Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 156
Phần 156

Đại chiến qua đi, Hồn Thiên Giới chịu nhiều mất mát…

Lạc Nam cố gắng hỗ trợ Hồn Thiên Nữ Hoàng một cách tối đa…

Đầu tiên, hắn đem kiện Pháp Bảo kiến trúc đạt được từ vị Hồn Vương không đầu ở bí cảnh mang ra, đặt tại trung tâm Hồn Thiên Thành.

Kiện pháp bảo này chính là Dưỡng Hồn Các, Vương Cấp Hạ Phẩm Pháp Bảo… có công dụng trị thương, bồi dưỡng Linh Hồn cho Hồn Tu bị thương khi tiến vào, là vật mà Lạc Nam thu được cùng lúc với Huyết Dẫn Vong Hồn Cầm, thời gian qua nó vẫn được đặt trong Linh Giới Châu.

Lúc này Dưỡng Hồn Các xuất hiện, trực tiếp trở thành thần vật trong mắt toàn thể Hồn Thiên Giới.

Thân là một kiện Vương Cấp Hạ Phẩm Pháp Bảo chuyên trị linh hồn, công dụng mà Dưỡng Hồn Các mang lại cho một đám Hồn Tu ở hạ giới thật sự quá mức nghịch thiên.

Chỉ cần không phải Linh Hồn nặng nề đến mức sắp chết, tất cả Hồn Tu của Hồn Thiên Giới bị thương trong trận đại chiến chỉ cần tiến vào Dưỡng Hồn Các tịnh dưỡng chưa đến một ngày đã gần như toàn diện khôi phục.

Tình cảnh này ở trong mắt Hồn Thiên Giới chẳng khác nào thần tích, nhất là khi Lạc Nam đem kích thước Dưỡng Hồn Các mở rộng, mỗi lần có đến vạn người tiến vào bên trong trị thương.

Dưỡng Hồn Các hoạt động hết công sức… đương nhiên, sau khi nhiệm vụ của nó hoàn thành Lạc Nam sẽ thu hồi, hắn còn chưa hào phóng đến mức đem Vương Cấp Pháp Bảo đặc biệt này tặng không cho Hồn Thiên Giới.

Chưa dừng lại ở đó…

Đế Diễm hừng hực thiêu đốt, từng viên Đan Dược với công dụng chữa trị, khôi phục Linh Hồn liên tiếp ra lò…

Với tu vi Đan Vương hiện nay của mình, việc luyện chế Đan Dược để trị liệu cho Độ Kiếp Viên Mãn hồn tu trở xuống đối với Lạc Nam là cực kỳ đơn giản.

Mỗi một lần Đế Diễm hóa thành Đan Đỉnh, số lượng nguyên liệu Luyện Đan khủng bố đã được Lạc Nam cùng lúc cho vào, một lần Đan thành có thể lên đến hàng trăm viên.

Trị thương cho Hồn Tu Độ Kiếp Viên Mãn trở xuống, Lạc Nam chỉ cần luyện chế Chân Cấp, Linh Cấp đan dược, tốc độ cũng không cần phải nói.

Để Đan Vương luyện chế những đan dược cấp thấp như thế này, chẳng khác nào dùng đao mổ trâu giết gà.

Nguyên liệu luyện đan đương nhiên là do Hồn Thiên Nữ Hoàng cung cấp, dù sao số lượng quá nhiều, Lạc Nam cũng chẳng đào đâu ra.

Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, Lạc Nam luyện chế hơn chục vạn viên Đan Dược, đem toàn thể Hồn Đan Sư của Hồn Thiên Giới bội phục quỳ rạp xuống đất, hận không thể lập tức bái hắn làm thầy.

Đối với thu nhận đồ đê, Lạc Nam không có hứng thú… hắn chỉ đang cố gắng hoàn thành nghĩa vụ một cách nhanh nhất, làm tròn lời hứa với Hồn Thiên Nữ Hoàng mà thôi.

Trước một kiện Vương Cấp Pháp Bảo là Dưỡng Hồn Các và một vị Đan Vương Lạc Nam hoạt động không ngừng nghỉ, hậu quả sau đại chiến của Hồn Thiên Giới giảm xuống đến mức tối thiểu.

Ngoại trừ những sinh mệnh chết đi trong quá trình chiến đấu, tất cả thành viên Hồn Thiên Giới gần như hoàn hảo vô hại.

Hồn Thiên Quân sau khi từ Dưỡng Hồn Các tiến ra trở nên sinh long hoạt hổ.

Tám vị Độ Kiếp Tướng Quân được Lạc Nam trao tặng mỗi người một viên Kiếp Hồn Đan, từ họa chuyển thành phúc, tu vi tăng một tiểu cảnh giới.

Hồn Thiên Giới chính thức trở lại phong cảnh yên bình như lúc ban đầu.

“Tiên sinh phải về Tiên giới sao?”

Bên trên đỉnh thiên sơn, hai thân ảnh sóng vai mà đứng, mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, bên trong giọng nói tràn ngập cảm giác không nỡ.

Hồn Thiên Nữ Hoàng tay cầm Nhẫn Trữ Vật mà Lạc Nam vừa giao, bên trong chứa đựng vô số Hồn Đan với đầy đủ công dụng khác nhau, mỗi một viên thấp nhất cũng là Linh Cấp, thậm chí có cả Tiên Đan…

Với số lượng Hồn Đan này, Hồn Thiên Giới có thể phát triển nhảy vọt trong vòng trăm năm, là một khoảng gia tài cực kỳ khủng bố.

Nếu là tình huống bình thường, muốn một vị Đan Dược luyện chế Tiên Đan, chỉ sợ bán đi toàn bộ Hồn Thiên Giới cũng sẽ không đủ.

Mặc dù như vậy nhưng lúc này đây, Hồn Thiên Nữ Hoàng lại chẳng chút bận tâm đến Nhẫn Trữ Vật giá trị trong tay mình, ánh mắt đen láy của nàng từ đầu đến cuối chỉ có thân ảnh nam tử đối diện…

Áo choàng tung bay trong gió, Lạc Nam một mặt bình thản ngắm nhìn dung nhan tuyệt mỹ thành thục của Hồn Thiên Nữ Hoàng, gật đầu nhẹ nói:

“Phải đi! Hồn Thiên Giới mặc dù tốt đẹp… nhưng tạm thời không phải nơi ta thuộc về!”

Hồn Thiên Nữ Hoàng cắn chặt môi anh đào, ánh mắt có chút mông lung…

Nam nhân này ở ngay bên cạnh nhưng lại xa xa không thể với tới…

Chỉ một khoảng thời gian ngắn ngủi, nàng biết… đời mình khó quên thân ảnh này.

Sự thần bí của hắn, sự bá đạo của hắn, sự tài hoa… sự hào hiệp… tất cả thật là liều độc dược của một nữ nhân.

Nhất là đối với một người trải qua quá nhiều tang thương như nàng, một người đứng đầu nhất giới, một người mất đi thân nhân, mất đi chỗ dựa khi chỉ mới 14 tuổi…

Lạc Nam xuất hiện, trở thành nam nhân đầu tiên bảo vệ thế giới của nàng, thay nàng giải quyết gần như toàn bộ đại nạn, cũng cho nàng cảm giác dựa dẫm chưa từng có được.

Nữ nhân dù mạnh mẽ đến mức nào, trong lòng cũng luôn tồn tại mong muốn được che chở.

Trong thời gian ngắn ngủi, Lạc Nam cũng đem không ít thông tin và kiến thức ở Tiên giới truyền thụ, Hồn Thiên Nữ Hoàng không biết liệu tất cả người ở Tiên giới có phải ai cũng lợi hại như hắn không, nhưng ở trong thâm tâm nàng… hắn là nam nhân ưu tú nhất thiên hạ.

Nam nhân này rời đi, Hồn Thiên Giới vốn hoàn mỹ trong mắt nàng trở nên thiếu đi một phần sức sống.

“Hồn Thiên Giới quá nhỏ, nàng có được truyền thừa của Tuế Nguyệt… Tiên giới vô tận kia mới là sân khấu thích hợp thuộc về nàng…”

Lạc Nam nhìn bóng dáng Hồn Thiên Nữ Hoàng có chút tiêu điều, lên tiếng động viên…

“Nhất định!” Hồn Thiên Nữ Hoàng sắc mặt hiện lên phong thái tự tin vốn có, môi mọng nhếch lên:

“Chờ Hồn Thiên Giới có người kế vị, ta sẽ lập tức phi thăng!”

Hiện tại… vẫn còn chưa được, Hồn Thiên Giới cần nàng.

“Nếu có thể thì tìm đến Bồng Lai Tiên Đảo ở Hải Vực Tinh, đó là thế lực của muội muội Lạc Yên của ta, tin chắc sẽ không để nàng thất vọng!” Lạc Nam lên tiếng dụ dỗ.

Hắn thật hy vọng nhìn thấy Hồn Thiên Nữ Hoàng trở thành một phần tử của Bồng Lai Đảo.

“Bồng Lai Tiên Đảo… Hải Vực Tinh!” Hồn Thiên Nữ Hoàng lẩm bẩm vài lần như muốn ghi tạc vào trong lòng, nàng đã nhớ.

Phần phật…

Trên tay Lạc Nam bất chợt xuất hiện một tấm áo choàng ưu nhã, động tác nhẹ nhàng khoác lên bờ vai của Hồn Thiên Nữ Hoàng.

Thân thể giai nhân có chút run rẩy, bên tai vang lên âm thanh trầm thấp của nam nhân:

“Đây là Phi Tiên Áo Choàng, trước đây là Pháp Bảo hộ thân của ta, hiện tại tặng cho nàng… nó có thể hỗ trợ tu sĩ bên dưới Cực Tiên phi hành, tránh phải chật vật chạy bộ khi vừa lên Tiên giới!”

Chưa dừng lại ở đó, Lạc Nam còn đem một chiếc nhẫn trữ vật khác đặt vào tay Hồn Thiên Nữ Hoàng:

“Bên trong này có một Phi Tiên Ngoa, là pháp bảo gia tăng tốc độ phối hợp với Phi Tiên Áo Choàng, Dịch Tinh Phù có thể truyền tống ngẫu nhiên trong lúc gặp nguy hiểm, ngoài ra còn có một chiếc Phi Thuyền với tốc độ phi hành trong tinh không trội hơn cả Tiên Vương! Một triệu Cực Phẩm Tiên Thạch dùng làm tài nguyên tu luyện…”

Lạc Nam đem Phi Tiên Áo Choàng, Phi Tiên Ngoa, Dịch Tinh Phù và cả Phi Thuyền lấy được từ cẩm y thanh niên… toàn bộ giao cho Hồn Thiên Nữ Hoàng.

Có những thứ này trợ giúp, sau khi phi thăng… tin tưởng nàng sẽ thuận lợi không ít, chẳng chật vật như hắn lúc ban đầu.

“Tiên sinh… vì sao đối xử với ta tốt như vậy?” Hồn Thiên Nữ Hoàng đôi mắt có chút phiếm hồng, bộ ngực mềm mại sau lớp áo bào phập phồng lên xuống cho thấy nội tâm của nàng không hề bình tĩnh.

“Đã thu lấy Tẩy Hồn Tủy quý giá, ta bù đắp một chút là chuyện nên làm!” Lạc Nam ánh mắt nhìn ra xa xăm, có chút bâng quơ nói.

Hắn đã đem toàn bộ Tẩy Hồn Thủy thu vào Linh Giới Châu, đây là tài nguyên Tu Hồn quý giá không kém Hỗn Độn Hồn Khí.

“Chỉ bấy nhiêu đó thôi sao…” Hồn Thiên Nữ Hoàng cắn chặt cánh môi, giọng điệu có một tia mất mát…

Lạc Nam lảng tránh ánh mắt của nàng, hắn biết bản thân mình luôn mềm lòng, sức chống cự rất yếu trước mặt nữ nhân, nhất là mỹ nhân phong hoa vô hạn như Hồn Thiên Nữ Hoàng.

Tình cảm chưa nói đến, nhưng hảo cảm và tán thưởng hắn dành cho nàng không hề ít.

“Ta phải đi…” Lạc Nam hít sâu một hơi, ý niệm vừa động.

Khó tiêu thụ nhất thế giới này chính là tình cảm của mỹ nhân.

Vạn Giới Môn mở ra, một cánh cửa đen kịch lại xuất hiện trước mắt… đây là đường về Hải Vực Tinh.

“Khoan đã!” Hồn Thiên Nữ Hoàng bất chợt tiến lên một bước, môi đỏ nhẹ mấp máy:

“Tiên sinh tốt với chúng ta như vậy, không đền đáp một chút Bổn Hoàng sao có thể yên tâm?”

Lạc Nam khó hiểu nhìn sang nàng.

“Ưm…”

Ánh mắt hắn trợn trắng…

Hồn Thiên Nữ Hoàng nhón chân, tóc dài nhẹ bay trong gió, ánh mắt khép hờ, đôi môi cao quý thơm ngát đã khóa lấy môi hắn.

Trong điều kiện đều là Độ Kiếp Viên Mãn và không đề phòng, Lạc Nam thật sự bị tập kích…

Hương thơm như u lan tràn vào trong mũi, một đôi tay ngọc đã ôm chặt vùng hông săn chắc của Lạc Nam.

Môi nàng trơn bóng, mềm mịn lại ngọt ngào… nhưng Lạc Nam toàn thân cứng đờ, trong lòng tràn đầy phức tạp.

Mãi đến khi Hồn Thiên Nữ Hoàng động tác có chút mạnh bạo, chút trắc vụn về vươn ra đầu lưỡi ướt át của mình, Lạc Nam mới không cưỡng nổi dụ hoặc.

Hắn nhiệt tình đáp trả, hé mở đôi môi ngậm lấy cái lưỡi thơm tho của nàng, đảo khách thành chủ, đầu lưỡi thô ráp nhanh chóng tiến qua miệng nhỏ của mỹ nhân, ở trong miệng nàng hung hăng càn quấy.

“Ưm… ưm…”

Hồn Thiên Nữ Hoàng toàn thân mê ly, cảm giác chất mật của mình bị nam nhân toàn bộ cướp đi, mà nước miếng của hắn cũng như hồng hà vỡ đê tiến vào miệng mình.

Nàng ngoan ngoãn nuốt sạch, đầu lưỡi lấy lòng quấn quýt lấy lưỡi hắn, dây dưa không dứt…

Thời gian như đọng lại…

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300