Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Tác giả: Akay Hau">Tác giả Akay Hau | 300 chương | Hoàn thành
Chương 1

Bạn đang đọc Quyển 5, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Con đường bá chủ” tại đây:


Phần 1

Nhìn Vạn Kiếm Lôi lập lòe trước mắt, Lạc Nam cảm giác toàn thân nặng nề…

Ngay cả chính hắn cũng không lường trước được mình sẽ có được Vạn Kiếm Lôi theo một cách như vậy…

Hắn và Ngọc Tiên Môn kết thù, thứ nhất là vì Dị Thủy của Ỷ Vân… sau lại là sự ngạo mạn không xem ai ra gì của Ngọc Hải…

Lạc Nam từng dự định đem Ngọc Tiên Môn quậy đến long trời lở đất, sau cùng nghênh ngang rời đi trong sự căm hận và bất lực của toàn tông…

Kết quả cuối cùng, hắn làm được…

Lúc này đây, chỉ cần đoạt lấy Vạn Kiếm Lôi, khôi phục diện mạo không phải Ngọc Hải, lại ngang nhiên đào tẩu mà đi, chỉ sợ bất kể là Ngọc Chấn Lôi hay trên dưới Ngọc Tiên Môn cao tầng… đều sẽ vì đó phát cuồng, phát điên… thậm chí mang theo tuyệt vọng mà chết, không thể nhắm mắt.

Nhưng mà… khi chứng kiến ánh mắt nghiêm nghị mang theo tha thiết của Ngọc Chấn Lôi, Lạc Nam lại cảm thấy… mình không thể nào làm được một bước như vậy.

Hắn không muốn… đạp đổ hy vọng của một vị phụ thân chân chính, mặc dù đôi bên khác biệt về lập trường, đã đến mức không thể hóa giải nữa rồi.

“Còn sững sờ ra đó làm cái gì? Không mau cút đi?”

Nhìn thấy “Ngọc Hải” thất thần trước mắt, Ngọc Chấn Lôi sắc mặt tái nhợt vặn vẹo quát, ra vẻ cực kỳ phẫn nộ Ngọc Hải không biết lấy đại sự làm trọng.

Chỉ là ánh mắt chân thành đến từ một vị phụ thân của hắn… không thể nào thay đổi được.

“Thiếu Chủ mau rời đi! Ngươi là niềm hy vọng cuối cùng của Ngọc Tiên Môn, bên trong Ngọc Tiên Điện chúng ta có Trận Pháp thoát hiểm…” Đám trưởng lão gấp gáp mở miệng.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Ở bên ngoài, các tôn Chiến Trận Sư đang không ngừng phá trận…

Lôi Võng Ngọc Tiên Trận, đã không chống đỡ được nữa rồi, kéo dài quá lâu sẽ không còn kịp nữa…

Lạc Nam hít sâu một hơi, không chút chần chờ thu lấy Vạn Kiếm Lôi, ném vào Linh Giới Châu…

“Mang theo cả những thứ này!” Ngọc Chấn Lôi không nói lời nào lột xuống Nhẫn Trữ Vật nhét vào tay hắn.

“Cả của chúng ta!” Đám trưởng lão không chút do dự cũng lột xuống Nhẫn Trữ Vật, toàn bộ giao vào tay Lạc Nam.

“Chúng ta đã gom hết tài nguyên trên dưới tông môn vào trong Nhẫn, tin tưởng đủ để Thiếu Chủ một đường tu đến Tiên Vương!” Cả đám trưởng lão một mặt mang theo phức tạp lẫn tiếc nuối nói.

Liệt tổ liệt tông Ngọc Tiên Môn thành lập môn phái qua vô vàn thế hệ… Tiên Vương vẫn là một cái gì đó cực kỳ xa vời, cao không thể chạm.

Nhưng tương lai, Thiếu Chủ của bọn hắn đã đạt được Tiên Vương truyền thừa, lại thêm có số tài nguyên toàn tông tụ hợp… nhất định sẽ đạt đến Tiên Vương cảnh.

Lạc Nam ai đến cũng không từ chối, đem toàn bộ tài nguyên Ngọc Tiên Môn thu vào, cộng thêm Vạn Kiếm Lôi, những thứ quý giá nhất của một cái Ngọc Cấp thế lực đã vào tay hắn.

“Đáp ứng chúng ta… phải sống!” Ngọc Chấn Lôi cùng toàn bộ Ngọc Tiên Môn trên dưới mang theo ánh mắt rực rỡ như ánh rạng đông sau cơn giông bão.

Lạc Nam có chút gật đầu nói: “Chỉ cần ta còn sống… Ngọc Tiên Môn sẽ có được một vị Tiên Vương, thậm chí là hơn thế nữa…”

Lạc Nam hắn vẫn còn là đệ tử ngoại môn của Ngọc Tiên Môn hàng thật giá thật trên danh nghĩa, ít nhất trước khi cái tên “Lạc Nam” bị “Ngọc Hải” chơi chết, hắn vẫn chưa danh chính ngôn thuận bị trục xuất tông môn.

Vì thế lời hứa của Lạc Nam lúc này hoàn toàn là có căn cứ… hắn sẽ tiến vào Tiên Vương, hay thậm chí là Tiên Tôn… Tiên Đế, xem như Ngọc Tiên Môn có đệ tử đạt đến cấp bậc này.

Người đệ tử đó chính là hắn…

Lạc Nam nghĩ một đằng, đám người Ngọc Chấn Lôi lại nghĩ một nẻo.

Nhìn thấy trong mắt “Ngọc Hải” hừng hực ngọn lửa tự tin, cả đám ngửa đầu lên trời cười to:

“Tốt tốt tốt, Ngọc Tiên Môn có ngươi… quật khởi trong tầm tay!”

“Mau! Vào truyền tống trận thoát hiểm đi!” Ngọc Chấn Lôi đã không chần chờ đuổi đi “Ngọc Hải”.

Hắn không muốn tiếp tục chứng kiến “Ngọc Hải” thêm một giây phút nào, lúc này đây… Ngọc Chấn Lôi muốn đại sát tứ phương, vì con trai của mình loại bỏ càng nhiều kẻ thù càng tốt trong đại chiến, dù cho phải tan xương nát thịt.

“Để lão phu hộ tống Thiếu Chủ!” Nhị Trưởng Lão nghiêm túc gật đầu, tiến lên khom người nói, ánh mắt có chút lóe lên.

“Truyền Tống Trận miễn cưỡng đủ chỗ cho hai người, mang theo một người chiếu cố chăm sóc Thiếu Chủ đi!” Tam Trưởng Lão đưa ra đề nghị.

Ngọc Chấn Lôi đám người nghe vậy đồng ý gật đầu, dù sao Ngọc Hải sống an nhàn sung sướng đã thành thói quen, dù sau này phải trốn chui trốn lủi, cũng nên có người ở bên cạnh hầu hạ.

Nghĩ đến đây, Ngọc Chấn Lôi đám người đưa ánh mắt nhìn về Huỳnh Thảo trong hàng ngũ đệ tử, mở miệng hạ lệnh:

“Ngươi cùng Thiếu Chủ rời đi! Nhớ kỹ… mạng của ngươi hôm nay được giữ lại, tất cả là vì hắn!”

Huỳnh Thảo nghe vậy toàn thân chấn động, nhìn thấy Ngọc Hải được toàn bộ Ngọc Tiên Môn ký thác hy vọng trốn đi, nàng đã cảm thấy kiếp số của mình đến đây là chấm dứt.

Mặc dù phi thăng trong thời gian ngắn ngủi, nhưng hiện thực tàn khốc đã nghiền nát toàn bộ lòng tin của Huỳnh Thảo rồi.

Ở hạ giới nàng là nữ cường giả cao thượng, sau khi Phi Thăng Tiên Giới… nàng trở thành thị thiếp của Ngọc Hải, cuối cùng Ngọc Tiên Môn ở trong mắt nàng là quái vật khổng lồ lại có nguy cơ bị tiêu diệt.

Một nữ tử chỉ mới là Chân Tiên như nàng, đả kích thật sự quá mức to lớn…

Lúc này đây được Ngọc Chấn Lôi giao trọng trách hầu hạ Ngọc Hải trong thời gian sau này, nhờ vậy mà giữ được mạng trong trận đại chiến, lại nghĩ đến Ngọc Hải được truyền thừa của Tiên Vương, tâm tính đã thay đổi.

Huỳnh Thảo lập tức cúi đầu khom người, gương mặt xinh đẹp tràn đầy quyết tâm: “Huỳnh Thảo ở đây thời với trời sẽ chăm sóc Thiếu Chủ, không để Ngọc Tiên Môn thất vọng!”

“Đi đi!” Ngọc Chấn Lôi gật đầu, khá hài lòng với biểu hiện của Huỳnh Thảo.

Nữ nhân này mặc dù xuất thân thấp hèn, nhưng diện mạo và thiên phú xem như không tệ… chỉ tiếc chưa chính thức trở thành con dâu của hắn.

Về phần Địa Ngọc Huyền của Địa Tiên Môn, Ngọc Chấn Lôi đã cảm thấy không còn chút hy vọng nào nữa rồi.

“Thiếu Chủ, Huỳnh Thảo… mời!” Nhị Trưởng Lão khom người đưa tay…

Lạc Nam liếc mắt nhìn thật sâu Ngọc Chấn Lôi, chân đạp Lôi Ảnh Bộ của Ngọc Tiên Môn, phá không mà đi… mục tiêu chính là Ngọc Tiên Điện.

“Mang theo hy vọng chết đi… đó là thứ duy nhất mà ta có thể làm cho ngươi!”

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300