Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 95
Phần 95

Lạc Nam đương nhiên không biết đã có kẻ thù năm xưa đánh hơi được tung tích của mình.

Lúc này hắn đi cùng Âu Dương Thương Lan mấy nữ đi dạo một vòng, chứng kiến không ít chủng tộc cũng như thế lực mạnh mẽ, sau cùng đi vào bên trong Cung Điện…

“Kính chào quý khách, mời nhận lấy Áo Choàng!”

Hai bên cổng vào Cung Điện, hai hàng tiên nữ ăn mặc kim sắc cung trang hết sức lịch sự, diện mạo mỗi người đều là cực phẩm, không kém hơn chút nào đệ tử Bồng Lai Tiên Đảo, trên mặt treo lấy nụ cười tươi tắn như hoa, thái độ ôn hòa lễ độ, liên tục phân phát áo choàng cho đám người…

Mặc dù các nàng chỉ là thị nữ, nhưng khí tức trên thân mỗi người vậy mà không dưới Ngọc Tiên, dù dung nhan xinh đẹp nhưng không một tên nào dám đứng ra trêu chọc.

Người của Thiên Địa Hội, dù cho bọn hắn tám lá gan cũng không dám đụng vào.

“Đa tạ!”

Âu Dương Thương Lan, Mộ Sắc Vy cùng Lạc Nam lần lượt nhận áo choàng, cũng không tháo xuống mặt nạ đang đeo, trực tiếp khoác vào.

“Cái này cũng quá rộng, có kích thước cho thiếu nhi không?”

Đến lượt Đình Manh Manh lập tức xụ mặt, nhìn vị thị nữ của Thiên Địa Hội không vui nói ra.

“Đừng lo lắng, muội mặc vào nó sẽ tự động phình to ra cùng một kích cỡ giống với người trưởng thành!” Tiểu thị nữ cười xinh đẹp nói.

Đình Manh Manh bán tín bán nghi mặc vào, quả thật chỉ thấy Áo choàng tự giác phồng to, nhìn qua chẳng có chút khác biệt nào so với Lạc Nam hay Mộ Sắc Vy.

“Thì ra là vậy…” Lạc Nam âm thầm hiểu ra…

Kích cỡ bên ngoài của một người có thể làm bại lộ thân phận của kẻ đó, điển hình như Đình Manh Manh chỉ là một đứa trẻ năm tuổi, nếu mặc vào áo choàng nhỏ xíu thì người hữu tâm chỉ cần để ý một chút sẽ có thể đoán ra thân phận của nàng… dù sao thì toàn trường chẳng có đứa bé năm tuổi nào khác, nhưng áo choàng mà Thiên Địa Hội cung cấp lại có thể khiến bề ngoài của tất cả mọi người mặc vào trở nên bằng nhau, kể cả những gả Yêu Tộc khổng lồ mặc vào cũng thu nhỏ lại bằng với một người bình thường, từ đó muốn dựa vào kích thước cơ thể để phán đoán thân phận là không thể nào.

“Đích thật chu đáo!” Mộ Sắc Vy cũng hài lòng nói.

“Cẩn thận đi lạc, nắm lấy tay nhau!”

Vì lúc này tất cả mọi người đều ai cũng như ai, Âu Dương Thương Lan lên tiếng nói.

Lạc Nam gật gù, một tay nắm lấy bàn tay nhỏ của Đình Manh Manh, tay còn lại nhanh chóng bị một bàn tay ôn nhuyễn khác chụp lấy.

Trong khoảnh khắc, một luồng điện chạy dọc theo sống lưng khiến Lạc Nam rùng mình…

Trơn nhẵn, mềm mại, lành lạnh ấm áp… hắn như được vuốt ve loại tơ lụa thượng hạng nhất thế gian, thư sướng hoàn toàn không thể nào nói hết.

Thì ra người nắm tay hắn là Đại Đảo Chủ Âu Dương Thương Lan…

Lạc Nam liếc mắt nhìn xuống, từng ngón tay tinh xảo thướt tha, trắng ngần không chút tì vết, móng tay tinh xảo có chút nhọn ra, đây là đôi tay đẹp nhất hắn từng được chứng kiến.

Ngăn cản nhịp tim đập nhanh kịch liệt của mình, hắn lấy bình tĩnh đi theo chúng nữ, mà Mộ Sắc Vy bên kia cũng đang nắm tay còn lại của Đình Manh Manh…

Bốn người dắt lấy tay nhau, tiến vào bên trong Cung Điện…

Bên trong là một quảng trường mênh mông rộng lớn, so với sân vận động còn lớn hơn…

Ở giữa trung tâm quảng trường là một đài cao, là nơi chủ trì và trưng bày vật phẩm trong Đấu Giá Hội…

Mà xung quanh Đài Cao, vô số khán phòng kín đáo có đánh số thứ tự được xây dựng xung quanh, mỗi một phòng đều có Trận Pháp ngăn cản người bên ngoài dò xét, nhưng người bên trong lại dễ dàng nhìn thấy tình cảnh bên ngoài… hết sức chuyên nghiệp.

Đám người tiến vào quảng trường đều cố tình đi vài vòng hòa lẫn vào đám đông, sau đó mới lựa chọn ngẫu nhiên một khán phòng với số thứ tự bất kỳ nào đó, thân phận quả thật được giữ bí mật một cách tối đa nhất…

“Bên đó hình như thật náo nhiệt!” Đình Manh Manh hứng thú chỉ tay về một góc Quảng trường, nơi có không ít khách nhân mặc áo choàng đen tụ tập trước những quầy hàng, mà các vị tiên tử của Thiên Địa Hội cũng đang hết sức bận rộn, liên tục xuất ra từng số lượng lớn Tiên Thạch trao đổi với Vật Phẩm do những khách nhân lấy ra.

“Đó là nơi Thiên Địa Hội định giá và thu mua vật phẩm, để những khách nhân có thể bán các đồ vật không cần thiết của mình, lấy Tiên Thạch làm vốn tham gia Đấu Giá Hội diễn ra sau đó!” Âu Dương Thương Lan cười giải thích.

“Chúng ta lập tức qua!” Lạc Nam nghe xong ánh mắt tỏa sáng.

Hắn tiêu tốn hàng chục tỷ Điểm Danh Vọng điên cuồng thu mua vật phẩm trên Cửa Hàng May Mắn, không phải là vì lúc này sao?

“Muội muốn bán đồ? Tầm mắt của Thiên Địa Hội rất cao, vật phẩm thông thường bọn hắn sẽ không mua đâu!” Mộ Sắc Vy có chút hiếu kỳ nhìn Lạc Nam nói.

“Có chút tích lũy, để ở trong người không cần dùng đến!” Lạc Nam cười gật đầu.

“Nè nè nè!” Đình Manh Manh lập tức nhảy dựng nói: “Đừng có bán hết Kẹo của Manh Manh đó, để Kẹo lại biết chưa?”

“Yên tâm! Đệ tử có chừng mực!” Lạc Nam dở khóc dở cười nhìn tiểu nha đầu.

“Được rồi, đến đó đi!” Âu Dương Thương Lan gật đầu, nàng cũng tò mò không biết Lạc Nam sẽ bán những thứ gì.

Đến quầy hàng của Thiên Địa Hội, lập tức có người của Thiên Địa Hội tiếp đón, đó mà một thiếu nữ tuyệt mỹ, nhoẻn miệng cười rạng rỡ nói:

“Mời xuất ra vật phẩm cần bán, chúng tôi sẽ thẩm định và tiến hành định giá… nếu khách nhân cảm thấy hài lòng có thể lập tức giao dịch!”

Thái độ phục vụ hết sức chuyên nghiệp, chỉ bất quá khiến Lạc Nam cùng Âu Dương Thương Lan mấy nữ cảm thấy buồn cười chính là, thiếu nữ đứng trước quầy hàng lúc này chính là Phú Nhược Linh, mà bên cạnh nàng còn có Phú lão đi theo làm tùy tùng.

“Hì hì, không ngờ Nhược Linh tỷ tỷ được giao nhiệm vụ đứng quầy thu mua vật phẩm!” Đình Manh Manh ở trong lòng lè lưỡi thích thú.

Phú Nhược Linh và Phú Lão lúc này đương nhiên không nhận ra thân phận của mấy người Lạc Nam, mà bọn hắn cũng không có ý định tiết lộ, chẳng cần thiết.

Lạc Nam có chút suy nghĩ, bàn tay gõ gõ lên bàn…

ẦM ẦM…

Trong khoảnh khắc, hàng ngàn bình ngọc trong suốt đột nhiên xuất hiện, chồng chất như một ngọn núi nhỏ trước mặt Phú Nhược Linh.

Hương thơm bát ngát lan tràn khắp bốn phía, một đám Tiên Dược với đầy đủ loại hình, đầy đủ hình thái, đầy đủ đẳng cấp khác nhau từ Cực Cấp đến Ngọc Cấp xuất hiện.

“Kẹo của ta!” Đình Manh Manh lập tức lo lắng kinh hô, bất quá rất nhanh nàng phát hiện đống Tiên Đan này đều là loại hình bình thường, không có siêu to khổng lồ mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Còn tốt a, Tiểu Yên không có lấy kẹo của nàng đem ra bán, còn đống Tiên Đan trước mặt dù ngon đấy, nhưng lại không đủ nhét kẽ răng, cắn vào không có cảm giác sướng miệng, Manh Manh mới không thèm.

“Hít!”

Mặc dù xuất thân cao quý, đã nhìn quen không ít Đan Dược, nhưng khi chứng kiến một người cùng lúc xuất ra đa dạng các Tiên Đan như vậy, Phú Nhược Linh cũng hít sâu một hơi.

Tình cảnh bên này cũng lập tức khiến đám đông chú ý, không ít khách nhân mặc áo choàng bắt đầu hứng thú vây lại…

Để luyện ra số lượng Tiên Đan lớn như vậy, nguyên liệu cần dùng chắc chắn rất nhiều, quá trình thu gom cũng tuyệt đối mất không ít công sức.

Một kẻ có thể làm được những thứ này không thể nghi ngờ là Luyện Đan Sư hàng thật giá thật…

Mà Luyện Đan Sư ở bất kỳ thế lực nào cũng đều là khách quý, huống hồ còn là một vị Ngọc Cấp Luyện Đan Sư trở lên?

Không ít người bắt đầu hiếu kỳ thân phận của Lạc Nam, ngay cả Mộ Sắc Vy cũng có chút cổ quái…

Tiểu Yên luyện đan kinh khủng như vậy, thời gian đâu tu luyện? Vì sao cả Đan Đạo và Tiên Đạo đều thiên tài như thế? Yêu nghiệt a…

“Khách nhân chờ một chút!” Phú lão cung kính nói một tiếng, bắt đầu đánh giá từng loại Tiên Đan…

“Hồi Khí Đan, Cực Cấp Cực Phẩm… định giá 1000 Cực Phẩm Tiên Thạch, ở đây có 20 viên định giá 200000 Cực Phẩm Tiên Thạch!”

“Chân Tiên Đan, đan dược có thể khiến Chân Tiên đột phá một tiểu cảnh giới mà không để lại di chứng nào, Cực Cấp Cực Phẩm… định giá 1500 Cực Phẩm Tiên Thạch!”

“Hoàn Thọ Đan, đan dược có thể gia tăng 1000 năm tuổi thọ cho Ngọc Tiên Viên Mãn trở xuống, Ngọc Cấp Cực Phẩm… Định giá 5000 Cực Phẩm Tiên Thạch!”

Phú lão liên tục kiểm kê, liên tục ghi chép lại giá cả…

Mà rất nhanh, Phú Nhược Linh lại là sắc mặt kinh dị lôi kéo Phú lão trầm giọng nói:

“Khoan đã! Những Tiên Đan này phải cho giá gấp đôi!”

“Cái gì?” Phú lão kinh ngạc, mà đám người đang xem cuộc vui cũng đột ngột nhảy dựng.

Phú lão định giá đã rất hợp lý, đó là cái giá mà bọn hắn cũng từng mua vào và bán ra Tiên Đan, vì sao đột nhiên tăng lên gấp đôi rồi?

“Vì sao lại thế? Lúc nãy ta cũng bán ra Tiên Đan, các vị mua với giá như vậy mà không phải sao?” Một người không phục nói ra.

Hắn bán Tiên Đan theo giá Phú lão định giá, vì sao lúc này người khác lại được gấp đôi? Đương nhiên không phục.

Phú Nhược Linh hít sâu một hơi, trong mắt xuất hiện dị sắc… cầm lấy một viên Hoàn Thọ Đan từ đống Tiên Đan của Lạc Nam đổ ra lòng bàn tay, sau đó lại lấy một vị Hoàn Thọ Đan khác từ trong người mình đổ ra tay còn lại, nhìn Phú lão chăm chú nói:

“Xem thử có gì khác biệt…”

“Không phải đều là Hoàn Thọ Đan sao?” Đám người lập tức kỳ quái hỏi.

Nào ngờ Phú lão chỉ nhìn một chút, sau đó nhảy dựng kinh hô:

“Làm sao có thể? Dược hiệu của Hoàn Thọ Đan vì sao chênh lệch lớn như vậy?”

“Không sai!” Phú Nhược Linh gật đầu, hướng toàn trường giải thích nói:

“Luyện Đan Sư mỗi một người có tay nghề khác nhau, thủ pháp Luyện Đan khác nhau, vì thế dù khi luyện chế cùng một loại Tiên Đan vẫn có những điểm khác biệt nhất định!”

“Như chúng ta đã biết, trong quá trình Luyện Đan, Luyện Đan Sư không tránh khỏi việc để thất thoát dược hiệu của các loại nguyên liệu ban đầu, dẫn đến dược hiệu của Tiên Đan khi thành hình không được trọn vẹn!”

“Tiểu thư nói không sai, một loại Tiên Đan chỉ cần giữ được năm phần dược hiệu trở lên xem như thành công!” Trong đám đông có một người tán thành nói ra, bởi vì hắn cũng là một Luyện Đan Sư, lúc này đang gắt gao nhìn hai viên Hoàn Thọ Đan trong tay Phú Nhược Linh, ánh mắt sau lớp áo choàng đen tràn đầy kinh nghi bất định…

Phú Nhược Linh gật đầu, tán thán nói: “Hoàn Thọ Đan ở bên tay trái của ta chính là do một vị Vương Cấp Luyện Đan Sư của Phú gia luyện chế, dược hiệu còn đến bảy phần so với các nguyên liệu ban đầu!”

“Không hổ là Vương Cấp Luyện Đan Sư!” Đám người gật đầu tán thán nói.

Bảo trì được bảy phần dược hiệu sau khi thành đan, đã là một thành quả không tồi, không hổ danh là Vương Cấp Luyện Đan Sư.

Nào ngờ Phú Nhược Linh lại là hít sâu một hơi, nhìn vào tay còn lại của mình, sau đó khóa chặt lấy thân ảnh Lạc Nam gằn giọng nói ra:

“Nhưng mà… Hoàn Thọ Đan của vị khách nhân này cung cấp, Dược Hiệu còn đến tận chín thành, sắp tiếp cận hoàn mỹ là 10 thành!”

ẦM!

Lời vừa nói ra, toàn trường chấn động…

Một đám người như gặp quỷ nhìn sang Lạc Nam, ngay cả Mộ Sắc Vy cũng hé to đôi môi đỏ mộng, mà Âu Dương Thương Lan cũng là nhếch lên một đường cong nơi bờ môi.

“Làm sao có thể? Dược Hiệu còn đến tận chín thành? Chẳng lẽ hắn là Tôn Cấp Luyện Đan Sư?” Vô số âm thanh xì xào bàn tán chăm chú nhìn lấy Lạc Nam, hận không thể biết được dung mạo của hắn.

Vương Cấp Luyện Đan Sư của Phú gia chỉ bảo trì được bảy phần dược hiệu, mà vị khách nhân này cung cấp Tiên Đan lại có đến chín phần dược hiệu?

“Như ta đã nói, tay nghề và thủ pháp Luyện Đan của mỗi người khác nhau, vị khách nhân này có thể bảo trì được chín thành dược hiệu không nhất thiết hắn là Luyện Đan Sư đẳng cấp cao!” Phú Nhược Linh than thở nói.

“Tiểu thư mắt sáng như đuốc, những Tiên Đan này toàn bộ đều bảo trì được chín phần dược hiệu, giá của chúng nó lẽ ra nên đắt gấp hai lần!” Phú lão cũng là cẩn thận quan sát lại đống lớn Tiên Đan mà Lạc Nam cung cấp, trầm giọng nói ra.

“Dược hiệu càng bảo trì, công dụng của Tiên Đan sẽ càng phát huy tốt nhất… Hoàn Thọ Đan của Phú gia ta chỉ giúp tu sĩ Ngọc Tiên Viên Mãn trở xuống gia tăng 1000 năm tuổi thọ, nhưng Hoàn Thọ Đan của vị khách nhân này có thể gia tăng đến 1500 năm!”

Phú Nhược Linh cười nói: “Vì thế Thiên Địa Hội sẽ lấy giá gấp đôi thu mua!”

Đám người nghe vậy dùng ánh mắt ghen ghét nhìn lấy Lạc Nam, bất quá không một ai cảm thấy không phục…

Người ta tài năng, người ta Luyện Đan bảo trì đến tận chín thành Dược Hiệu, bọn hắn còn cái gì có thể nói?

Ngay cả tên vừa rồi kêu gào không công bằng cũng câm miệng, bởi vì Tiên Đan do hắn luyện chế chỉ vừa bảo trì đủ năm phần Dược hiệu mà thôi.

Mọi thứ diễn ra từ đầu đến cuối khiến Lạc Nam sững sờ, hắn hoàn toàn không nghĩ đến một đống Tiên Đan mình tùy ý luyện chế lại có giá trị đến như thế.

Bán hết đống này, Tiên Thạch thu được đã sánh ngang tài sản của một cái Ngọc Cấp đỉnh tiêm thế lực như Ngọc Tiên Môn hay Thiên Tiên Môn rồi.

Hoàn toàn vượt qua dự liệu…

“Con bà nó, luyện Đan dễ làm giàu như vậy?” Lạc Nam âm thầm vuốt cằm mắng chửi.

Lúc này hắn chỉ cảm thấy mình học Luyện Đan là một quyết định cực kỳ sáng suốt.

Về phần bảo trì chín thành dược hiệu chẳng phải vấn đề gì quá to tát, một kẻ tham khảo Đan Đế Chân Giải, lại uống vào Đan Đạo Thánh Thủy mà Hệ Thống cung cấp, không luyện ra Tiên Đan giữ được chín phần Dược Hiệu trở lên thì đập đầu chết cho rồi.

Hắn còn một đống Tiên Đan bảo trì đủ mười phần Dược Hiệu, bất quá đó là loại Siêu To Khổng Lồ, nghe lời Manh Manh không thể bán ra a.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300