Con đường bá chủ - Quyển 5 - Tác giả Akay Hau

Phần 161
Phần 161

ONG ONG ONG ONG ONG…

Trúc Kiếm và Ngân Thương trong tay hai vị Đảo Chủ Bồng Lai hưng phấn tru lên, chấn động cửu tiêu.

Không biết từ bao giờ, hai cổ lực lượng tuyệt đối đã từ hai cổ thân thể mê người của các nàng nghiền ép mà ra, trực tiếp phân biệt khóa chặt lấy Thập Tam và Thập Tứ trưởng lão.

Kiếm Vực sắt bén sát phạt, Kiếm Ý tung hoành khiến mồ hôi lạnh trên người Thập Ngũ Trưởng Lão tuôn ra như suối…

Mà Thương Vực bá đạo quyết tuyệt, hoành tảo càn không, trấn đến Thập Tam Trưởng Lão xương cốt rung lên dữ dội…

Kiếm Vực và Thương Vực song song đồng xuất, lực áp hai vị Hồn Vương Viên Mãn, khủng bố không cách nào để hình dung…

Bất quá nếu có cao thủ ở đây nhất định sẽ phát hiện một điều, khả năng chưởng khống Vực của Âu Dương Thương Lan rõ ràng nhỉnh hơn Độc Cô Ngạo Tuyết vài bậc.

Chỉ thấy Kiếm Vực triển khai mặc dù mạnh mẽ, nhưng phạm vi của nó lại rộng rãi vô cùng, ngoại trừ áp chế Thập Tam Trưởng Lão vào bên trong vẫn còn phân tán không ít lực lượng.

Nhưng Thương Vực của Âu Dương Thương Lan thì khác, phạm vi của nó lại vừa đủ như một tấm màn chắn trùm lấy Thập Tam Trưởng Lão, không thừa không thiếu, thậm chí nếu nhìn thoáng qua cũng sẽ không phát hiện Thập Tam Trưởng Lão đang bị Vực vây nhốt.

Qua đó có thể thấy, khả năng điều khiển Vực của Âu Dương Thương Lan đã đạt đến mức tùy tâm sở dục, toàn bộ khí thế của Vực cô đọng lại một vị trí theo ý muốn của nàng, điều này khiến áp lực mà Thập Tam Trưởng Lão gánh chịu khủng bố hơn Thập Ngũ Trưởng Lão quá nhiều, đầu gối của hắn đang có dấu hiệu quỳ xuống.

Thập Tam Trưởng Lão mặc dù lợi hại, nhưng vẫn còn kém Đồ Lão của Đồ gia không ít.

Ngay cả Đồ Lão cũng bị Thương Vực của Đại Đảo Chủ nghiền ép, Thập Tam Trưởng Lão tính là thứ gì?

“Sao lại có thể mạnh như thế…” Thập Ngũ Trưởng Lão đầy mặt hoảng sợ.

“Bồng Lai Tiên Đảo sẽ là đại địch của Bạch Nguyệt Tộc chúng ta, làm không cẩn thận… cơ nghiệp nhiều thế hệ sụp đổ trong thoáng chốc!” Thập Tam Trưởng Lão cắn răng không để bản thân mình quỳ xuống, cảm giác ngưng trọng bao trùm tâm linh.

Chiến tranh không ai nói trước được điều gì, bên chủ động muốn đánh chưa chắc là bên thắng lợi…

Những năm qua Bạch Nguyệt Tộc có thể ỷ vào Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn và Hồn Lực tiêu diệt nhiều hành tinh khác, nhưng bọn hắn chưa từng chuẩn bị tâm lý mình sẽ bị hủy diệt.

Lúc này đây khi đối diện với Độc Cô Ngạo Tuyết và Âu Dương Thương Lan, nhìn mặt nạ vô tình vô cảm che phủ dung mạo của các nàng, bọn hắn vậy mà cảm giác được Bạch Nguyệt Tộc đối mặt với nguy cơ chưa từng có.

Đó là chưa kể ở tại hiện trường không ai đủ tư cách nhìn ra đẳng cấp của Ngân Thương, hơn nữa nó vẫn chưa thể hiện quá nhiều.

PHỐC!

Hai cột máu phun lên, Trúc Kiếm và Ngân Thương vô tình đoạt mạng…

Hai vị Hồn Vương Viên Mãn, chết!

ONG ONG ONG ONG…

Độc Cô Ngạo Tuyết ánh mắt vô tình liếc về cuộc chiến…

Kiếm Vực tiếp tục gào thét mà ra, bao trùm toàn bộ một vùng không gian… trấn áp đám Hộ Pháp ít ỏi còn sót lại.

“Toàn bộ sát!” Âu Dương Thương Lan nhẹ giọng nói một tiếng.

Chỉ thoáng chốc, một phần lực lượng của Bạch Nguyệt Tộc toàn diệt trong tinh không…

“Lần này hành sự không thể để tiểu nha đầu biết, bằng không thì phiền phức!” Độc Cô Ngạo Tuyết thu Trúc Kiếm vào vỏ, có chút nghiền ngẫm nói ra.

Với tính cách của Đình Manh Manh, nếu biết hai nàng đi đánh lẻ không tránh khỏi ghen tị quậy phá một phen.

“Hừ, nàng vẫn còn đang bế quan uống sữa cơ mà, huống hồ Tiểu Nha Đầu hành sự quá mức rêu rao!” Âu Dương Thương Lan yêu kiều hừ một tiếng.

Đình Manh Manh mỗi lần đánh hết sức đều triệu tập Nghịch Sinh Pháp Thân quá mức to lớn, chỉ sợ gây nên Bạch Nguyệt Tộc ở xa chú ý.

Độc Cô Ngạo Tuyết gật đầu đồng ý cách nói của Đại Tỷ.

Đừng nhìn thấy các nàng ở nơi này đại chiến, thực chất Âu Dương Thương Lan đã âm thầm bố trí kết giới ngăn cản động tĩnh vang vọng ra ngoài rồi.

“Hai vị đảo chủ, trận này đánh thật sướng… xem ra Bạch Nguyệt Tộc cũng không có gì đáng sợ!”

Một đám nữ đệ tử Bồng Lai Tiên Đảo hưng phấn bừng bừng kéo đến, thời gian qua bế quan trong Gia Tốc Trận các nàng thu hoạch không ít, lại thêm Cách Hồn Y gia thân, quả thật chiến rất sảng khoái.

“Đừng chủ quan! Thực lực tổng thể của Bạch Nguyệt Tộc mạnh ở chỗ số lượng cực kỳ nhiều, chúng ta chỉ mới nhổ đi một cây răng của bọn hắn mà thôi!” Âu Dương Thương Lan nghiêm túc nói.

“Hì hì, đợi Lạc Yên sư muội luyện chế thêm thật nhiều Tiên Đan có tác dụng khắc chế Hồn Lực, đến lúc đó chúng ta còn sợ gì bọn chúng?” Vài nữ đệ tử cười tươi như hoa.

“Đúng đúng, Lạc Yên sư muội không cần chiến đấu! Chỉ cần ở phía sau hậu trường thúc đẩy chúng ta là được!” Một đám nữ đệ tử gật đầu đồng ý.

Nhắc đến Lạc Yên, các nàng không ai không phục… tràn đầy yêu thích.

Độc Cô Ngạo Tuyết với Âu Dương Thương Lan thấy cảnh này âm thầm liếc nhau, ánh mắt lấp lóe…

“Tông Chủ… đại sự không ổn, đại sự không ổn…”

Thanh âm hãi hùng khiếp vía vang vọng Bạch Nguyệt Lâu căn cứ, khiến Bạch Nguyệt Dương cùng một đám cường giả Bạch Nguyệt Tộc chân mày trực nhảy, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng ngực.

“Chuyện gì xảy ra?” Bạch Nguyệt Vật sắc mặt lạnh lẽo lên tiếng quát.

Một tên Hộ Pháp ngự không bay vào, sau đó quỳ rạp xuống đất, đầu cúi thấp xuống sàn, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn một đám cao tầng, rung giọng thê lương hô:

“Hồn bài của Thập Ngũ và Thập Tam trưởng lão vỡ nát rồi!”

Tĩnh… tĩnh lặng như chết…

Một đám trưởng lão im lặng cúi đầu, ngay cả hé môi cũng không dám.

ẦM…

Hồn Tọa nát vụn, âm thanh dữ dội chấn đến toàn bộ Bạch Nguyệt Lâu rung lên, con mắt thứ ba trên trán Bạch Nguyệt Dương long lên sòng sọc, ngửa đầu lên trời rít gào:

“Lý nào có thể như vậy? Lại kẻ nào dám đắc tội Bạch Nguyệt Tộc chúng ta?”

“Ực…”

Bạch Nguyệt Vật sắc mặt trắng bệch, khó khăn nuốt một ngụm nước bọt…

Kẻ thù có thể trong thời gian ngắn giải quyết hai vị Trưởng Lão, lại để bọn hắn thần không biết quỷ không hay, ngay cả cơ hội truyền tin về cầu cứu cũng không có, phải chênh lệch thực lực đến mức độ nào mới làm được như thế?

“Im lặng… lại im lặng? Bổn tọa nuôi các ngươi để các ngươi im lặng sao? Mau sủa lên!”

Bạch Nguyệt Dương một chân đạp xuống, Hồn Lực hình thành cước ảnh ngập trời.

Phốc…

Tên Hộ Pháp vừa báo tin nhất thời toàn thân bạo tạc, Linh Hồn tan rã cuồn cuộn tiến vào Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn của Bạch Nguyệt Dương.

Một đám trưởng lão nhất thời rùng mình, vẫn là Đại Trưởng Lão lấy can đảm tiến lên một bước, cắn răng mở miệng:

“Bẩm tộc trưởng! Theo suy đoán của lão phu, kẻ ra tay nhất định là Bồng Lai Tiên Đảo!”

“Hả? Vì sao?” Bạch Nguyệt Dương nhất thời nghi hoặc.

Bạch Nguyệt Tộc vẫn chưa hề biết cái chết của đám hậu bối có liên quan gì đến Lạc Nam, càng không liên tưởng đến Hải Vực Tinh… bởi vì đám hậu bối chết ở phạm vi làm nhiệm vụ của Bạch Nguyệt Lĩnh, mà phạm vi đó nằm cách Hải Vực Tinh khá xa.

Lần này Thập Ngũ và Thập Tam trưởng lão đi điều tra việc này mới xảy ra chuyện, vì sao Đại Trưởng Lão lại suy luận hung thủ là Bồng Lai Tiên Đảo rồi?

Chẳng những Bạch Nguyệt Dương nghi ngờ, mà một đám trưởng lão khác cũng khó hiểu nhìn lấy Đại Trưởng Lão.

Đại Trưởng Lão trầm giọng đáp:

“Thứ nhất, căn cứ của chúng ta ở gần Hải Vực Tinh, Chiến Hạm của Thập Tam trưởng lão đám người vừa rời khỏi thì Hải Vực Tinh nắm bắt được thông tin trước tiên!”

“Thứ hai, xét toàn bộ Vương Giới, kẻ có thể nhanh chóng hạ sát hai vị trưởng lão lác đác không có mấy, mà các Đảo Chủ của Bồng Lai Tiên Đảo lại thuộc trong số này!”

“Cuối cùng, chúng ta đang cùng Hải Vực Tinh xung đốt, động cơ gây án của Bồng Lai Tiên Đảo nhằm tiêu hao thực lực của chúng ta là rất cao, hơn nữa hành vi cách đây một tháng của Độc Cô Ngạo Tuyết cũng hết sức kỳ quái, hình như muốn bắt đầu khai chiến với chúng ta, vì thế chặn giết hai vị trưởng lão là chuyện hết sức bình thường!”

Nghe xong suy đoán của Đại Trưởng Lão, toàn bộ Bạch Nguyệt Tộc nhất thời nhíu mày, cả đám bắt đầu suy xét tính chân thật trong phán đoán của hắn.

“Bồng Lai Tiên Đảo gấp gáp muốn chiến cùng chúng ta đến thế sao? Chẳng lẽ bọn hắn đối với thực lực của chúng ta xem thường đến như vậy?” Bạch Nguyệt Dương hừ lạnh một tiếng, hắn cảm thấy mình đang bị sỉ nhục.

Ở Vương giới, từ khi nào có thế lực dám khiêu khích Bạch Nguyệt Tộc của hắn?

Theo suy nghĩ của Bạch Nguyệt Dương, Bạch Nguyệt Tộc thực lực tổng thể mạnh hơn cả Hải Vực Tinh gộp lại nếu không tính Phú gia và Đồ gia, Bồng Lai Tiên Đảo phải nên cố thủ kéo dài thời gian càng lâu càng tốt mới đúng chứ.

Đám nữ nhân này ăn gan hùm mật báo hay sao mà dám khiêu khích Bạch Nguyệt Tộc sớm như vậy?

Suy nghĩ của Bạch Nguyệt Dương vốn rất hợp lý, ban đầu Lạc Nam và chúng nữ Bồng Lai Tiên Đảo cũng dự định kéo dài thời gian như vậy.

Tuy nhiên hiện tại thì khác, sự kiện ở Hồn Thiên Giới buộc Bồng Lai Tiên Đảo phải hành động.

Nếu tiếp tục kéo dài, Bạch Nguyệt Tộc sẽ có thời gian rảnh rỗi truy cứu cái chết của một đám Hậu Bối, như vậy Hồn Thiên Giới lại khó tránh một trận đại chiến.

Vì thế, để đảm bảo Hồn Thiên Giới… Bồng Lai Tiên Đảo buộc phải quấy rối Bạch Nguyệt Tộc thành một vũng nước đục, để bọn hắn tạm thời bận rộn đến rối tinh rối mù.

Đương nhiên, nếu Bạch Nguyệt Tộc vẫn cố chấp cử ra cường giả đi điều tra sẽ lập tức bị hai vị Đảo Chủ chặn giết, cái kết không khác Thập Tam và Thập Tứ trưởng lão là bao.

“Theo lão phu thấy, Bồng Lai Tiên Đảo đã nhận ra ý đồ muốn mài mòn tinh thần của chúng ta đối với các thế lực khác của Hải Vực Tinh, vì thế mới bằng mọi cách muốn phá hỏng, để chúng ta không nhịn được cùng Hải Vực Tinh liều mạng một trận!” Tam trưởng lão Bạch Nguyệt Tộc đứng ra nói.

Đám người gật đầu, tán thành lời nói của Tam Trưởng Lão.

“Vậy phải làm sao? Đánh cũng không được… nhưng bổn tọa không muốn nhẫn nhịn tiếp tục lưu thủ!” Bạch Nguyệt Dương sắc mặt âm trầm.

Hắn đã sớm xem trọng Bồng Lai Tiên Đảo từ trước nên có cử sứ giả đến Đảo khuyên hàng một lần, nào ngờ cả Sứ giả cũng bị vô tình giết chết.

Đúng là một đám nữ nhân điên.

Điều đáng nói, các nàng mặc dù điên nhưng lại điên có thực lực, khiến hắn đau đầu không thôi.

“Các ngươi có cao kiến gì không?” Bạch Nguyệt Dương đảo mắt nhìn một đám Trưởng Lão.

Toàn bộ trưởng lão hai mặt nhìn nhau…

“Thứ phụ thân tha tội! Hài nhi có ngu kiến!” Đúng lúc này, Bạch Nguyệt Vật bước lên chắp tay cung kính.

“Hả? Mau nói!” Bạch Nguyệt Dương trầm giọng, ra hiệu thằng con có thể giải trình.

Bạch Nguyệt Vật hít sâu một hơi, ánh mắt lấp lóe, cơ trí nói ra:

“Hải Vực Tinh là khối bánh lớn mà Bạch Nguyệt Tộc nếu cố gắng quá sức ăn hết sẽ bị bội thực, vậy tại sao chúng ta không tìm người ăn cùng?”

Lời vừa nói ra, toàn bộ người bên trong Bạch Nguyệt Lâu lâm vào nghiền ngẫm.

Danh sách chương (300 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300