Con đường bá chủ - Quyển 17 - Tác giả Akay Hau

Phần 61
Phần 61

Ba ngày sau, Yến Linh tìm đến Lạc Nam trịnh trọng nói:

“Không để công tử thất vọng, sau một phen thăm dò thiên cơ, ta đã mơ hồ khám phá được ý đồ của Hỗn Độn Liên Minh.”

“Ồ.” Lạc Nam nhìn nàng, chỉ thấy hôm nay Yến Linh có vẻ tiều tụy, toàn thân hư nhược, hai mắt hơi đục.

Hiển nhiên dù sở hữu Thiên Cơ Chi Thể, việc thăm dò Hỗn Độn Liên Minh cũng tốn rất nhiều lực lượng của nàng.

“Bọn hắn định giở trò gì?” Lạc Nam cười lạnh hỏi.

Yến Linh lấy ra một mảnh giấy trắng, bên trên có máu của nàng nhuộm đỏ cùng bốn chữ:

“Kéo dài thời gian.”

“Kéo dài thời gian?!” Lạc Nam nhíu mày, vuốt cằm suy tư:

“Chẳng lẽ là kéo dài thời gian cho tên Bán Siêu Thần kia hồi phục?”

“Không.” Đúng lúc này, giọng nói thanh thuý trong trẻo của khí linh Tinh Môn – Tinh Nhi bỗng nhiên truyền đến tai Lạc Nam:

“Ta cảm nhận được, một nửa Thế Giới Bản Nguyên của Tinh Giới ở phụ cận Nguyên Giới, nó đã đổi chủ, kẻ kia đang cố gắng lĩnh ngộ quy tắc vượt qua Thần Đạo tối đỉnh để cưỡng ép luyện hóa nó.”

“Cái gì?” Lạc Nam giật mình đứng lên: “Một nửa Thế Giới Bản Nguyên của Tinh Giới? Sao ngươi không nói sớm?”

“Trước đó ta đã gần cạn lực lượng nên không đủ khả năng cảm nhận, gần đây sau khi dung hợp cùng Nguyên Giới Chi Linh, được Nguyên Lực tinh thuần của nàng giúp sức mới dần dần hồi phục và sinh ra cảm ứng.” Tinh Nhi bất đắc dĩ đáp:

“Ta cũng không ngờ kẻ chiếm đoạt một nửa Thế Giới Bản Nguyên của Tinh Giới sẽ ở gần Nguyên Giới.”

“Cụ thể là ở đâu?” Lạc Nam siết chặt nắm tay.

“Theo lời Nguyên Giới Chi Linh, chính là tại Hỗn Độn Liên Minh.” Tinh Nhi trả lời.

Lạc Nam sắc mặt tối sầm, một nửa Thế Giới Bản Nguyên của Tinh Giới đổi chủ.

Chủ của nó đã trọng thương nên còn có thể không lo ngại, nhưng nếu nó thuộc về một kẻ trạng thái toàn thịnh như Hỗn Vô Cực…

Lạc Nam rùng mình, hậu quả không dám tưởng tượng.

Chẳng trách Hỗn Vô Cực muốn kéo dài thời gian, chẳng trách tên khốn kiếp này dạo gần đây không nghe tung tích.

Thì ra là đang lĩnh ngộ quy tắc cao cấp để nuốt gọn một nửa Thế Giới Bản Nguyên, tiến vào Bán Siêu Thần.

“Không được, ta phải đích thân ngăn cản!” Lạc Nam quyết định xâm nhập Hỗn Độn Liên Minh một chuyến.

Bằng mọi giá, hắn phải ngăn chặn Hỗn Vô Cực thành công.

“Đến rồi.” Yến Linh nghiêm nghị nói:

“Chúng sẽ kéo dài thời gian bằng cách nhắm vào các thế lực trung lập, ngoài mặt giống như buộc bọn hắn làm ra lựa chọn, thực chất chỉ muốn Phá Đạo Liên Minh phân tâm, không chú ý đến Hỗn Độn Minh Chủ.”

Lạc Nam nhíu chặt chân mày, bỗng nhiên liên tục có tín hiệu truyền đến Bá Chủ Chi Thành.

“Lạc Nam, Thần Hoả Đạo Thống và Bách Đạo Thần Tộc đang bị bao vây, cầu chi viện!” Thái Diễm sốt ruột truyền âm:

“Độ Đạo Môn và các thế lực ở Đạo Địa cũng bị đột kích, không thể rời đi.”

“Phá Đạo Minh Chủ, Vạn Xà Cốc Chủ cần ngươi trợ chiến, ân tình năm đó nên hoàn trả rồi.” Giọng nói thánh thót của Vạn Xà Cốc Chủ vang vọng thương khung.

“Đại Hoang Thương Khung bất ngờ xuất hiện vô số hố đen, hàng loạt quái thú đến từ Hỗn Độn tập kích a miêu.” Cam Đại Miêu thông qua Phá Đạo Lệnh cấp báo:

“Bách Thú Tộc và Tổ Long Tộc đang chống lại.”

“Minh Chủ, Hư Không Thần Cung tại hư không đang bị tập kích, có cứu viện hay không?” Một vị Phá Đạo Bát Lão bẩm báo.

“Nhị Lang Quân, Hải Thần Đảo mở ra đại môn hỗn độn dẫn theo hàng ngàn quái thú, cầu chi viện.” Phù Tổ nghiêm nghị nói.

“Yểm Thiếu, Yểm Ma Điện vừa nhận được tin, toàn bộ Đạo Quốc đã chìm vào lỗ đen hỗn độn, quái vật và cường giả của hỗn độn là từ Đạo Quốc xâm nhập Nguyên Giới nhiều vô số kể, chúng nó đang tràn vào Đạo Địa và Đạo Vực.” Yểm Ma Đại Trưởng Lão vội vàng bay đến.

“Minh Chủ, Hoài Hành Chi Địa của tu sĩ Hành Giới đang gầy dựng cũng gặp cường giả của Hỗn Độn Liên Minh điên cuồng tấn công.”

Lạc Nam ánh mắt lóe lên, đây chính là âm mưu của Hỗn Vô Cực sao?

Ngoài mặt thì giả vờ tấn công các thế lực ở khắp nơi để phô trương thanh thế Hỗn Độn Liên Minh, thực chất chỉ muốn đánh lạc hướng toàn thế giới để y có thêm thời gian luyện hóa một nửa Thế Giới Bản Nguyên, tránh cho Phá Đạo Liên Minh bất ngờ khai chiến làm gián đoạn quá trình luyện hóa của y.

Rõ ràng đối phương đã chuẩn bị trước, những thế lực thuộc Hỗn Độn Liên Minh âm thầm mở ra các lỗ đen kết nối với hỗn độn, dẫn dụ vô số quái thú tấn công, tạo ra cục diện rối rắm.

Với một kẻ có được khả năng thu phục quái vật ngoài hỗn độn như Hỗn Vô Cực, việc này không khó khăn chút nào.

Nếu Lạc Nam bị phân tâm ở đây giải quyết tất cả những thứ phiền toái này, chờ khi giải quyết xong, e rằng Hỗn Vô Cực đã trở thành Bán Siêu Thần, định đoạt thế cục, đùa giữa hắn trong lòng bàn tay rồi.

Cũng may Yến Linh nhìn ra ý đồ, mà Tinh Nhi cảm ứng được một nửa Thế Giới Bản Nguyên của Tinh Giới đã đổi chủ, bằng không khó mà lường được.

“Đế Lạc, Nhược Tuyết!” Lạc Nam cao giọng lên tiếng.

“Có.” Yên Nhược Tuyết và Đế Lạc cùng lúc bay đến.

“Nhược Tuyết chỉ huy Bá Chủ Chi Thành, Đế Lạc chỉ huy các thế lực và cường giả Phá Đạo Liên Minh, viện trợ các nơi.” Lạc Nam nghiêm nghị phân phó.

“Thế chàng thì sao?” Yên Nhược Tuyết giật mình, nàng vốn cho rằng Lạc Nam sẽ đích thân dẫn quân tác chiến.

“Ta có việc quan trọng hơn phải làm.” Hắn không nói mình đích thân đi tìm một tên đang gần đột phá Bán Siêu Thần, việc này quá mức nguy hiểm.

Vân Tiêu đã bế quan, ngoài Đế Lạc ra không ai đủ sức đi cùng hắn.

Đáng tiếc Hỗn Độn Liên Minh đang tàn phá khắp nơi, cần có cường giả như Đế Lạc trấn thủ.

Có trời mới biết Hỗn Vô Cực còn giấu át chủ bài cấp bậc nào.

“Cứ giao cho chúng ta.” Yên Nhược Tuyết và Đế Lạc trịnh trọng gật đầu.

Lạc Nam không nói thêm lời nào, thân ảnh tan biến tại chỗ.

Toàn bộ lãnh thổ của Đạo Quốc hiện tại không khác nào nhân gian luyện ngục.

Từng cánh cổng kết nối hỗn độn với đường kính vài trăm vạn dặm liên tục xuất hiện, kéo theo đó là từng bầy quái vật hung tàn, hình thù dữ tợn, xấu xí từ trong đó gào thét mà ra ngay trong đêm tối.

Vô số các phương Đạo Quốc, Đại Quốc, Thiên Quốc thậm chí còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì quốc thổ của bọn hắn đã bị nuốt chửng.

Không biết bao nhiêu sinh linh rơi vào trong lỗ đen hỗn độn, rơi vào từng cái miệng khổng lồ, bị lực lượng cuồng bạo nghiền nát.

Trong tình cảnh thảm khốc, quốc chủ của các quốc gia này cố gắng liên lạc với những Thần Quốc mà bọn hắn lệ thuộc, hàng năm đều phải cống nạp tài nguyên kia.

Nhưng mà bọn hắn lại không hề biết rằng, chính mình đã bị xem là vật tế thần để các phương Thần Quốc phối hợp với Hỗn Độn Liên Minh mở ra những đại môn hỗn độn, kết nối với những chủng tộc hung ác ngoài kia.

Đứng trên các cánh cổng hỗn độn, có thể thấy thân ảnh những Quốc Chủ hàng đầu Đạo Quốc như Loạn Hoàng Vũ, Hiên Viên Quốc Chủ, Huyễn Tượng Quốc Chủ, Thiên Hoàng Quốc Chủ đều đang mở đường cho đám quái vật đến từ hỗn độn xâm nhập.

Thủ lĩnh của các tộc quái vật này đã giao ước với Hỗn Độn Vô Cực, chúng nó sẽ không nhắm vào thành viên của Hỗn Độn Liên Minh, đổi lại được quyền cắn nuốt bừa bãi toàn Nguyên Giới để gia tăng sức mạnh.

Mà để mở ra những cánh cổng này phải có địa bàn đủ lớn và bí mật, đảm bảo trong quá trình tạo cổng không bị người của Phá Đạo Liên Minh phát hiện.

Thế nên cao tầng Đạo Quốc chỉ có thể tạo cổng ở tại chính địa bàn của mình, để Đạo Quốc chính thức chìm vào hỗn độn.

Bọn hắn không bận tâm đến sống chết của đám quốc gia kiến hôi nhỏ yếu dưới trướng, không quan tâm hàng tỷ sinh linh, không quan tâm đến lãnh thổ huỷ diệt, càng không quan tâm đến Quốc Vận tan biến.

Thậm chí ngay cả dân chúng ở chính Thần Quốc của bọn hắn cũng không ngoại lệ, chỉ giữ lại Thần Đạo Cảnh cường giả mà thôi.

Bởi vì bọn hắn đã không còn đường lui nữa rồi.

Nếu Hỗn Độn Liên Minh chiến thắng, minh chủ đột phá Siêu Thần Cường Giả, bọn hắn sẽ trở thành cao tầng của thế giới này, cao cao tại thượng, lấy lại tất cả những gì đã đánh đổi.

Ngược lại nếu Phá Đạo Liên Minh thắng, vậy giữ lại Đạo Quốc cũng chẳng có ý nghĩa gì.

“Giết hết, ta muốn Đạo Giới chính thức tận thế, sau đó lan ra khắp Nguyên Giới.” Loạn Hoàng Vũ ngửa đầu nộ hống:

“Ta muốn tiện nhân Yêu Chỉ Hân hối hận vì lựa chọn của ả.”

“Trước tiên giải quyết Man Lực Thần Ngưu Tộc.” Thiên Hoàng Quốc Chủ tàn nhẫn cười lạnh:

“Đám trâu khốn kiếp này ở Đạo Quốc nhưng gia nhập Phá Đạo Liên Minh, tội đáng chém.”

“Không cần ngươi nói.” Huyễn Tượng Quốc Chủ nhàn nhạt lên tiếng:

“Đám quái hỗn độn sẽ tự đánh hơi được nơi nào có huyết khí dồi dào, nơi nào có sinh linh đông đúc mà tìm đến.”

Quả nhiên không ngoài dự đoán, sau khi thôn phệ sạch sẽ các quốc gia tại Đạo Quốc, hàng tỷ con quái vật tu vi từ thấp đều cao bắt đầu phân thành từng bầy di chuyển khắp các nơi, tốc độ như lưu tinh bay vọt.

Có bầy kéo đến Đạo Địa, có bầy tiến vào Đạo Hải, cũng có bầy lao về phía Hành Giới và Đạo Vực.

Và đương nhiên Man Hoang Sơn ở gần Đạo Quốc nhất cũng không thoát khỏi số phận.

“Đi!” Loạn Hoàng Vũ cất tiếng cười dài:

“Chúng ta cũng phải tham chiến, tận mắt nhìn thấy Phá Đạo Liên Minh run rẩy.”

Hơn mười vị Quốc Chủ bạo phát tu vi, tất cả đều là Thần Đạo Hậu Kỳ trở lên hướng về các thế lực chống đối lao vọt.

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239