôi phục.

“Thời kỳ toàn thịnh, Thiên Cơ Lâu là Siêu Thần Bảo Cực Phẩm… nhưng trước mắt chúng ta cứ đúc nó về Siêu Thần Hạ Phẩm, sau này có cơ duyên lại nâng cấp dần.” Thần Huyền Huân tâm trạng vui vẻ.

“Siêu Thần Bảo Cực Phẩm?” Lạc Nam hít một ngụm lãnh khí, không hổ là Bất Hủ Công Chúa, thật sự là tài đại khí thô.

Hắn lại xem công pháp và vũ kỹ của Ứng Khang.

Huyết Độc Thiên Địa Quyết, môn công pháp Siêu Thần Trung Phẩm, có tác dụng hấp thụ, chuyển hóa toàn bộ tài nguyên trong thiên địa thành Độc Lực và Huyết Lực, đẩy nhanh tốc độ tu luyện gấp chín lần, chủ tu hai loại lực lượng này đến cảnh giới Siêu Thần Trung Kỳ.

Huyết Độc Bát Hải Chưởng, vũ kỹ Siêu Thần Hạ Phẩm mà Ứng Khang đã thi triển, một chưởng đánh ra tám vùng biển máu, nếu không phải vì Lạc Nam quá mức quái thai, Siêu Thần bình thường sẽ trọng thương nếu trúng phải vũ kỹ này.

“Công pháp và vũ kỹ này tạm được, chàng và các tỷ muội đều có tu Huyết và Độc.” Thần Huyền Huân đánh giá.

Lạc Nam gật đầu, để tìm được Siêu Thần Công Pháp hay Vũ Kỹ không phải chuyện dễ dàng, ngay cả Thần Huyền Huân cũng không có nhiều, hơn nữa hầu hết đều là thủ đoạn nổi tiếng mà nàng ưa sử dụng.

Trong truyền thừa hắn có đạt được nhưng không dám dùng, như thế sẽ bại lộ việc hắn có liên quan đến Thần Huyền Huân.

Rất dễ bị phát hiện.

Thứ đáng quan tâm cuối cùng chính là gốc linh dược có phần thân màu đen, phần cánh màu đỏ.

Trong đó màu đen tỏa ra độc khí vô cùng dữ dội, màu đỏ lại tỏa ra huyết khí nồng đậm.

“Thứ này là Huyết Độc Thảo, đáng tiếc lực lượng của nó gần như bị rút cạn rồi.” Thần Huyền Huân lắc đầu:

“Có lẽ Ứng Khang nhờ luyện hóa nó mới đạt đến Siêu Thần Trung Kỳ, năng lượng còn sót lại không nhiều.”

“Có đỡ hơn không.” Lạc Nam nhếch môi.

“Yên tâm đi, nó còn tác dụng khác.” Thần Huyền Huân cười nói:

“Chàng đem Thế Giới Bản Nguyên kia lấy ra đi!”

Lạc Nam có vẻ hiểu ra, xuất động Không Gian Đỉnh, Bá Đạo Quy Tắc bao trùm cánh tay, cưỡng ép đem Thế Giới Bản Nguyên rút ra ngoài.

“Bởi vì trước đó nó liên kết với Ứng Khang, nên có thể hấp thụ lực lượng từ Huyết Độc Thảo để nhanh chóng hồi phục, như thế càng dễ dàng hơn trong việc đột phá Siêu Thần.” Thần Huyền Huân giải thích.

Thế Giới Bản Nguyên bị suy yếu sẽ làm chậm tốc độ đột phá của người luyện hóa, việc bổ sung năng lượng cho Thế Giới Bản Nguyên là vô cùng quan trọng.

Lạc Nam không ngại ngần đem Huyết Độc Thảo đặt vào Thế Giới Bản Nguyên.

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Quả nhiên nó tỏa ra hấp lực, tham lam thôn nạp… rất nhanh toàn bộ Huyết Độc Thảo đã úa tàn, rồi tan biến thành hư vô.

Mà Thế Giới Bản Nguyên đã sáng lên khá nhiều so với trạng thái ảm đạm sau khi chủ nhân bị giết.

“Hảo đạo lữ, luyện hóa thứ này.” Lạc Nam đem Thế Giới Bản Nguyên đặt vào tay Đế Lạc.

Mặc kệ đây là Bản Nguyên của Thế Giới nào, chỉ cần nó có thể giúp người khác tiến vào Siêu Thần là đủ.

Chuyện thế giới của nó, sau đó tìm hiểu sau cũng được.

“Không thể.” Đế Lạc biến sắc, lập tức từ chối nói:

“Vật quan trọng như vậy, ngươi đem cho Vân Tiêu hay Hương Trà mới đúng.”

Lạc Nam mỉm cười nhìn Yên Nhược Tuyết, quả nhiên Đế Lạc có cùng suy nghĩ với nàng ấy.

Hắn bất mãn nói: “Các nàng ấy còn chưa gả cho ta… làm sao quan trọng bằng đạo lữ của ta như nàng?”

Những tài sản khác của Ứng Khang thì để các lão bà thoải mái phân chia, hắn cũng không có hứng thú xen vào.

Nhưng Thế Giới Bản Nguyên này, hắn quyết tâm phải giao cho Đế Lạc, nàng rất xứng đáng nhận được.

“Ta cũng chưa gả cho ngươi.” Đế Lạc cắn cắn môi.

“Vậy ta dùng nó làm sính lễ, cầu hôn nàng.” Lạc Nam ôn tồn nói:

“Vì nàng, ta nguyện dâng hiến cả một thế giới.”

Đây là thế giới theo đúng nghĩa đen, không phải chỉ là nói mồm, trọng lượng rất nặng.

Ngay cả Đế Lạc cũng cảm động đến rối tinh rối mù.

“Tỷ tỷ ngươi nhận lấy đi, tất cả chúng ta đều ủng hộ.” Yên Nhược Tuyết lên tiếng:

“Lẽ ra ngươi là chủ nhân đầu tiên của Nguyên Giới, nhưng giờ đây Nguyên Giới đã thuộc về phu quân, chàng đưa tặng thế giới khác là chuyện hợp tình hợp lý.”

“Nhận đi, chúng ta cần ngươi tiến vào Siêu Thần… sau đó ra sức trợ giúp đúc lại Thiên Cơ Lâu.” Thần Huyền Huân nghiêm túc nói:

“Bí mật của phu thê chúng ta quá lớn, không an lòng giao Thiên Cơ Lâu cho kẻ khác đúc lại đâu, phải dùng người có khả năng trong nhà, hiểu chưa?”

Hai vị Bá Hậu đều đã mở miệng, còn lấy lý do đường hoàng là hỗ trợ đúc lại Thiên Cơ Lâu.

Đế Lạc là một Luyện Khí Sư hàng đầu, nàng thừa hiểu nếu muốn đúc lại Siêu Thần Bảo, bản thân mình phải trở thành Siêu Thần mới có thể làm được.

“Nếu đã vậy, sẽ không để mọi người phải thất vọng.”

Trịnh trọng gật đầu, tiếp lấy Thế Giới Bản Nguyên tiến vào trạng thái bế quan.

Có Bá Đạo Quy Tắc của Lạc Nam phong tỏa, nó muốn chạy trốn cũng không được.

Chỉ có thể ngoan ngoãn để Đế Lạc luyện hóa…

“Siêu Thần bình thường sẽ không có nhiều của cải như thế này.” Thần Huyền Huân nói:

“Chỉ riêng lượng Nguyên Thạch Siêu Phẩm khá nhiều đã cho thấy sau lưng tên Ứng Khang còn chỗ dựa.”

“Ừm, ta luyện hóa linh hồn của y, đọc được ký ức, biết kẻ này là Ngũ Trưởng Lão của Độn Bảo Thương Hội.” Lạc Nam nhún nhún vai:

“Thương Hội này chuyên tổ chức các buổi đấu giá có quy mô, rao bán các loại vật phẩm quý hiếm săn được từ hỗn độn cho những nhân vật có bối cảnh tại Chung Cực Giới, kẻ cầm đầu Thương Hội là một Siêu Thần Viên Mãn.”

“Giới Điện là một trong số các sản nghiệp của Độn Bảo Thương Hội với nhiệm vụ săn tìm Thế Giới Bản Nguyên, Ứng Khang được giao quyền quản lý Giới Điện.”

“Chưa từng nghe qua.” Thần Huyền Huân lắc đầu:

“Quá vô danh tiểu tốt.”

Khóe miệng Lạc Nam co quắp, nhịn không được hung hăng trừng nàng.

Biết lão bà ngươi xuất thân cao quý, mấy cái tiểu thương hội này trước đây ngươi đâu thèm bận tâm.

Nhưng nói gì thì nói, nếu để Độn Bảo Thương Hội biết sản nghiệp của bọn hắn là Giới Điện bị Lạc Nam nhổ tận gốc, Ngũ Trưởng Lão càng là bị làm thịt, kiểu gì cũng sẽ có phiền toái.

“Phải tiếp tục mạnh lên.”

Nghĩ là làm, Lạc Nam tiến vào Siêu Nhiên Sơn Cốc, khoanh chân tu luyện Huyết Độc Bát Hải Chưởng.

Chúng nữ phân phát Nguyên Thạch Siêu Phẩm ra bế quan.

Huyết Đầm Thuẫn đã hỏng, giao cho Ái Tâm các nàng phân tách lấy nguyên liệu ra dùng.

Xương cốt, thi thể của Ứng Khang cũng rất có giá trị nghiên cứu trong việc tạo Cương Thi, Khôi Lỗi…

Đồ vật trên người Siêu Thần, không có thứ nào là vô dụng.

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239